TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 14
Chương 14:

Người đàn ông vừa xoay mặt lại, Hạ Li lập tức nhìn thấy chiếc mặt nạ bảo hộ màu xám tro anh ta đang đeo. Cô nghiến chặt răng, định đứng dậy, nhưng đôi chân bỗng chốc mất lực, không tài nào đứng nổi. Gương mặt tái nhợt vì mưa lạnh quét qua, rõ ràng là đã hoảng sợ, nhưng cô vẫn cố giữ bình tĩnh, không hề la hét hay làm ầm lên – chỉ có bàn tay đang siết lấy tay áo sơ mi là để lộ ra sự căng thẳng đến cực độ.

Người đàn ông đeo mặt nạ hơi cong khóe miệng, khẽ đưa tay ra phía cô. Hạ Li nhìn chằm chằm vào bàn tay ấy - rộng, rắn rỏi, đeo găng hở nửa ngón màu đen. Các đốt ngón tay thon, gân guốc, dứt khoát không giống tay một người lao động nặng hay tài xế xe tải.

Khi đầu ngón tay cô vừa chạm khẽ vào anh, người đàn ông bỗng siết chặt tay, kéo cô đứng dậy trong một động tác mạnh mẽ. Một luồng ấm nóng như luồng điện nhẹ chạy xuyên qua khiến Hạ Li bất giác sững lại. Ngay khoảnh khắc đó, cô giơ tay lên, bất ngờ chộp thẳng về phía chiếc mặt nạ trên mặt anh, chỉ còn vài phân nữa là chạm vào…

Bàn tay cô lập tức bị giữ chặt. Người đàn ông nghiêng đầu, bật ra một tiếng cười khẽ đầy lạnh nhạt.

Chỉ đến lúc ấy, Hạ Li mới thật sự cảm nhận được: sức mạnh trong cánh tay người này không phải dạng vừa!

Trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh ta, ánh lên một tia sắc lạnh. Không đợi cô vùng vẫy thêm, anh buông tay, xoay người xách hai túi hành lý lớn nặng trịch ra sau vai rồi bước thẳng vào trong nhà, động tác dứt khoát, không một lời.

Hạ Li nhìn theo bóng lưng anh, ánh mắt thoáng hiện vẻ tò mò.

Gặp được đối thủ rồi.

Mấy người trong đoàn dầm mưa khiêng hết hành lý, thiết bị và thùng đồ xuống xe. Vừa bước vào căn nhà đất, ai cũng sững người.

Căn nhà tối om, chỉ có một bóng đèn vàng treo lủng lẳng trên trần. Cửa vừa mở, gió lùa vào khiến bóng đèn lắc lư không ngừng, ánh sáng chập chờn, nhấp nháy như trong phim cũ.

Một người phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị, dáng vẻ nông thôn, bước ra đón khách. Người được gọi là “Thôn Trang” đi lên bắt chuyện vài câu, sau đó rút ra hai tờ tiền trăm trao cho bà. Quay lại, anh ta nói với Lâm Linh, lúc ấy đang ôm tay lạnh run:

“Ổn rồi, tạm có chỗ nghỉ. Điều kiện trong núi chỉ được vậy thôi. Trên lầu có ba phòng, có chỗ tắm. Dưới này là giường lớn ngủ tập thể cho tụi tôi. Các cô lên lầu đi, nhanh thu xếp hành lý rồi tắm rửa cho ấm.”

Hạ Li liếc sang người đàn ông mang mặt nạ kia. Anh ta không nói gì, chỉ lặng lẽ xoay người, một tay vác túi hành lý lên vai, tay còn lại kéo mặt nạ từ trên mặt xuống treo dưới cổ, rồi bước vào căn phòng tầng trệt, nơi có chiếc giường lớn dành cho nhóm nam.

7

0

2 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.