0 chữ
Chương 35
Thế Giới 1 - Chương 35
Ôn Địch hiển nhiên không cảm thấy mình có lỗi, nghe thấy câu đó liền không vui, “bốp” một cái đẩy tay hắn ra.
“Hừ.” Người kia bật cười lạnh.
Nhưng lại không tức giận, ngược lại càng ôm chặt lấy cậu uể oải nói: “Em tưởng mình xinh xắn dễ thương, nhìn ngoan ngoãn nghe lời thật ra lại giỏi lừa người thì muốn làm gì cũng được sao? Phó Trấm băng bó cho em thì đã sao? Chỉ vì em là bà chủ nhà trọ này thôi, anh ta lễ phép đáp lễ chẳng lẽ thấy em vừa khóc vừa chảy máu mà không quản sao? Người bình thường không ai làm ngơ trong tình huống đó cả.”
Nói đến đây giọng nói dần dần trầm xuống, hắn bóp cằm Ôn Địch: “Đừng có mà quyến rũ anh ta, nghe rõ chưa? Người khác không ngu ngốc như anh đâu, dễ tin em như vậy.”
Bên tai Ôn Địch cứ vang lên giọng nói ấy, rất ồn ào mà cậu chẳng muốn nghe chút nào.
Nhưng rồi lại chậm rãi nghe vào và nhận ra người đó là người chồng đã chết của cậu.
Giọng của chồng cậu khiến ký ức xưa ùa về, nơi l*иg ngực dâng lên vị chua xót, mí mắt khẽ run, nơi đuôi mắt ươn ướt, môi run rẩy nức nở: “Chồng ơi...”
Chỉ vì một tiếng gọi ấy, người phía sau đang lải nhải bỗng nhiên im bặt.
Thân thể băng giá cũng dường như ấm lên một chút.
Cánh tay ôm eo siết chặt hơn, Ôn Địch cảm thấy mình bị xoay người lại, gò má được đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve: “Chỉ cần làm nũng là được, thế còn mở nhà trọ này làm gì?”
Cảm giác mềm mại hơn lại áp lên má.
Như thể một giọt nước không trọng lượng lướt qua, chỉ để lại chút lạnh lẽo.
“Có chuyện gì cũng làm nũng, em nghe thấy chưa? Đã nhắc bao nhiêu lần rồi mà vẫn thế.”
Bóng đen ôm người đang say ngủ lên người mình, vì đối phương quá nhỏ hoàn toàn có thể nằm gọn trên ngực hắn. Cậu ngủ quá say, đến mức chăn bông đổi thành ngực của người khác cũng không phát hiện ra.
Đôi mắt đen thẳm của bóng đen nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bị đè ép mà hơi phồng lên của đối phương, giọng nói trầm như vọng từ đáy hồ mang theo âm ba khiến người ta nghe không rõ: “Thật ra anh cũng rất muốn nhìn thấy Lưu Á Tuấn gϊếŧ chết em, nếu em chết rồi chúng ta chẳng phải sẽ đoàn tụ sao?”
“Em rất muốn gặp anh đúng không? Sao lại to gan thế nhỉ, anh thành lệ quỷ rồi mà em cũng không sợ.”
“Hằng ngày cứ gọi tên anh mãi, bên tai anh chưa từng yên tĩnh toàn là giọng em gọi ‘chồng ơi, chồng ơi’... Đã một năm rồi mà vẫn gọi như thế, người khác cười em, em cũng không thấy ngại à?”
Bóng đen chậm rãi kể lại chuyện ngày xưa, cuối cùng nghĩ đến gì đó ánh mắt càng thêm u tối khẽ nói: “Em chẳng phải còn muốn động phòng à, nếu em chết rồi chúng ta sẽ động phòng nhé, vui không?”
“...”
“Ngủ như chết vậy, đồ heo ngốc.”
“...”
Sáng hôm sau, khi Ôn Địch tỉnh dậy liền cảm thấy toàn thân có gì đó không ổn, người đau nhức ê ẩm.
Cơ thể lúc nóng lúc lạnh.
Cậu ngồi dậy mặc áo bông dày, vừa cài xong khuy thì hắt hơi cái đầu tiên. Sau đó là cái thứ hai, rồi cái thứ ba.
Cậu ngơ ngác nói với hệ thống: [193, tôi bị cảm rồi.]
193: [Ừ.]
Ôn Địch rất kinh ngạc, không ngờ mình lại bị cảm, cậu cứ tưởng mình vô địch cơ mà.
Không đúng, phải nói là cậu tưởng ngoài những tổn thương do con người gây ra như bị thương hoặc chết thì cơ thể mình không thể gặp vấn đề gì. Nhưng không ngờ lại bị thời tiết đánh gục.
[Mặc ấm vào.] 193 nhắc.
Ôn Địch ngoan ngoãn mặc thêm một chiếc áo len bên trong hai lớp áo len và hai lớp áo bông.
Rời khỏi phòng, Ôn Địch đến phòng củi.
Để phòng trường hợp Lục Yết Dương rời phòng trước, cánh cửa phòng củi đã bị cậu khóa từ bên ngoài.
Lấy chìa khóa mở khóa, Ôn Địch đẩy cửa bước vào.
“Lục Yết Dương?”
Phòng củi rất nhỏ, không có chỗ để trốn liếc một cái là biết trong phòng hiện giờ không có ai.
Còn chưa kịp tức giận, sau lưng đột nhiên vang lên tiếng vật nặng rơi từ trên cao xuống.
Rất nặng, không phải là vật cứng đơn thuần.
Chỉ cần nghe âm thanh cũng có thể đoán được.
Là người.
Đầu óc Ôn Địch trống rỗng trong một giây, lập tức nảy ra ý nghĩ này.
Cậu theo phản xạ định quay đầu lại, nhưng vừa liếc thấy một cái đầu từ khóe mắt thì đã bị một bàn tay to chặn chặt mắt lại không thể nhìn rõ.
“Đừng nhìn.” Một giọng nói vang lên bên tai.
Là Lục Yết Dương.
Cổ họng Ôn Địch như bị nghẹn, tim đập thình thịch.
“Lục... Lục Yết Dương, sáng nay sao anh không ở phòng củi?” Ôn Địch lắp bắp hỏi.
Lục Yết Dương khẽ cười: “Tôi có ở mà, chỉ là trước khi cậu tới một phút thì tôi nhảy qua cửa sổ chạy ra thôi.”
“Hừ.” Người kia bật cười lạnh.
Nhưng lại không tức giận, ngược lại càng ôm chặt lấy cậu uể oải nói: “Em tưởng mình xinh xắn dễ thương, nhìn ngoan ngoãn nghe lời thật ra lại giỏi lừa người thì muốn làm gì cũng được sao? Phó Trấm băng bó cho em thì đã sao? Chỉ vì em là bà chủ nhà trọ này thôi, anh ta lễ phép đáp lễ chẳng lẽ thấy em vừa khóc vừa chảy máu mà không quản sao? Người bình thường không ai làm ngơ trong tình huống đó cả.”
Nói đến đây giọng nói dần dần trầm xuống, hắn bóp cằm Ôn Địch: “Đừng có mà quyến rũ anh ta, nghe rõ chưa? Người khác không ngu ngốc như anh đâu, dễ tin em như vậy.”
Bên tai Ôn Địch cứ vang lên giọng nói ấy, rất ồn ào mà cậu chẳng muốn nghe chút nào.
Giọng của chồng cậu khiến ký ức xưa ùa về, nơi l*иg ngực dâng lên vị chua xót, mí mắt khẽ run, nơi đuôi mắt ươn ướt, môi run rẩy nức nở: “Chồng ơi...”
Chỉ vì một tiếng gọi ấy, người phía sau đang lải nhải bỗng nhiên im bặt.
Thân thể băng giá cũng dường như ấm lên một chút.
Cánh tay ôm eo siết chặt hơn, Ôn Địch cảm thấy mình bị xoay người lại, gò má được đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve: “Chỉ cần làm nũng là được, thế còn mở nhà trọ này làm gì?”
Cảm giác mềm mại hơn lại áp lên má.
Như thể một giọt nước không trọng lượng lướt qua, chỉ để lại chút lạnh lẽo.
“Có chuyện gì cũng làm nũng, em nghe thấy chưa? Đã nhắc bao nhiêu lần rồi mà vẫn thế.”
Bóng đen ôm người đang say ngủ lên người mình, vì đối phương quá nhỏ hoàn toàn có thể nằm gọn trên ngực hắn. Cậu ngủ quá say, đến mức chăn bông đổi thành ngực của người khác cũng không phát hiện ra.
“Em rất muốn gặp anh đúng không? Sao lại to gan thế nhỉ, anh thành lệ quỷ rồi mà em cũng không sợ.”
“Hằng ngày cứ gọi tên anh mãi, bên tai anh chưa từng yên tĩnh toàn là giọng em gọi ‘chồng ơi, chồng ơi’... Đã một năm rồi mà vẫn gọi như thế, người khác cười em, em cũng không thấy ngại à?”
Bóng đen chậm rãi kể lại chuyện ngày xưa, cuối cùng nghĩ đến gì đó ánh mắt càng thêm u tối khẽ nói: “Em chẳng phải còn muốn động phòng à, nếu em chết rồi chúng ta sẽ động phòng nhé, vui không?”
“Ngủ như chết vậy, đồ heo ngốc.”
“...”
Sáng hôm sau, khi Ôn Địch tỉnh dậy liền cảm thấy toàn thân có gì đó không ổn, người đau nhức ê ẩm.
Cơ thể lúc nóng lúc lạnh.
Cậu ngồi dậy mặc áo bông dày, vừa cài xong khuy thì hắt hơi cái đầu tiên. Sau đó là cái thứ hai, rồi cái thứ ba.
Cậu ngơ ngác nói với hệ thống: [193, tôi bị cảm rồi.]
193: [Ừ.]
Ôn Địch rất kinh ngạc, không ngờ mình lại bị cảm, cậu cứ tưởng mình vô địch cơ mà.
Không đúng, phải nói là cậu tưởng ngoài những tổn thương do con người gây ra như bị thương hoặc chết thì cơ thể mình không thể gặp vấn đề gì. Nhưng không ngờ lại bị thời tiết đánh gục.
[Mặc ấm vào.] 193 nhắc.
Ôn Địch ngoan ngoãn mặc thêm một chiếc áo len bên trong hai lớp áo len và hai lớp áo bông.
Rời khỏi phòng, Ôn Địch đến phòng củi.
Để phòng trường hợp Lục Yết Dương rời phòng trước, cánh cửa phòng củi đã bị cậu khóa từ bên ngoài.
Lấy chìa khóa mở khóa, Ôn Địch đẩy cửa bước vào.
“Lục Yết Dương?”
Phòng củi rất nhỏ, không có chỗ để trốn liếc một cái là biết trong phòng hiện giờ không có ai.
Còn chưa kịp tức giận, sau lưng đột nhiên vang lên tiếng vật nặng rơi từ trên cao xuống.
Rất nặng, không phải là vật cứng đơn thuần.
Chỉ cần nghe âm thanh cũng có thể đoán được.
Là người.
Đầu óc Ôn Địch trống rỗng trong một giây, lập tức nảy ra ý nghĩ này.
Cậu theo phản xạ định quay đầu lại, nhưng vừa liếc thấy một cái đầu từ khóe mắt thì đã bị một bàn tay to chặn chặt mắt lại không thể nhìn rõ.
“Đừng nhìn.” Một giọng nói vang lên bên tai.
Là Lục Yết Dương.
Cổ họng Ôn Địch như bị nghẹn, tim đập thình thịch.
“Lục... Lục Yết Dương, sáng nay sao anh không ở phòng củi?” Ôn Địch lắp bắp hỏi.
Lục Yết Dương khẽ cười: “Tôi có ở mà, chỉ là trước khi cậu tới một phút thì tôi nhảy qua cửa sổ chạy ra thôi.”
14
0
3 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
