TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 35
Chương 35

Tần Trí dập điếu thuốc, đá đôi ủng lao động dưới chân vài cái, thân hình cao lớn dần khuất vào bóng đêm, giọng lạnh nhạt vang lên:

“Cô nghĩ mình tự đi nổi à?”

Hạ Li hít sâu một hơi, luồng khí lạnh trong núi len vào phổi khiến cô rùng mình, vô thức siết chặt hai tay ôm lấy ngực. Cô bỏ qua cái kiểu đùa giỡn nửa thật nửa giả đêm qua, nghiêm túc nói:

“Nếu cậu không yên tâm, thì đi với tôi một chuyến. Tôi muốn về xe kiểm tra lại đồ đạc. Hai tiếng nữa có thể sẽ có mưa lớn, thời gian không còn nhiều. Tạm thời... giúp tôi một tay.”

Tần Trí vẫn tựa vào cửa xe, ánh mắt lạnh lùng như chẳng có chút nhiệt tình nào.

“Vì sao tôi phải giúp cô?”

Hạ Li đi đến trước mặt anh, vừa bước lại vừa liếc con chó đen đang bắt đầu gầm gừ. Tần Trí lại cúi người xoa đầu nó, khiến nó ngoan ngoãn nằm xuống.

Hạ Li liếc con chó, rồi nửa cười nửa không nhìn anh:

“Cũng được, không giúp thì thôi. Dù gì chìa khóa xe đang ở tôi, cậu cũng chẳng đi đâu được. Tôi không tin cậu còn dám lột sạch tôi thêm lần nữa?”

Tần Trí khẽ cười lạnh, ánh mắt thoáng qua một tia nguy hiểm. Anh cúi đầu, cổ áo vương vài giọt sương sớm. Ngay lúc Hạ Li còn chưa kịp phản ứng, anh đã bất ngờ vươn tay, siết lấy cổ tay cô, ấn cô trở lại cửa xe. Thân hình cao lớn gần như đè sát lên người cô, hơi thở ấm nóng phả vào sau tai:

“Cô tưởng tôi không dám thật à?”

Hạ Li không ngờ anh ra tay thật, cố gắng vùng vẫy nhưng không thể thoát khỏi. Cô gắt gỏng, giọng lạnh như băng:

“Bỏ tôi ra!”

Tần Trí ép hai tay cô ra sau, một tay giữ chặt cổ tay, tay còn lại lạnh lùng lục túi áo cô. Hai cơ thể gần như dính sát vào nhau. Tấm lưng cô áp lên l*иg ngực cứng rắn, cơ bắp anh siết chặt đầy áp lực. Trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra: người đàn ông này về thể lực và phản ứng cô hoàn toàn không chống lại được.

Tần Trí nhanh chóng rút ra một vật từ túi áo cô, sau đó thả người lui lại. Khi cô quay người lại, anh đã cầm chìa khóa xe trên tay, nửa khóe môi nhếch lên đầy mỉa mai:

“Tiếc là ba năm ở cạnh tôi, cô vẫn chưa đủ bản lĩnh để giấu được cái này.”

Hạ Li hít sâu một hơi, ánh mắt lộ rõ sự tức giận nhưng vẫn giữ được bình tĩnh. Cô gạt tóc ra sau, không nói một lời, xoay người bước về phía phòng.

Phía sau vang lên tiếng mở cửa xe “rắc” một tiếng. Đèn xe lóe lên trong màn sương sớm. Cô chưa kịp vào hẳn phòng thì nghe tiếng gọi trầm thấp sau lưng. Ngoái đầu lại, thấy Tần Trí vỗ nhẹ lên lưng con chó săn, khẽ ra lệnh:

“Hắc Tử, lên xe.”

Con chó lập tức nhảy phốc vào thùng sau xe, cái đuôi vẫy vẫy.

Tần Trí quay đầu nhìn về phía cô, ánh mắt lười biếng mà sắc như dao, khóe môi cong cong:

“Đi không?”

3

0

2 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.