0 chữ
Chương 36
Thế Giới 1 - Chương 36
Nhảy qua cửa sổ?
Ôn Địch nhớ lại cửa sổ phòng củi khá lớn, vì gió tuyết nên đã bị cậu khóa lại, nhưng với thể lực của Lục Yết Dương thì phá cửa chạy trốn cũng chẳng khó.
Nhưng anh ta đã ở đây cả đêm, tại sao lại đột nhiên phá cửa chạy ra ngay trước khi cậu đến?
Có người rơi xuống.
“Lục Yết Dương, là... ai vậy?” Lòng bàn tay Ôn Địch rịn đầy mồ hôi, cậu đã chắc chắn người vừa rơi xuống là người thật.
Và nếu không đoán sai, người chết chắc là Lưu Á Tuấn.
Bởi trong số tất cả mọi người, hiện tại chỉ có Lưu Á Tuấn và Diêu Na Na từng phạm phải điều cấm kỵ.
Mà Diêu Na Na là nhân vật trung tâm nên tạm thời sẽ chưa gặp chuyện gì.
“À, là Phó Trấm.”
Ôn Địch kinh hoảng: “Phó Trấm?! Sao lại vậy?!”
“Không phải tôi, cậu đừng ngạc nhiên như vậy.” Cùng với tiếng bước chân, giọng Phó Trấm vang lên bên tai.
Ôn Địch suýt nữa hét lên vì sợ, tưởng người chết sống lại.
Chỉ nghe Lục Yết Dương uể oải, mang theo giọng đùa cợt nói: “Ơ, cậu đang hỏi ai chết à, tôi cứ tưởng là cậu hỏi ai tới cơ.”
Lục Yết Dương lại nói: “Người chết tất nhiên là cái tên tối qua bắt nạt cậu rồi, vui không, Ôn Ôn? Nhưng hắn chết trông cũng bẩn thỉu lắm, đừng để mắt cậu bị ô nhiễm.”
“Ôn Ôn của chúng ta lúc nào cũng sạch sẽ như thế là tốt rồi.”
Ôn Địch bị những lời nói này làm cho đầu óc choáng váng.
Chỉ một lát sau, máu toàn thân như tụt xuống đáy.
Tay chân lẫn trái tim đều lạnh buốt.
Bàn tay đang bịt mắt cậu giờ như bàn tay của ác quỷ.
Trong miệng Lục Yết Dương, tất cả mọi thứ đều bị đảo lộn.
Cậu — một NPC lại trở thành người mà anh ta xem như báu vật.
Còn Lưu Á Tuấn là một người chơi bằng xương bằng thịt lại là kẻ đáng chết không chút thương tiếc.
Ôn Địch cố gắng đẩy anh ta ra: “Anh ta chết rồi, tôi phải dọn dẹp.”
Lục Yết Dương chặn vai cậu lại: “Không cần cậu làm đâu, để tôi dọn cho cậu, được không?”
Ôn Địch sững người, Lục Yết Dương buông tay đang che mắt cậu xuống, nâng mặt cậu lên rồi chăm chú nhìn vào mắt cậu mỉm cười: “Có phải tôi rất chu đáo không? Tôi dọn dẹp giúp cậu, cậu thưởng gì cho tôi đi được chứ?”
Tim Ôn Địch đập loạn, ngoài hoảng hốt ra còn xen lẫn một thứ cảm xúc khác, cậu cắn môi: “Tôi không cần anh giúp, tôi tự mình dọn.”
Đôi mắt Lục Yết Dương tối đi một chút: “Tự làm? Cậu chắc chứ? Cái thân hình nhỏ xíu này của cậu có bê nổi xác người không? Hôm nay tuyết rơi dày như vậy, đường trơn trượt đi lại còn khó khăn, cậu định xử lý xác kiểu gì?”
Sao Lục Yết Dương lại nói chuyện dọn xác như việc đơn giản thế? Ôn Địch nghĩ, có lẽ vì anh ta là người chơi. Tất cả người chơi đều đã quá quen với việc nhìn thấy xác chết, xử lý xác chết đối với họ cũng chẳng khó khăn gì.
Hai người đang bàn chuyện xử lý xác chết, thì Phó Trấm phát hiện điểm bất thường, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Ôn Địch: “Bây giờ đã nghĩ đến chuyện xử lý xác chết rồi à? Cậu không muốn biết hắn chết thế nào sao? Hay là... cậu biết hắn chết thế nào rồi?”
NPC không biết người chơi là ai, đương nhiên cũng không biết các quy tắc cấm kỵ, nhưng nếu NPC biết nguyên nhân cái chết, cũng đồng nghĩa là biết đến “cấm kỵ”.
Mà NPC trong phó bản chỉ cần là nhân vật mấu chốt thì ít nhiều cũng biết. Nếu moi được thông tin từ miệng cậu, thì họ có thể suy ra được điều cấm thực sự là gì.
Ôn Địch bị hỏi đến luống cuống theo bản năng cúi đầu, sau đó lắc đầu thật nhanh: “Tôi không biết, cũng không muốn biết.”
Cậu giống như một NPC được lập trình sẵn, chỉ quan tâm đến bữa ăn và việc dọn dẹp nhà trọ, ngoài ra chẳng để ý đến bất cứ thứ gì.
“Được, cậu có thể không biết nhưng chúng tôi phải làm rõ sự thật. Trước khi điều tra rõ nguyên nhân cái chết của hắn, cái xác này không được động vào.”
Lời này Phó Trấm không chỉ nói với Ôn Địch, mà còn nói cho cả Lục Yết Dương nghe.
Lục Yết Dương rất kỳ quặc.
Phó Trấm đã không chỉ một lần phát hiện điểm kỳ lạ từ anh ta.
Bọn họ đều là người chơi, khi một người chết điều đầu tiên cần làm là tìm hiểu nguyên nhân cái chết, điều tra manh mối để suy đoán ra điều cấm rồi sống sót đến thời điểm hoàn thành phó bản.
Phó bản này kéo dài mười ngày, họ có tối đa mười ngày để tìm hiểu chuyện thực sự đã xảy ra trong nhà trọ này, biết càng nhiều thì đến thời điểm mấu chốt càng có nhiều cơ hội sống sót.
Thế nhưng Lục Yết Dương khi có người chơi chết đầu tiên, việc anh ta làm lại là giúp NPC xử lý xác chết.
Ôn Địch nhớ lại cửa sổ phòng củi khá lớn, vì gió tuyết nên đã bị cậu khóa lại, nhưng với thể lực của Lục Yết Dương thì phá cửa chạy trốn cũng chẳng khó.
Nhưng anh ta đã ở đây cả đêm, tại sao lại đột nhiên phá cửa chạy ra ngay trước khi cậu đến?
Có người rơi xuống.
“Lục Yết Dương, là... ai vậy?” Lòng bàn tay Ôn Địch rịn đầy mồ hôi, cậu đã chắc chắn người vừa rơi xuống là người thật.
Và nếu không đoán sai, người chết chắc là Lưu Á Tuấn.
Bởi trong số tất cả mọi người, hiện tại chỉ có Lưu Á Tuấn và Diêu Na Na từng phạm phải điều cấm kỵ.
Mà Diêu Na Na là nhân vật trung tâm nên tạm thời sẽ chưa gặp chuyện gì.
“À, là Phó Trấm.”
Ôn Địch kinh hoảng: “Phó Trấm?! Sao lại vậy?!”
“Không phải tôi, cậu đừng ngạc nhiên như vậy.” Cùng với tiếng bước chân, giọng Phó Trấm vang lên bên tai.
Chỉ nghe Lục Yết Dương uể oải, mang theo giọng đùa cợt nói: “Ơ, cậu đang hỏi ai chết à, tôi cứ tưởng là cậu hỏi ai tới cơ.”
Lục Yết Dương lại nói: “Người chết tất nhiên là cái tên tối qua bắt nạt cậu rồi, vui không, Ôn Ôn? Nhưng hắn chết trông cũng bẩn thỉu lắm, đừng để mắt cậu bị ô nhiễm.”
“Ôn Ôn của chúng ta lúc nào cũng sạch sẽ như thế là tốt rồi.”
Ôn Địch bị những lời nói này làm cho đầu óc choáng váng.
Chỉ một lát sau, máu toàn thân như tụt xuống đáy.
Tay chân lẫn trái tim đều lạnh buốt.
Bàn tay đang bịt mắt cậu giờ như bàn tay của ác quỷ.
Trong miệng Lục Yết Dương, tất cả mọi thứ đều bị đảo lộn.
Cậu — một NPC lại trở thành người mà anh ta xem như báu vật.
Còn Lưu Á Tuấn là một người chơi bằng xương bằng thịt lại là kẻ đáng chết không chút thương tiếc.
Lục Yết Dương chặn vai cậu lại: “Không cần cậu làm đâu, để tôi dọn cho cậu, được không?”
Ôn Địch sững người, Lục Yết Dương buông tay đang che mắt cậu xuống, nâng mặt cậu lên rồi chăm chú nhìn vào mắt cậu mỉm cười: “Có phải tôi rất chu đáo không? Tôi dọn dẹp giúp cậu, cậu thưởng gì cho tôi đi được chứ?”
Tim Ôn Địch đập loạn, ngoài hoảng hốt ra còn xen lẫn một thứ cảm xúc khác, cậu cắn môi: “Tôi không cần anh giúp, tôi tự mình dọn.”
Đôi mắt Lục Yết Dương tối đi một chút: “Tự làm? Cậu chắc chứ? Cái thân hình nhỏ xíu này của cậu có bê nổi xác người không? Hôm nay tuyết rơi dày như vậy, đường trơn trượt đi lại còn khó khăn, cậu định xử lý xác kiểu gì?”
Sao Lục Yết Dương lại nói chuyện dọn xác như việc đơn giản thế? Ôn Địch nghĩ, có lẽ vì anh ta là người chơi. Tất cả người chơi đều đã quá quen với việc nhìn thấy xác chết, xử lý xác chết đối với họ cũng chẳng khó khăn gì.
NPC không biết người chơi là ai, đương nhiên cũng không biết các quy tắc cấm kỵ, nhưng nếu NPC biết nguyên nhân cái chết, cũng đồng nghĩa là biết đến “cấm kỵ”.
Mà NPC trong phó bản chỉ cần là nhân vật mấu chốt thì ít nhiều cũng biết. Nếu moi được thông tin từ miệng cậu, thì họ có thể suy ra được điều cấm thực sự là gì.
Ôn Địch bị hỏi đến luống cuống theo bản năng cúi đầu, sau đó lắc đầu thật nhanh: “Tôi không biết, cũng không muốn biết.”
Cậu giống như một NPC được lập trình sẵn, chỉ quan tâm đến bữa ăn và việc dọn dẹp nhà trọ, ngoài ra chẳng để ý đến bất cứ thứ gì.
“Được, cậu có thể không biết nhưng chúng tôi phải làm rõ sự thật. Trước khi điều tra rõ nguyên nhân cái chết của hắn, cái xác này không được động vào.”
Lời này Phó Trấm không chỉ nói với Ôn Địch, mà còn nói cho cả Lục Yết Dương nghe.
Lục Yết Dương rất kỳ quặc.
Phó Trấm đã không chỉ một lần phát hiện điểm kỳ lạ từ anh ta.
Bọn họ đều là người chơi, khi một người chết điều đầu tiên cần làm là tìm hiểu nguyên nhân cái chết, điều tra manh mối để suy đoán ra điều cấm rồi sống sót đến thời điểm hoàn thành phó bản.
Phó bản này kéo dài mười ngày, họ có tối đa mười ngày để tìm hiểu chuyện thực sự đã xảy ra trong nhà trọ này, biết càng nhiều thì đến thời điểm mấu chốt càng có nhiều cơ hội sống sót.
Thế nhưng Lục Yết Dương khi có người chơi chết đầu tiên, việc anh ta làm lại là giúp NPC xử lý xác chết.
14
0
3 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
