TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 34
Thế Giới 1 - Chương 34

Người như thế sao có thể làm ra chuyện biếи ŧɦái kia được.

Chắc chắn là Lưu Á Tuấn phát điên nên nói bừa thôi.

“Cảm ơn anh...” Vì khóc quá lâu nên giọng cậu nghèn nghẹn, nghe càng mềm nhũn hơn bình thường.

Phó Trấm ném giấy ướt vào thùng rác.

Mi mắt mỏng khiến ánh mắt anh thêm lạnh lẽo và sắc bén, cứ thế nhìn Ôn Địch từ trên xuống dưới không mang theo chút cảm tình nào: “Nói một câu cảm ơn là xong à?”

Ôn Địch sững lại, vẻ mặt ngơ ngác: “Hả?”

Phó Trấm bật cười lạnh, bỗng đưa tay bóp lấy má cậu nặn ra cái miệng cá vàng giống hệt kẻ bắt nạt rồi ghé sát tai cậu nói: “Cậu biết dáng vẻ cậu túm áo tôi lúc nãy đáng ghét thế nào không?”

“Tại sao ai kéo cậu vào phòng, cậu cũng đều đi theo?”

Tay còn lại anh giữ chặt vòng eo mềm mại không xương của cậu, khiến thân thể nhỏ bé ngả ngửa ra sau.

Tim Ôn Địch run lên, mắt trừng lớn nhìn anh với vẻ mặt đầy khó tin. Bàn tay run run đẩy anh ra: “Cút đi!”

Trông cậu như thật sự bị dọa sợ, mặt trắng bệch.

Ngay cả mắng cũng không có khí thế. Như một con mèo con ngốc nghếch bị chủ nhân dùng một tay nhấc bổng lên.

“Tôi cút? Đây là phòng của tôi.” Phó Trấm nhắc nhở bằng giọng lạnh như băng: “Là tôi đưa cậu về đây giúp cậu tránh xa tên điên Lưu Á Tuấn, tôi còn giúp cậu bôi thuốc.”

Rõ ràng vừa mới dọa người ta, giờ lại nói như thể đang đòi ơn nghĩa.

Ôn Địch chẳng cảm kích gì, hàng mi đen run run: “Anh bắt nạt tôi, tôi đi đây...”

Cậu vừa nói vừa đứng dậy nhưng chân còn chưa kịp đứng vững đã bị kéo lại, đè xuống giường.

Phó Trấm nhìn chằm chằm vào mặt cậu: “Tôi bắt nạt cậu? Cậu thử nghĩ xem ai là người nhào vào lòng tôi, vậy mà tôi còn tốt bụng giúp cậu, khi cậu chỉ biết khóc thì tôi bôi thuốc cho cậu không để cậu vì mất máu mà ngất đi?”

Ôn Địch ấm ức đến mức nước mắt lại sắp rơi, tức giận: “Tôi không có nhào vào lòng anh!”

“Không có?” Ánh mắt Phó Trấm như l*иg sắt vây lấy khuôn mặt nhỏ của cậu: “Tôi đúng là nên lấy máy quay quay lại tất cả hành vi của cậu, để cậu câm miệng luôn.”

Ánh mắt như lửa cháy thiêu đốt khiến Ôn Địch vô cùng áp lực. Cậu tự biết mình được giúp đỡ nhưng lại chán ghét cách nói chuyện của Phó Trấm. Làm gì có ai nói chuyện không chừa chút thể diện nào như anh chứ.

“Tôi đã cảm ơn anh rồi, anh còn muốn gì nữa?”

“Tôi muốn gì à? Là cậu có gì để cho tôi muốn không?”

Ôn Địch ngơ ngác nhìn anh, bị Phó Trấm bóp mặt kéo sát lại bên tai vang lên hơi thở nóng rực của anh: “Cho cậu thời gian suy nghĩ, nếu cậu không đưa ra được báo đáp khiến tôi hài lòng... vậy thì tôi sẽ tự lấy.”

“Giờ cậu có thể đi.”

“...”

Ôn Địch rời khỏi phòng, lau đi giọt nước mắt nơi đuôi mắt, cắn môi vì tủi thân, đôi mắt đen lay láy vô tội như nai con.

Lần đầu tiên trong đời cậu gặp người sau khi giúp mình lại đường đường chính chính đòi báo đáp.

Hơn nữa, còn nói nếu cậu không báo đáp làm vừa lòng anh thì anh sẽ “tự lấy”. Đúng là mặt dày không ai bằng.

Anh bắt nạt cậu như vậy... vậy lúc nãy còn giúp cậu làm gì?

Ôn Địch buồn bã trở lại phòng đỏ, từ miệng Thẩm Vọng Khoảnh biết được Lưu Á Tuấn đã đi vào phòng thử lòng can đảm và hoàn thành thử thách mười lăm phút và giờ đã về phòng rồi.

Thử thách lòng can đảm buổi tối kết thúc, Ôn Địch cũng trở về phòng.

Đã qua nửa đêm, cơn mệt mỏi ập đến khiến Ôn Địch rửa mặt xong liền chui ngay vào chăn.

Mơ màng trong cơn buồn ngủ cậu lại cảm thấy lạnh như có một luồng khí lạnh chui vào trong chăn.

Rõ ràng cậu đã đắp hai cái chăn bông dày.

Luồng khí lạnh xuất phát từ sau lưng, dần dần như thể có người dán sát vào.

Ôn Địch rùng mình một cái, cố gắng kéo chăn lên nhưng không kéo nổi vì quá buồn ngủ nên cậu đành mặc kệ.

Cậu như rơi vào một giấc mộng.

Trong mơ, có một bàn tay ôm lấy eo cậu kéo cả người vào lòng.

“Sao lại không mặc váy?” Giọng nói ấy lạnh lẽo như băng, vang lên bên tai cậu như đang trách móc.

Ngay cả trong mơ, Ôn Địch cũng cảm thấy tủi thân: “Em không muốn mặc váy.”

Giọng nói ấy lại vang lên: “Không mặc thì thôi, khóc cái gì?”

Giọt lệ nơi khóe mắt bị một ngón tay lạnh lẽo lau đi.

Người kia vùi mặt vào hõm vai từ phía sau, hỏi khẽ: “Đau không?”

Bàn tay ấy nhẹ nhàng lướt qua vết thương đã được băng bó thấy Ôn Địch uất ức gật đầu, giọng nói không khỏi dịu đi vài phần như đang dỗ dành: “Làm nhiều chuyện xấu như vậy, giờ biết sợ rồi à?”

15

0

3 tháng trước

21 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.