0 chữ
Chương 39
Thế Giới 1 - Chương 39
“Đã thế thì khỏi phải giao dịch gì nữa, cậu cứ ở đấy chờ Lục Yết Dương, tên điên đó, quay lại tìm cậu đi.”
Nói xong, Phó Trấm nhấc chân bỏ đi, cố tình phát ra tiếng bước chân thật to, chờ xem người bên trong có gọi anh không.
Nhưng bên trong không có tiếng gì cả.
Nửa phút trôi qua vẫn im lặng.
Phó Trấm mặt lạnh đứng đó, cảm thấy mình đúng là đồ ngốc, rồi quay đầu bỏ đi.
Anh thế mà lại dùng cách mà chính mình cho là ngu xuẩn nhất, muốn NPC tiết lộ manh mối có nhiều cách, mà “dụ dỗ” là cách tệ nhất, xưa nay anh không thèm để mắt đến.
Chỉ có Lục Yết Dương mới đủ kiên nhẫn ngày ngày cưng chiều bám lấy một NPC.
Thật ra, anh đâu có cần tiểu quỷ kia nói gì. Những gì anh nắm trong tay hiện giờ đã quá đủ.
Thứ anh muốn, có lẽ là cái khác...
Năm phút sau, anh quay lại phòng Ôn Địch, có lẽ vừa đến tầng thượng đã quay lại ngay.
Anh đã nói rồi, nếu không được báo đáp, anh sẽ tự mình đến lấy.
Lần này quay lại, chính là để lấy báo đáp.
Rẽ qua hành lang, hành lang trước phòng hiện ra, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến anh bất ngờ, trước cửa có người đứng—là Thẩm Vọng Khoảnh.
Trong tay anh ta cầm một chiếc rìu nhỏ, còn xích và ổ khóa trên cửa thì đã bị phá và vứt trên mặt đất.
Ánh mắt Phó Trấm trầm xuống, nhấc chân định bước tới thì cửa phòng bật mở, một bóng người lao thẳng ra ôm chặt lấy người đàn ông cao lớn đứng trước cửa.
Là Ôn Địch.
Cậu ôm chặt lấy Thẩm Vọng Khoảnh như người chết đuối vớ được cọc cứu mạng.
Cậu ngẩng đôi mắt long lanh đã khóc sưng đỏ nhìn anh ta: “Cảm ơn anh.”
Trong mắt chỉ có một mình anh ta.
Thẩm Vọng Khoảnh sững sờ.
Không ai mà không ngây người trước cảnh đó.
Bởi vì cơ thể của tiểu quỷ này rất thơm, thơm đến mức khiến người ta nghi ngờ liệu cậu có bôi mê hương lên người không, vì chỉ cần lại gần, đầu óc đã choáng váng, chỉ muốn vùi đầu vào cổ cậu mà ngửi ngấu nghiến như kẻ biếи ŧɦái. Thậm chí muốn cắn một miếng, cắn đến rỉ máu, rồi uống máu cậu, xem có ngọt như khuôn mặt xinh đẹp kia không.
Cơ thể tiểu quỷ cũng rất mềm, bình thường bên ngoài quấn chặt như quả cầu, vào phòng mới cởi bớt để lộ vóc dáng mảnh khảnh, chỉ cần chạm vào bất kỳ chỗ nào cũng khiến người ta kinh ngạc, sao cơ thể đàn ông lại mềm đến thế?
Nhìn Thẩm Vọng Khoảnh đi, còn đâu vẻ chừng mực vài ngày trước, bị quyến rũ đến mức hồn vía bay mất, mắt ngơ ngác, còn nhớ mình là người chơi không? Có lẽ đầu óc trống rỗng, quên hết mọi thứ rồi.
Chắc giờ chỉ muốn ấn đầu tiểu quỷ xuống, ngậm lấy đôi môi mềm mại nước mắt đầm đìa kia, mυ"ŧ lấy đến khi môi đỏ tấy, bật máu, mυ"ŧ đến khi tiểu quỷ khóc nức nở, lông mi ướt sũng nước, đôi mắt như thủy tinh sáng ngời.
Phó Trấm không trách anh ta, ai bảo tiểu quỷ lại nhìn người ta bằng đôi mắt tràn đầy tình cảm như vậy, như thể trong lòng, trong mắt chỉ có một người.
Hôm qua, cậu cũng đã nhìn anh bằng ánh mắt ấy.
Thế nên, anh không trách mình đã nảy sinh ham muốn từ hôm qua, muốn ăn tươi nuốt sống cậu.
Tiểu quỷ chỉ ôm Thẩm Vọng Khoảnh một cái rồi lập tức buông ra, sau đó phát hiện ra sự có mặt của anh, quay đầu nhìn lại, nhưng vừa thấy là anh thì sắc mặt liền căng thẳng, lập tức trốn ra sau lưng Thẩm Vọng Khoảnh, như thể anh là kẻ xấu xa gì đó.
Tốt, tốt lắm. Phó Trấm bật cười.
Nụ cười ấy trong mắt người ngoài thật kỳ dị.
Nếu đã làm người tốt mà không được ghi nhận, vậy thì cứ sống đúng với bản chất vốn có, cứ đơn giản mà mạnh bạo thôi.
“Có chuyện gì vậy?” Thẩm Vọng Khoảnh cũng thấy khó hiểu, sao Ôn Địch lại tỏ ra sợ Phó Trấm đến thế.
Ôn Địch cúi đầu, rất khó để giải thích điều này.
Phó Trấm bước đến trước mặt cậu, nhìn chằm chằm với ánh mắt sắc như dao, hung tợn như chim ưng: “Sao hả? Tôi cứu cậu mà lại trở thành kẻ thù của cậu à?”
“Lục Yết Dương, tôi, đều không lọt nổi mắt cậu, giờ lại muốn tìm Thẩm Vọng Khoảnh làm chỗ dựa hả?”
Ôn Địch hoàn toàn không hiểu Phó Trấm đang nói gì, từng lời anh nói đều vượt quá nhận thức của cậu.
Thỉnh thoảng cậu còn cảm thấy... Phó Trấm có khi nào bị hoang tưởng?
“Tôi không có tìm...” Ôn Địch cố gắng giải thích.
“Không có?” Phó Trấm trừng mắt khinh bỉ, sắc mặt đáng sợ đến cực điểm, như thể muốn nghiền nát cậu: “Làm rồi mà không dám nhận, giờ thì tôi hiểu rồi, đây là bản lĩnh của cậu. Lợi dụng người ta xong thì vứt bỏ, đúng là có bản lĩnh, khiến người ta quay mòng mòng.”
Nói xong, Phó Trấm nhấc chân bỏ đi, cố tình phát ra tiếng bước chân thật to, chờ xem người bên trong có gọi anh không.
Nhưng bên trong không có tiếng gì cả.
Nửa phút trôi qua vẫn im lặng.
Phó Trấm mặt lạnh đứng đó, cảm thấy mình đúng là đồ ngốc, rồi quay đầu bỏ đi.
Anh thế mà lại dùng cách mà chính mình cho là ngu xuẩn nhất, muốn NPC tiết lộ manh mối có nhiều cách, mà “dụ dỗ” là cách tệ nhất, xưa nay anh không thèm để mắt đến.
Chỉ có Lục Yết Dương mới đủ kiên nhẫn ngày ngày cưng chiều bám lấy một NPC.
Thật ra, anh đâu có cần tiểu quỷ kia nói gì. Những gì anh nắm trong tay hiện giờ đã quá đủ.
Thứ anh muốn, có lẽ là cái khác...
Năm phút sau, anh quay lại phòng Ôn Địch, có lẽ vừa đến tầng thượng đã quay lại ngay.
Lần này quay lại, chính là để lấy báo đáp.
Rẽ qua hành lang, hành lang trước phòng hiện ra, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến anh bất ngờ, trước cửa có người đứng—là Thẩm Vọng Khoảnh.
Trong tay anh ta cầm một chiếc rìu nhỏ, còn xích và ổ khóa trên cửa thì đã bị phá và vứt trên mặt đất.
Ánh mắt Phó Trấm trầm xuống, nhấc chân định bước tới thì cửa phòng bật mở, một bóng người lao thẳng ra ôm chặt lấy người đàn ông cao lớn đứng trước cửa.
Là Ôn Địch.
Cậu ôm chặt lấy Thẩm Vọng Khoảnh như người chết đuối vớ được cọc cứu mạng.
Cậu ngẩng đôi mắt long lanh đã khóc sưng đỏ nhìn anh ta: “Cảm ơn anh.”
Trong mắt chỉ có một mình anh ta.
Thẩm Vọng Khoảnh sững sờ.
Không ai mà không ngây người trước cảnh đó.
Cơ thể tiểu quỷ cũng rất mềm, bình thường bên ngoài quấn chặt như quả cầu, vào phòng mới cởi bớt để lộ vóc dáng mảnh khảnh, chỉ cần chạm vào bất kỳ chỗ nào cũng khiến người ta kinh ngạc, sao cơ thể đàn ông lại mềm đến thế?
Nhìn Thẩm Vọng Khoảnh đi, còn đâu vẻ chừng mực vài ngày trước, bị quyến rũ đến mức hồn vía bay mất, mắt ngơ ngác, còn nhớ mình là người chơi không? Có lẽ đầu óc trống rỗng, quên hết mọi thứ rồi.
Phó Trấm không trách anh ta, ai bảo tiểu quỷ lại nhìn người ta bằng đôi mắt tràn đầy tình cảm như vậy, như thể trong lòng, trong mắt chỉ có một người.
Hôm qua, cậu cũng đã nhìn anh bằng ánh mắt ấy.
Thế nên, anh không trách mình đã nảy sinh ham muốn từ hôm qua, muốn ăn tươi nuốt sống cậu.
Tiểu quỷ chỉ ôm Thẩm Vọng Khoảnh một cái rồi lập tức buông ra, sau đó phát hiện ra sự có mặt của anh, quay đầu nhìn lại, nhưng vừa thấy là anh thì sắc mặt liền căng thẳng, lập tức trốn ra sau lưng Thẩm Vọng Khoảnh, như thể anh là kẻ xấu xa gì đó.
Tốt, tốt lắm. Phó Trấm bật cười.
Nụ cười ấy trong mắt người ngoài thật kỳ dị.
Nếu đã làm người tốt mà không được ghi nhận, vậy thì cứ sống đúng với bản chất vốn có, cứ đơn giản mà mạnh bạo thôi.
“Có chuyện gì vậy?” Thẩm Vọng Khoảnh cũng thấy khó hiểu, sao Ôn Địch lại tỏ ra sợ Phó Trấm đến thế.
Ôn Địch cúi đầu, rất khó để giải thích điều này.
Phó Trấm bước đến trước mặt cậu, nhìn chằm chằm với ánh mắt sắc như dao, hung tợn như chim ưng: “Sao hả? Tôi cứu cậu mà lại trở thành kẻ thù của cậu à?”
“Lục Yết Dương, tôi, đều không lọt nổi mắt cậu, giờ lại muốn tìm Thẩm Vọng Khoảnh làm chỗ dựa hả?”
Ôn Địch hoàn toàn không hiểu Phó Trấm đang nói gì, từng lời anh nói đều vượt quá nhận thức của cậu.
Thỉnh thoảng cậu còn cảm thấy... Phó Trấm có khi nào bị hoang tưởng?
“Tôi không có tìm...” Ôn Địch cố gắng giải thích.
“Không có?” Phó Trấm trừng mắt khinh bỉ, sắc mặt đáng sợ đến cực điểm, như thể muốn nghiền nát cậu: “Làm rồi mà không dám nhận, giờ thì tôi hiểu rồi, đây là bản lĩnh của cậu. Lợi dụng người ta xong thì vứt bỏ, đúng là có bản lĩnh, khiến người ta quay mòng mòng.”
12
0
3 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
