0 chữ
Chương 37
Thế Giới 1 - Chương 37
Hơn nữa, anh ta trông không có chút hoảng sợ nào. Ban đầu mọi người đều tưởng anh ta là người mới, nhưng bây giờ nhìn cách anh ta đối mặt với xác chết, không hề lúng túng hoàn toàn không giống người mới.
Trừ phi, anh ta cũng là người chơi kỳ cựu đã quá quen với cái chết.
Bây giờ nghĩ lại thì từ ngày đầu đến giờ dường như cái danh “người mới” là do Lưu Á Tuấn tự gắn cho anh ta, còn Lục Yết Dương từ đầu đến cuối chưa từng nói mình là người mới.
Không chỉ chưa từng nói mình là người mới, anh ta còn chưa từng đề cập đến bất kỳ điều gì ngoài phó bản.
“Được rồi, Ôn Ôn, cậu về phòng nghỉ đi đợi chúng tôi xử lý xong thi thể rồi hãy ra.”
Lục Yết Dương cứng rắn nắm lấy tay Ôn Địch kéo đi, khi xoay người lại Ôn Địch lại không nhịn được mà muốn nhìn cái xác rơi từ trên cao xuống, liền bị Lục Yết Dương dùng tay còn lại chắn tầm mắt đè đầu cậu xuống.
“Được rồi, Ôn Ôn ngoan nào, nhìn vào sẽ gặp ác mộng đấy.”
Ôn Địch cảm thấy rất không thoải mái, Lục Yết Dương đối với cậu quá mức nhiệt tình, nhiệt tình đến mức khiến người ta khó chịu. Cậu tưởng anh ta muốn moi thông tin từ cậu, nhưng Lục Yết Dương chưa từng hỏi cậu điều gì liên quan đến điều cấm kỵ.
Anh ta hoàn toàn khác với Phó Trấm. Phó Trấm mới là kiểu người chơi “bình thường”.
Ôn Địch không thể nhìn thấu Lục Yết Dương.
Bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, Ôn Địch ngẩng đầu nhìn góc nghiêng điển trai của thiếu niên cao lớn: “Sao anh biết hôm qua hắn bắt nạt tôi? Lúc đó anh đâu có ở đó?”
Trong mắt Lục Yết Dương thoáng hiện một tia âm u, nhưng khi cúi đầu nhìn cậu thì lại không có gì khác lạ, giọng nói nhẹ nhàng: “Nhà trọ nhỏ như vậy, làm sao mà không biết được?”
Ôn Địch bị câu trả lời này đánh lừa.
Ôn Địch được đưa về phòng, ngồi một mình một lúc.
Cậu nằm trên giường lại ngửi thấy một mùi hương vừa quen thuộc vừa lạ lẫm. Cậu chợt nhớ lại tối qua hình như đã nằm mơ, mơ thấy gì ấy nhỉ? Hình như là mơ thấy người chồng đã chết của cậu?
Cậu dường như đã nói chuyện với người chồng đã chết, nhưng lại chẳng nhớ rõ đã nói những gì.
[Làm nhiều chuyện xấu như vậy, bây giờ biết sợ rồi à?]
Ôn Địch xoa thái dương đang nhói đau, đôi mắt đen ngập tràn bối rối đó là lời của chồng cậu?
Rồi cậu không vui bĩu môi, cậu có làm chuyện xấu bao giờ đâu.
Ít nhất là trước khi chồng cậu chết thì cậu chưa từng làm chuyện gì xấu... còn bây giờ nếu có làm chuyện xấu, thì cũng chỉ là vì muốn chồng cậu sống lại. Nên người khác có thể nói cậu xấu, nhưng chồng cậu thì không được!
Cậu ngồi dậy, bò xuống gầm giường lôi ra một chiếc hộp gỗ.
Lấy chìa khóa từ trong ngực ra mở hộp, bên trong là năm tờ bùa màu vàng được vẽ bằng máu.
Sau khi chồng cậu chết, cậu đau khổ đến mức không sống nổi cha mẹ mời bác sĩ tâm lý cũng vô ích. Sau đó cậu tìm đến một đạo sĩ nổi tiếng, cậu nói cậu muốn chết nhờ đạo sĩ tìm cách sau khi chết có thể buộc linh hồn của cậu với linh hồn của chồng cậu để hai người có thể gặp lại.
Nhưng đạo sĩ đó nói cậu không cần chết, ông ta có cách khiến chồng cậu sống lại.
Sau khi hỏi rõ về chuyện giữa hai người, đạo sĩ đã bày một pháp trận trong căn phòng trên tầng cao nhất, tạm thời giam giữ linh hồn của chồng cậu lại trong nhà trọ tránh để linh hồn lang thang bên ngoài.
Đạo sĩ nói chồng cậu chết khi còn quá trẻ, lúc chết còn mang nhiều oán niệm nên đã trở thành lệ quỷ muốn triệu hồi trở lại thế gian cần phải hiến tế năm mạng người.
Năm người chơi này chính là tế phẩm để hồi sinh chồng cậu.
Chỉ cần dụ họ vào căn phòng trên tầng cao nhất, họ sẽ bị sức mạnh của “quỷ” mê hoặc dần mất đi bản thân, cuối cùng chết trong ảo giác của chồng cậu.
Nhưng tất cả đều có điều kiện, “quỷ” cũng có quy tắc. Chồng cậu chỉ gϊếŧ “người đã nhiễm du͙© vọиɠ” đây là điều đạo sĩ nói với cậu.
Cậu hỏi vì sao, đạo sĩ nói là bởi vì khi còn sống chồng chưa từng làm chuyện thân mật với cậu nên sinh ra oán hận với loại người ấy.
Vì vậy, việc cậu cần làm chính là khiến những người đó “nhiễm du͙© vọиɠ”, sau đó dụ vào phòng họ sẽ trở thành một phần của pháp trận triệu hồi chồng của cậu.
Đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, Ôn Địch lập tức hoàn hồn, nhanh chóng nhét hộp gỗ lại dưới gầm giường, cất chìa khóa vào trong áo rồi đứng dậy.
“Ai đó?”
Cậu vặn tay nắm cửa, vặn mãi không mở thì ngạc nhiên mở to mắt: “Sao không mở được?”
Trừ phi, anh ta cũng là người chơi kỳ cựu đã quá quen với cái chết.
Bây giờ nghĩ lại thì từ ngày đầu đến giờ dường như cái danh “người mới” là do Lưu Á Tuấn tự gắn cho anh ta, còn Lục Yết Dương từ đầu đến cuối chưa từng nói mình là người mới.
Không chỉ chưa từng nói mình là người mới, anh ta còn chưa từng đề cập đến bất kỳ điều gì ngoài phó bản.
“Được rồi, Ôn Ôn, cậu về phòng nghỉ đi đợi chúng tôi xử lý xong thi thể rồi hãy ra.”
Lục Yết Dương cứng rắn nắm lấy tay Ôn Địch kéo đi, khi xoay người lại Ôn Địch lại không nhịn được mà muốn nhìn cái xác rơi từ trên cao xuống, liền bị Lục Yết Dương dùng tay còn lại chắn tầm mắt đè đầu cậu xuống.
Ôn Địch cảm thấy rất không thoải mái, Lục Yết Dương đối với cậu quá mức nhiệt tình, nhiệt tình đến mức khiến người ta khó chịu. Cậu tưởng anh ta muốn moi thông tin từ cậu, nhưng Lục Yết Dương chưa từng hỏi cậu điều gì liên quan đến điều cấm kỵ.
Anh ta hoàn toàn khác với Phó Trấm. Phó Trấm mới là kiểu người chơi “bình thường”.
Ôn Địch không thể nhìn thấu Lục Yết Dương.
Bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, Ôn Địch ngẩng đầu nhìn góc nghiêng điển trai của thiếu niên cao lớn: “Sao anh biết hôm qua hắn bắt nạt tôi? Lúc đó anh đâu có ở đó?”
Trong mắt Lục Yết Dương thoáng hiện một tia âm u, nhưng khi cúi đầu nhìn cậu thì lại không có gì khác lạ, giọng nói nhẹ nhàng: “Nhà trọ nhỏ như vậy, làm sao mà không biết được?”
Ôn Địch được đưa về phòng, ngồi một mình một lúc.
Cậu nằm trên giường lại ngửi thấy một mùi hương vừa quen thuộc vừa lạ lẫm. Cậu chợt nhớ lại tối qua hình như đã nằm mơ, mơ thấy gì ấy nhỉ? Hình như là mơ thấy người chồng đã chết của cậu?
Cậu dường như đã nói chuyện với người chồng đã chết, nhưng lại chẳng nhớ rõ đã nói những gì.
[Làm nhiều chuyện xấu như vậy, bây giờ biết sợ rồi à?]
Ôn Địch xoa thái dương đang nhói đau, đôi mắt đen ngập tràn bối rối đó là lời của chồng cậu?
Rồi cậu không vui bĩu môi, cậu có làm chuyện xấu bao giờ đâu.
Ít nhất là trước khi chồng cậu chết thì cậu chưa từng làm chuyện gì xấu... còn bây giờ nếu có làm chuyện xấu, thì cũng chỉ là vì muốn chồng cậu sống lại. Nên người khác có thể nói cậu xấu, nhưng chồng cậu thì không được!
Lấy chìa khóa từ trong ngực ra mở hộp, bên trong là năm tờ bùa màu vàng được vẽ bằng máu.
Sau khi chồng cậu chết, cậu đau khổ đến mức không sống nổi cha mẹ mời bác sĩ tâm lý cũng vô ích. Sau đó cậu tìm đến một đạo sĩ nổi tiếng, cậu nói cậu muốn chết nhờ đạo sĩ tìm cách sau khi chết có thể buộc linh hồn của cậu với linh hồn của chồng cậu để hai người có thể gặp lại.
Nhưng đạo sĩ đó nói cậu không cần chết, ông ta có cách khiến chồng cậu sống lại.
Sau khi hỏi rõ về chuyện giữa hai người, đạo sĩ đã bày một pháp trận trong căn phòng trên tầng cao nhất, tạm thời giam giữ linh hồn của chồng cậu lại trong nhà trọ tránh để linh hồn lang thang bên ngoài.
Đạo sĩ nói chồng cậu chết khi còn quá trẻ, lúc chết còn mang nhiều oán niệm nên đã trở thành lệ quỷ muốn triệu hồi trở lại thế gian cần phải hiến tế năm mạng người.
Năm người chơi này chính là tế phẩm để hồi sinh chồng cậu.
Chỉ cần dụ họ vào căn phòng trên tầng cao nhất, họ sẽ bị sức mạnh của “quỷ” mê hoặc dần mất đi bản thân, cuối cùng chết trong ảo giác của chồng cậu.
Nhưng tất cả đều có điều kiện, “quỷ” cũng có quy tắc. Chồng cậu chỉ gϊếŧ “người đã nhiễm du͙© vọиɠ” đây là điều đạo sĩ nói với cậu.
Cậu hỏi vì sao, đạo sĩ nói là bởi vì khi còn sống chồng chưa từng làm chuyện thân mật với cậu nên sinh ra oán hận với loại người ấy.
Vì vậy, việc cậu cần làm chính là khiến những người đó “nhiễm du͙© vọиɠ”, sau đó dụ vào phòng họ sẽ trở thành một phần của pháp trận triệu hồi chồng của cậu.
Đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, Ôn Địch lập tức hoàn hồn, nhanh chóng nhét hộp gỗ lại dưới gầm giường, cất chìa khóa vào trong áo rồi đứng dậy.
“Ai đó?”
Cậu vặn tay nắm cửa, vặn mãi không mở thì ngạc nhiên mở to mắt: “Sao không mở được?”
14
0
3 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
