0 chữ
Chương 38
Thế Giới 1 - Chương 38
“Là tôi.” Giọng Phó Trấm trầm xuống khác thường: “Ai nhốt cậu bên trong vậy?”
Tim Ôn Địch siết lại: “Gì cơ?”
Phó Trấm lạnh lùng: “Là Lục Yết Dương đúng không? Hắn đúng là đồ điên.”
Lục Yết Dương lại dám nhốt cậu trong phòng? Ôn Địch khó tin.
Tại sao anh ta lại làm như vậy?
“Bên ngoài còn khóa thêm ổ khóa, cần chìa khóa mới mở được.”
Nhà trọ này đã được cải tạo, một số thiết bị và thiết kế vẫn mang phong cách hiện đại. Cánh cửa này có thể chốt từ bên trong hoặc dùng chìa mở từ bên ngoài, nhưng Lục Yết Dương lại gắn thêm ổ khóa vào tay nắm, như vậy thì không thể mở từ bên trong.
Chìa khóa chỉ có một mình Lục Yết Dương giữ.
“Cậu muốn ra ngoài không?” Phó Trấm bất chợt hỏi.
Ôn Địch mở to mắt: “Muốn! Đương nhiên là tôi muốn ra ngoài rồi!”
Cậu không thể bị nhốt mãi ở đây, cậu còn có nhiệm vụ phải hoàn thành, vẫn còn bảy ngày, cậu phải cố gắng hoàn thành chỉ tiêu, lừa những người chơi này “nhiễm du͙© vọиɠ” rồi “dẫn vào căn phòng”.
“Sợi xích này khá mảnh, không khó để phá.” Phó Trấm thong thả nói.
Ôn Địch lập tức mừng rỡ: “Vậy anh mau làm đi!”
Chỉ nghe giọng Phó Trấm chuyển sang lạnh lùng, lạnh lẽo như băng: “Tại sao tôi phải giúp cậu? Hôm qua tôi đã giúp cậu rồi, cậu nghĩ xong việc sẽ báo đáp tôi thế nào chưa? Nếu ngay cả một lời báo đáp cũng không có, thì lấy gì để đổi cho lần thứ hai?”
Tim Ôn Địch siết lại, lập tức thấy hoảng loạn, nhưng hiện tại cậu không biết phải báo đáp gì. Những người chơi này chẳng phải đều muốn có manh mối sao? Nhưng manh mối không thể tùy tiện cho, phải có điều kiện kích hoạt. Ví dụ như buổi team building hôm qua, cậu đã cho họ một gợi ý rồi.
Những gợi ý còn lại phải để họ tự tìm lấy. Nếu họ tìm được vật phẩm then chốt nào đó và đem đến cho cậu, cậu mới có thể tiếp tục tiết lộ manh mối.
“Vậy cứ để tôi bị nhốt ở đây cũng được, dù sao Lục Yết Dương cũng sẽ không nhốt tôi mãi đâu.” Ôn Địch nghĩ ra được một lý do.
Phó Trấm cười nhạt, khinh miệt: “Cậu chắc chứ? Là vì mấy ngày nay hắn đối xử với cậu quá tốt, nên cậu tưởng cậu quan trọng với hắn sao? Cậu nghĩ hắn đã mê mẩn cậu rồi? Chỉ cần cậu mở miệng, hắn sẽ thả cậu ra?”
“Nếu thật sự như thế, hắn sẽ không nhốt cậu vào đây mà không hỏi cậu một tiếng.”
Từng lời từng chữ của Phó Trấm không hề nể nang, đánh thẳng vào lòng Ôn Địch, khiến gò má cậu nóng bừng vì xấu hổ.
Cậu đâu phải nghĩ Lục Yết Dương mê mẩn cậu và nghe lời cậu, cậu chỉ nghĩ Lục Yết Dương sẽ quay lại tìm cậu, đến lúc đó cậu sẽ tìm cách ra ngoài.
Cậu đã đói rồi, Lục Yết Dương không thể để cậu đói mãi được.
Nhưng bị Phó Trấm nói vậy, Ôn Địch mới nhận ra cậu đã vô thức tin tưởng Lục Yết Dương, có khi anh ta cũng giống như Lưu Á Tuấn, từng có ý định gϊếŧ chết cậu thì sao? Nếu không tại sao lại nhốt cậu?
Những lời lẽ dịu dàng hay hành động bảo vệ cậu có khi cũng chỉ là diễn.
Tại sao cậu lại đi tin một người chơi?
Ôn Địch vừa xấu hổ vừa buồn bã, giờ cậu mới nhận ra, nếu mấy người chơi này cùng nhau nhốt cậu lại trong phòng, thì sẽ không có ai đến cứu cậu cả, cậu sẽ chết đói trong này.
Nếu họ muốn gϊếŧ cậu, thì dễ như trở bàn tay.
Nếu những chuyện xấu cậu đã làm bị phát hiện, chắc chắn sẽ bị họ vây lại mà gϊếŧ.
Ôn Địch hoảng sợ đến mức tim đập thình thịch, cắn môi, sợ giọng nói run rẩy bị phát hiện, mãi đến khi bên ngoài có người hối thúc hai lần, cậu mới run rẩy mấp máy môi: “Cầu xin anh, tôi thật sự không có gì để cho anh, đừng nhốt tôi ở đây nữa, anh thả tôi ra đi, tôi có thể nấu cơm cho anh ăn.”
Người bên ngoài nghe ra tiếng nghẹn ngào của cậu.
Lại khóc rồi.
Cái tên tiểu quỷ này.
Bình thường ngạo mạn không ai bằng, gặp chuyện là khóc ngay.
Phó Trấm dừng lại hai giây rồi mới lạnh lùng nói: “Có chuyện thì cầu người, được giúp thì nói cảm ơn, cậu cũng biết cách đỡ mệt thật đấy.”
“Nấu cơm cho tôi? Dao bếp cậu từng dùng chưa? Chẳng phải đều là đồ đông lạnh nấu sẵn hâm nóng cho chúng tôi ăn à? Tôi không biết nấu chắc?”
Ôn Địch đứng sau cánh cửa, chỉ cách một khe hở, nghe thấy từng lời đâm tan hy vọng của cậu, vừa chột dạ lại không nhịn được rơi nước mắt, như con thú nhỏ bị dồn đến cùng đường mà chỉ biết khóc nấc.
Tiếng khóc vô dụng ấy không thể giúp gì cho tình cảnh hiện tại, ngay cả khi sắp bị cắn chết cũng chỉ biết co người lại mà khóc.
Tim Ôn Địch siết lại: “Gì cơ?”
Phó Trấm lạnh lùng: “Là Lục Yết Dương đúng không? Hắn đúng là đồ điên.”
Lục Yết Dương lại dám nhốt cậu trong phòng? Ôn Địch khó tin.
Tại sao anh ta lại làm như vậy?
“Bên ngoài còn khóa thêm ổ khóa, cần chìa khóa mới mở được.”
Nhà trọ này đã được cải tạo, một số thiết bị và thiết kế vẫn mang phong cách hiện đại. Cánh cửa này có thể chốt từ bên trong hoặc dùng chìa mở từ bên ngoài, nhưng Lục Yết Dương lại gắn thêm ổ khóa vào tay nắm, như vậy thì không thể mở từ bên trong.
Chìa khóa chỉ có một mình Lục Yết Dương giữ.
“Cậu muốn ra ngoài không?” Phó Trấm bất chợt hỏi.
Ôn Địch mở to mắt: “Muốn! Đương nhiên là tôi muốn ra ngoài rồi!”
“Sợi xích này khá mảnh, không khó để phá.” Phó Trấm thong thả nói.
Ôn Địch lập tức mừng rỡ: “Vậy anh mau làm đi!”
Chỉ nghe giọng Phó Trấm chuyển sang lạnh lùng, lạnh lẽo như băng: “Tại sao tôi phải giúp cậu? Hôm qua tôi đã giúp cậu rồi, cậu nghĩ xong việc sẽ báo đáp tôi thế nào chưa? Nếu ngay cả một lời báo đáp cũng không có, thì lấy gì để đổi cho lần thứ hai?”
Tim Ôn Địch siết lại, lập tức thấy hoảng loạn, nhưng hiện tại cậu không biết phải báo đáp gì. Những người chơi này chẳng phải đều muốn có manh mối sao? Nhưng manh mối không thể tùy tiện cho, phải có điều kiện kích hoạt. Ví dụ như buổi team building hôm qua, cậu đã cho họ một gợi ý rồi.
“Vậy cứ để tôi bị nhốt ở đây cũng được, dù sao Lục Yết Dương cũng sẽ không nhốt tôi mãi đâu.” Ôn Địch nghĩ ra được một lý do.
Phó Trấm cười nhạt, khinh miệt: “Cậu chắc chứ? Là vì mấy ngày nay hắn đối xử với cậu quá tốt, nên cậu tưởng cậu quan trọng với hắn sao? Cậu nghĩ hắn đã mê mẩn cậu rồi? Chỉ cần cậu mở miệng, hắn sẽ thả cậu ra?”
“Nếu thật sự như thế, hắn sẽ không nhốt cậu vào đây mà không hỏi cậu một tiếng.”
Từng lời từng chữ của Phó Trấm không hề nể nang, đánh thẳng vào lòng Ôn Địch, khiến gò má cậu nóng bừng vì xấu hổ.
Cậu đâu phải nghĩ Lục Yết Dương mê mẩn cậu và nghe lời cậu, cậu chỉ nghĩ Lục Yết Dương sẽ quay lại tìm cậu, đến lúc đó cậu sẽ tìm cách ra ngoài.
Nhưng bị Phó Trấm nói vậy, Ôn Địch mới nhận ra cậu đã vô thức tin tưởng Lục Yết Dương, có khi anh ta cũng giống như Lưu Á Tuấn, từng có ý định gϊếŧ chết cậu thì sao? Nếu không tại sao lại nhốt cậu?
Những lời lẽ dịu dàng hay hành động bảo vệ cậu có khi cũng chỉ là diễn.
Tại sao cậu lại đi tin một người chơi?
Ôn Địch vừa xấu hổ vừa buồn bã, giờ cậu mới nhận ra, nếu mấy người chơi này cùng nhau nhốt cậu lại trong phòng, thì sẽ không có ai đến cứu cậu cả, cậu sẽ chết đói trong này.
Nếu họ muốn gϊếŧ cậu, thì dễ như trở bàn tay.
Nếu những chuyện xấu cậu đã làm bị phát hiện, chắc chắn sẽ bị họ vây lại mà gϊếŧ.
Ôn Địch hoảng sợ đến mức tim đập thình thịch, cắn môi, sợ giọng nói run rẩy bị phát hiện, mãi đến khi bên ngoài có người hối thúc hai lần, cậu mới run rẩy mấp máy môi: “Cầu xin anh, tôi thật sự không có gì để cho anh, đừng nhốt tôi ở đây nữa, anh thả tôi ra đi, tôi có thể nấu cơm cho anh ăn.”
Người bên ngoài nghe ra tiếng nghẹn ngào của cậu.
Lại khóc rồi.
Cái tên tiểu quỷ này.
Bình thường ngạo mạn không ai bằng, gặp chuyện là khóc ngay.
Phó Trấm dừng lại hai giây rồi mới lạnh lùng nói: “Có chuyện thì cầu người, được giúp thì nói cảm ơn, cậu cũng biết cách đỡ mệt thật đấy.”
“Nấu cơm cho tôi? Dao bếp cậu từng dùng chưa? Chẳng phải đều là đồ đông lạnh nấu sẵn hâm nóng cho chúng tôi ăn à? Tôi không biết nấu chắc?”
Ôn Địch đứng sau cánh cửa, chỉ cách một khe hở, nghe thấy từng lời đâm tan hy vọng của cậu, vừa chột dạ lại không nhịn được rơi nước mắt, như con thú nhỏ bị dồn đến cùng đường mà chỉ biết khóc nấc.
Tiếng khóc vô dụng ấy không thể giúp gì cho tình cảnh hiện tại, ngay cả khi sắp bị cắn chết cũng chỉ biết co người lại mà khóc.
11
0
3 tháng trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
