TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 16
Chương 16: Người cũ bên cạnh và màn đêm chưa tỏ

Hách Sảng gãi đầu, giọng nửa đùa nửa thật:

“Tiểu Lâm cũng được đấy chứ, chẳng trách dạo này chị Hạ ra ngoài công tác là cứ mang cô theo.”

Hạ Li chỉ tay về phía anh, giọng hạ thấp nhưng nghiêm nghị:

“Bớt nói linh tinh đi. Chuyện nội bộ đừng có tiện đâu khai ra, lỡ ra ngoài truyền đến tai không nên nghe thì mệt. Còn chưa biết bao giờ mới về tới Khánh Lạnh nữa.”

Nhắc đến “Khánh Lạnh”, sắc mặt Hách Sảng trầm hẳn xuống. Anh nhớ lại chuyện hai năm trước từng nghe loáng thoáng, chuyện không tiện nói ra, nhưng đủ để khiến ai từng dính vào cũng phải kiêng dè. Hách Sảng vốn là thợ trong phân xưởng, Hạ Li lại chính là người dạy nghề cho anh. Từ một tỉnh nghèo phía Bắc, cô từng bước chuyển lên tổng bộ Vu Giang, cũng vất vả không ít. Năm ngoái, khi Hạ Li được phân thêm một chỉ tiêu nhân sự, cô không ngần ngại kéo Hách Sảng theo, dẫu anh chẳng phải người xuất sắc gì. Chẳng qua năm đó, khi còn ở xưởng, anh từng vì cứu cô mà suýt chút nữa mất một chân.

Hạ Li không thiếu người tài, nhưng bên cạnh lại cần một người biết ơn, trung thành và thật thà, Hách Sảng là như thế.

Đúng lúc đó, Dương sư phụ hút xong điếu thuốc quay lại, nói vọng qua:

“Đi tắm rửa đi, lát nữa ăn cơm.”

Hạ Li xếp xong đồ liền bảo Lâm Linh Linh đi trước. Cái gọi là “phòng tắm” thực ra chỉ là một gian nhỏ quây ván gỗ, phía ngoài treo tạm mảnh vải bạt loang lổ, vừa dơ vừa mục. Đứng trong đấy chỉ che được phần thân trên, còn chân cẳng thì lộ hết ra ngoài. Lâm Linh Linh ôm đống quần áo đứng ở cửa, nhìn xung quanh rồi nuốt khan một ngụm, gương mặt chẳng khác nào vừa gặp ma.

Hạ Li bước tới, mở vòi nước gỉ sét thử xem. May sao, sau một hồi xả, nước cũng ấm lên. Tuy áp lực yếu, nhưng ít ra còn sạch sẽ. Cô nhớ lại lời người đàn ông ở thôn nói lúc nãy, liền bảo Linh Linh vào tắm trước, còn mình đứng ngoài trông chừng.

Trong tình cảnh này, toàn thân ướt nhẹp, bùn đất bám cả chân, việc nhắm mắt cho qua và tắm tạm cũng là điều dễ hiểu. Lâm Linh Linh lặng lẽ bước vào.

Còn Hạ Li đứng bên ngoài, sát mảnh vải, chỗ đó là lối đi trống. Mưa to tạt theo gió hắt thẳng vào người khiến cô lạnh run. Cô nhìn về phía dãy núi phía xa, hình dáng mờ mờ như ảo ảnh giữa biển khói, mông lung không rõ ràng. Trời mỗi lúc một tối, cuối cùng thì trước mắt chỉ còn lại một màu đen đặc.

Trong đầu cô lại nảy ra chuyện khác.

Tối nay ăn xong, cô sẽ tìm cơ hội nói chuyện với hai gã đàn ông dưới nhà. Nếu rạng sáng mai mưa dừng, cô phải quay lại chiếc xe việt dã kia, kiểm tra lại điều mình đang nghi ngờ, thứ đã đè nặng trong lòng cô suốt từ lúc đến đây.

7

0

2 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.