TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 40
Thế Giới 1 - Chương 40

Rõ ràng không phải vậy, nhưng khi bị mắng như thế, giống như cậu thật sự là kẻ tồi tệ như lời anh nói, mặt cậu nóng bừng, ánh mắt đầy hổ thẹn và phẫn uất ứa nước.

Ánh mắt Phó Trấm chuyển từ mặt Ôn Địch sang Thẩm Vọng Khoảnh, nhếch môi đầy mỉa mai: “Ghen rồi à? Tối qua thấy tôi dắt cậu ta đi, có tò mò không? Có muốn biết chúng tôi làm gì không? Chẳng có gì đâu, giống như bây giờ cậu ta ôm anh, chỉ là để dụ anh mở cửa thôi, mở cửa rồi thì anh cũng chẳng còn giá trị gì nữa.”

“Anh đừng mong cậu ta cho anh cái gì có ích nhé. Tiểu quỷ này ích kỷ vô cùng.”

“Dụ dỗ.”

“Ích kỷ.”

Những lời sỉ nhục thốt ra trước mặt khiến vành mắt Ôn Địch đỏ hoe, cậu cố gắng lắm mới không bật khóc. Cậu siết chặt vạt áo, muốn phản bác.

Còn chưa kịp mở miệng, Thẩm Vọng Khoảnh đã lên tiếng thay cậu: “Vậy à? Nhưng tôi thấy ông chủ Ôn rất tốt, cậu ấy vừa mới nói sẽ cho tôi manh mối đấy.”

Phó Trấm khựng lại, như không tin vào tai mình, ánh mắt hung ác lập tức lại dán lên mặt Ôn Địch: “Cậu nói gì cơ?”

Thẩm Vọng Khoảnh cảm nhận được sự sợ hãi của Ôn Địch, khẽ nghiêng người che chắn cho cậu: “Cậu nghe rõ rồi còn gì, sao còn bắt tôi phải lặp lại?”

Đôi mắt cáo nheo lại, như thể nghĩ đến điều gì đó, khóe môi cong lên: “Chẳng lẽ có ai đó từng yêu cầu ông chủ Ôn đưa manh mối mới chịu mở cửa, nhưng bị cậu ấy từ chối nhỉ?”

Thấy sắc mặt Phó Trấm đen kịt, nụ cười của Thẩm Vọng Khoảnh càng sâu hơn, xem như đã xác nhận suy đoán.

Ôn Địch nghe hai người nói qua lại, đầu ngón tay khẽ co lại, trong lòng có chút chột dạ.

Chỉ mười phút trước, khi cậu bị nhốt trong phòng, chợt nghe tiếng bước chân ngoài hành lang, tưởng là Phó Trấm quay lại, liền hấp tấp nói: “Tôi có thể cho anh manh mối, mở cửa giúp tôi đi!”

Không ngờ người trả lời lại là Thẩm Vọng Khoảnh: “Ông chủ Ôn? Sao cậu lại bị nhốt trong đó?”

Ôn Địch ngẩn người, uất ức giải thích: “Là Lục Yết Dương... tôi không biết hắn định làm gì nữa... tôi sợ hắn gϊếŧ tôi, anh cứu tôi ra với, làm ơn...”

Thẩm Vọng Khoảnh không chút do dự: “Được.”

Ôn Địch rất ngạc nhiên vì anh ta đồng ý nhanh như thế, không làm khó cậu chút nào.

“Chờ tôi một lát, tôi đi lấy dụng cụ.” Thẩm Vọng Khoảnh quay lại với một cái rìu nhỏ, đứng trước cửa an ủi: “Cậu lùi lại một chút, tôi sợ lát nữa đập cửa trúng cậu.”

“Được.”

Ôn Địch vừa mừng vừa xúc động.

Thẩm Vọng Khoảnh chỉ chém hai nhát, xích sắt đã bị chặt đứt, cửa mở ra, Ôn Địch như chim nhỏ sổ l*иg lao đến ôm anh ta một cái.

Chỉ là lời cảm ơn.

Trong số tất cả người chơi, chỉ có Thẩm Vọng Khoảnh là người mà Ôn Địch thấy giống con người bình thường nhất, không nhiệt tình quá đáng như Lục Yết Dương khiến cậu sợ, cũng không miệng lưỡi độc địa như Phó Trấm.

Vậy nên... Thẩm Vọng Khoảnh cũng vì muốn có manh mối nên mới cứu cậu sao?

Điều này cũng hợp lý, vì người chơi nào cũng muốn có manh mối.

Nhưng thật ra... manh mối mà cậu định cho Phó Trấm, vốn là giả. Cậu định lừa anh.

Để sống sót, NPC có thể nói dối, nhưng không được khuyến khích, vì nếu bị phát hiện, hậu quả rất nghiêm trọng.

“Tốt, tốt, tốt.” Phó Trấm tức đến méo mặt, dữ tợn nói: “Cậu tưởng tôi quan tâm chắc?”

Nếu không có Thẩm Vọng Khoảnh chắn trước, Ôn Địch nghi ngờ mình sẽ bị bóp chết.

Nhưng giọng nói lạnh như băng của anh vẫn rõ ràng rót vào tai cậu: “Tốt nhất là cậu trốn kỹ vào, đừng để tôi bắt được. Nếu để tôi bắt được... cậu sẽ biết kết cục của việc dám chơi tôi là gì.”

Phó Trấm bỏ đi.

Ôn Địch đứng im tại chỗ, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Thẩm Vọng Khoảnh quay người lại, thấy trán cậu đẫm mồ hôi, mắt cũng đỏ hoe, hàng mi dài run run như vừa tỉnh khỏi ác mộng, bị dọa quá mức.

Ánh mắt anh ta thoáng thương xót, nhẹ nhàng lau giọt mồ hôi lăn nơi cằm trắng trẻo của cậu: “Từ giờ cố gắng tránh xa hắn ra nhé. Nếu cậu không ngại, có thể ở cạnh tôi, tôi sẽ bảo vệ cậu.”

Ôn Địch kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh ta, không hiểu sao anh ta lại làm vậy.

Thẩm Vọng Khoảnh nhận ra sự nghi hoặc của cậu, mỉm cười dịu dàng: “Yên tâm, tôi chỉ thấy cậu lẻ loi một mình, không nỡ nhìn cậu bị bắt nạt. Cậu có thể không nhìn ra, chứ tôi là người rất dễ mềm lòng đấy.”

Nụ cười của anh ta quá đỗi dịu dàng và ấm áp, ánh mắt cũng đầy trìu mến.

Ôn Địch nhìn anh ta, trong lòng như dâng lên một dòng nước ấm: “Cảm ơn anh...”

12

0

3 tháng trước

22 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.