TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 15
Chương 15: Gác gỗ mục và lời cảnh báo mơ hồ





Ngoài trời mưa vẫn trút xối xả. Mấy người vừa dọn hành lý xong, người nào người nấy cũng ướt như chuột lột, chẳng ai còn tâm trí quan tâm đến chuyện gì khác. Nghe nhắc đến chỗ tắm, Lâm Linh Linh lập tức giục Hách Sảng nhanh chóng xách đồ lên lầu. Vừa đặt chân đến bậc thang đầu tiên, người đàn ông dẫn đường quay lại nhắc:

“Phụ nữ mấy cô tắm rửa, đi vệ sinh trên đó nhớ cẩn thận một chút.”

Câu nói nghe lấp lửng, lại liếc nhanh sang người phụ nữ trung niên bên cạnh, khiến Hạ Li và Lâm Linh Linh nhìn nhau một cái, ánh mắt không giấu được nghi ngờ.

Mọi người hợp sức khuân đồ lên lầu. Cầu thang gỗ, cũ kỹ và ọp ẹp, mỗi bước chân đặt xuống là một tiếng “kẽo kẹt” rền vang, như chỉ cần mạnh thêm một chút là sập xuống đến nơi. Ở giữa còn trống hoác, nhìn qua cũng đủ khiến người ta rùng mình, chỉ sơ sẩy một bước là có thể trượt chân rơi qua khe gỗ.

Phải dùng đến sức của chín trâu hai hổ, cuối cùng cũng đưa hết hành lý lên được tầng hai. Dương sư phụ mệt đến mức phải ngồi phệt xuống góc tường rít một điếu thuốc. Hạ Li quay sang bảo Hách Sảng kéo chiếc rương linh kiện vào phòng cô và Linh Linh.

Cánh cửa phòng vừa mở, một mùi ẩm mốc nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi. Tầng hai có ba phòng, nhưng thực ra chẳng khác gì ba khoảng không được ngăn bằng ván gỗ mỏng. Phía trên đều để hở, gió có thể lùa vào tự do. Những tấm ván đã ẩm mục, phủ đầy đốm nấm mốc. Giữa phòng chỉ có một chiếc giường cũ, ga giường đã ố vàng theo thời gian.

Lâm Linh Linh lập tức bịt mũi, giọng méo mó:

“Không thở nổi, mở cửa sổ ra coi.”

Hạ Li kéo tay cô lại, giọng bình thản:

“Chị khuyên em đừng mở. Ai biết được nửa đêm có thứ gì từ rừng bò vào?”

Một câu nói hờ hững mà như tạt thẳng nước lạnh vào mặt. Lâm Linh Linh sững lại, không dám động đậy thêm chút nào.

Hách Sảng cau mày, bực bội:

“Mẹ kiếp, Hạ tỷ, tôi vừa thấy tên mập đó đưa cho bà thôn dân kia đúng hai trăm, mà thu của chúng ta tám ngàn. Rõ ràng là chặt chém!”

Lâm Linh Linh nghe đến đó mới tá hỏa:

“Tám ngàn? Gì mà đắt vậy! Tôi nhìn thế nào cũng không giống kiểu người thiếu tiền.”

Hách Sảng xếp lại hành lý vào sát tường, ngoái đầu hỏi:

“Cô nhìn ra chỗ nào?”

Lâm Linh Linh hạ giọng, hơi cúi xuống:

“Anh không để ý à? Tên tài xế kia mặc nguyên bộ áo mưa chuyên dụng chống nước hiệu Thủy Tổ gì đó, cái áo thôi cũng đã đắt muốn chết. Dưới chân là đôi ủng lao động hiệu VIBERG, đắt ngang mấy tháng lương rồi đấy. Còn cái gã dẫn đường, nhìn tưởng quê mùa mà trên tay đeo chiếc đồng hồ… Tôi thề là nó có thể mua được một chiếc xe hạng A! Anh nhìn túi xách của họ đi, nhìn bên ngoài thì bụi bặm vậy thôi, chứ bất kỳ cái nào cũng là hàng xịn, đủ tiền cho tôi sống nửa năm không thiếu thứ gì. Cái kiểu kín đáo mà xa xỉ đó, trông giống người cần tiền à?”

Hạ Li khoanh tay, liếc nhìn Hách Sảng, nửa cười nửa nghiêm túc:

“Cậu nên học cô ấy cái khoản quan sát này.”

7

0

2 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.