0 chữ
Chương 33
Thế Giới 1 - Chương 33
“Tôi nói cho cậu biết, nếu cậu gϊếŧ cậu ta người chết tối nay sẽ là cậu.” Phó Trấm đột nhiên lên tiếng.
Quả nhiên Lưu Á Tuấn khựng lại, quay đầu nhìn anh: “Ý anh là gì?”
Phó Trấm lạnh lùng nhìn anh ta: “Ý trên mặt chữ. Cậu quên rồi sao? Ở vòng đầu tiên, chỉ vì nói vài câu với cậu ta mà Diêu Na Na đã bị rèm cửa siết cổ? Nếu cậu gϊếŧ cậu ta, người chồng ma của cậu ta sẽ tha cho cậu chắc?”
Rèm cửa một lần nữa khẽ lay động như có như không, tay Lưu Á Tuấn run lên, đáy mắt hiện rõ sự sợ hãi.
Anh ta thở gấp quay sang nhìn Diêu Na Na đang co rúm lại, cố lấy dũng khí hỏi: “Vậy anh nói đi, anh thấy gì trong phòng đó?”
“Tôi không thể nói với cậu được, đây là quy tắc.”
Quy tắc yêu cầu bọn họ phải tự mình vào phòng thử lòng can đảm, nếu có ai biết trước thì chính là vi phạm quy tắc.
Trong phó bản, quy tắc là không thể phá vỡ.
Phó Trấm không nói rõ ra nhưng ý nghĩa đã rất rõ ràng, chỉ cần đủ bình tĩnh là sẽ hiểu được ẩn ý sau hai chữ “quy tắc”. Nhưng lúc này Lưu Á Tuấn vì quá hoảng loạn mà tâm trí rối bời, hoàn toàn không còn khả năng suy xét.
Mắt anh ta đỏ bừng điên cuồng gào lên: “Con mẹ nó mày là đồ lừa đảo! Mày muốn gạt tao đúng không? Gạt tao buông tay ra đúng không?! Tao đã biết từ lâu là mày có ý với cậu ta! Tối qua chính mày như tên biếи ŧɦái bám đuôi cậu ta, nhặt khăn tay mà cậu ta làm rơi trên đất còn đưa lên mũi ngửi, suýt nữa dùng cả miệng liếʍ! Mày đúng là có bệnh trong người!”
“...”
Ba khuôn mặt đồng thời hiện ra biểu cảm khác nhau.
Ôn Địch vừa rơi nước mắt, đầu óc lại choáng váng gần như nghe không rõ những gì Lưu Á Tuấn nói. Hoặc là có nghe được nhưng lại không dám tin, nghi ngờ mình nghe nhầm.
Sắc mặt Phó Trấm trong nháy mắt tối sầm đáng sợ.
Thẩm Vọng Khoảnh chỉ khựng lại một chút, rồi tiếp tục chăm chú nhìn chằm chằm tay đang cầm dao của Lưu Á Tuấn.
“Được, các người đều không chịu nói đúng không.” Lưu Á Tuấn lại dùng ánh mắt điên cuồng nhìn Ôn Địch: “Cả mày cũng không chịu nói, vậy thì mày đi chết đi, mày tưởng tao không dám gϊếŧ người sao?!”
Nói rồi, với gương mặt dữ tợn giơ tay lên định đâm xuống!
Nhưng ngay khoảnh khắc anh ta giơ tay lên, Thẩm Vọng Khoảnh nắm lấy thời cơ tung chân đá cực nhanh, dao bay khỏi tay anh ta rơi xuống đất. Thêm một cú nữa, Lưu Á Tuấn bị đá văng ra ngoài cửa.
Cùng lúc đó, Ôn Địch được Phó Trấm kéo vào lòng.
Cơ thể Ôn Địch run rẩy.
Phó Trấm cau mày cúi đầu nhìn cậu, vốn định theo thói quen độc miệng một câu, nhưng thấy tiểu quỷ trước mặt chủ động rúc vào lòng mình, ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt sợ hãi nhìn anh, môi run rẩy: “Sợ...”
Nói xong lại mặt vùi vào ngực anh, khẽ nức nở.
“...” Mẹ kiếp, ai mà chịu nổi chứ.
Phó Trấm cảm thấy tim mình như đập hụt một nhịp.
Anh cúi người bế cậu lên, sải bước rời khỏi phòng đỏ.
Đi ngang qua Lưu Á Tuấn đang ôm bụng rêи ɾỉ dưới đất, không một chút do dự anh giơ chân giẫm thẳng lên mặt anh ta, mũi giày nhọn ma sát mạnh mấy cái.
Chỉ hai ba cái thì mặt anh ta đã chảy máu, tiếng rên càng thảm thiết hơn.
Anh rút chân lại, không thèm nhìn Thẩm Vọng Khoảnh ở bên cạnh bế người rời đi.
Đưa Ôn Địch về phòng mình đặt xuống mép giường, Phó Trấm lục trong túi lấy thuốc mỡ và băng gạc, ngồi xuống bên cạnh.
Đầu ngón tay bóp nhẹ cằm tiểu quỷ, ép cậu ngẩng đầu lên, lúc này mới nhìn rõ vết thương đã chảy khá nhiều máu nhưng thực ra chỉ là một vết cắt nông.
Cầm tăm bông thấm cồn i-ốt lại gần khiến tiểu quỷ sợ hãi co rút người, một tay siết chặt vạt áo trước ngực anh, khiến áo nhăn nheo nhưng bị Phó Trấm ép chặt cằm không cho né tránh.
Bôi thuốc xong, gương mặt cậu đã đẫm nước mắt, tụ lại dưới cằm thành từng giọt rơi xuống giường, đọng lại thành một vũng nước nhỏ.
Phó Trấm mặt lạnh nhìn cậu khóc, không nói gì cũng không an ủi.
Anh rút giấy mềm từ bên cạnh, vụng về lau mặt cho cậu, cuối cùng cũng lau cho mặt cậu khô ráo được đôi chút.
Thực ra, khi thuốc mới bôi được một nửa thì Ôn Địch đã lấy lại tinh thần, nhận ra Phó Trấm đang giúp mình bôi thuốc liền lờ mờ nhớ lại lời Lưu Á Tuấn vừa nói.
Phó Trấm như biếи ŧɦái đi theo sau cậu, nhặt khăn tay rơi dưới đất, ngửi bằng mũi còn suýt liếʍ bằng miệng.
Ôn Địch vừa xấu hổ vừa luống cuống.
Cậu không nhịn được nhìn trộm Phó Trấm, sắc mặt anh rất khó chịu. Rõ ràng là cậu bị thương mà anh vẫn cứ mặt lạnh như vậy.
Quả nhiên Lưu Á Tuấn khựng lại, quay đầu nhìn anh: “Ý anh là gì?”
Phó Trấm lạnh lùng nhìn anh ta: “Ý trên mặt chữ. Cậu quên rồi sao? Ở vòng đầu tiên, chỉ vì nói vài câu với cậu ta mà Diêu Na Na đã bị rèm cửa siết cổ? Nếu cậu gϊếŧ cậu ta, người chồng ma của cậu ta sẽ tha cho cậu chắc?”
Rèm cửa một lần nữa khẽ lay động như có như không, tay Lưu Á Tuấn run lên, đáy mắt hiện rõ sự sợ hãi.
Anh ta thở gấp quay sang nhìn Diêu Na Na đang co rúm lại, cố lấy dũng khí hỏi: “Vậy anh nói đi, anh thấy gì trong phòng đó?”
“Tôi không thể nói với cậu được, đây là quy tắc.”
Quy tắc yêu cầu bọn họ phải tự mình vào phòng thử lòng can đảm, nếu có ai biết trước thì chính là vi phạm quy tắc.
Phó Trấm không nói rõ ra nhưng ý nghĩa đã rất rõ ràng, chỉ cần đủ bình tĩnh là sẽ hiểu được ẩn ý sau hai chữ “quy tắc”. Nhưng lúc này Lưu Á Tuấn vì quá hoảng loạn mà tâm trí rối bời, hoàn toàn không còn khả năng suy xét.
Mắt anh ta đỏ bừng điên cuồng gào lên: “Con mẹ nó mày là đồ lừa đảo! Mày muốn gạt tao đúng không? Gạt tao buông tay ra đúng không?! Tao đã biết từ lâu là mày có ý với cậu ta! Tối qua chính mày như tên biếи ŧɦái bám đuôi cậu ta, nhặt khăn tay mà cậu ta làm rơi trên đất còn đưa lên mũi ngửi, suýt nữa dùng cả miệng liếʍ! Mày đúng là có bệnh trong người!”
“...”
Ba khuôn mặt đồng thời hiện ra biểu cảm khác nhau.
Ôn Địch vừa rơi nước mắt, đầu óc lại choáng váng gần như nghe không rõ những gì Lưu Á Tuấn nói. Hoặc là có nghe được nhưng lại không dám tin, nghi ngờ mình nghe nhầm.
Thẩm Vọng Khoảnh chỉ khựng lại một chút, rồi tiếp tục chăm chú nhìn chằm chằm tay đang cầm dao của Lưu Á Tuấn.
“Được, các người đều không chịu nói đúng không.” Lưu Á Tuấn lại dùng ánh mắt điên cuồng nhìn Ôn Địch: “Cả mày cũng không chịu nói, vậy thì mày đi chết đi, mày tưởng tao không dám gϊếŧ người sao?!”
Nói rồi, với gương mặt dữ tợn giơ tay lên định đâm xuống!
Nhưng ngay khoảnh khắc anh ta giơ tay lên, Thẩm Vọng Khoảnh nắm lấy thời cơ tung chân đá cực nhanh, dao bay khỏi tay anh ta rơi xuống đất. Thêm một cú nữa, Lưu Á Tuấn bị đá văng ra ngoài cửa.
Cùng lúc đó, Ôn Địch được Phó Trấm kéo vào lòng.
Cơ thể Ôn Địch run rẩy.
Phó Trấm cau mày cúi đầu nhìn cậu, vốn định theo thói quen độc miệng một câu, nhưng thấy tiểu quỷ trước mặt chủ động rúc vào lòng mình, ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt sợ hãi nhìn anh, môi run rẩy: “Sợ...”
“...” Mẹ kiếp, ai mà chịu nổi chứ.
Phó Trấm cảm thấy tim mình như đập hụt một nhịp.
Anh cúi người bế cậu lên, sải bước rời khỏi phòng đỏ.
Đi ngang qua Lưu Á Tuấn đang ôm bụng rêи ɾỉ dưới đất, không một chút do dự anh giơ chân giẫm thẳng lên mặt anh ta, mũi giày nhọn ma sát mạnh mấy cái.
Chỉ hai ba cái thì mặt anh ta đã chảy máu, tiếng rên càng thảm thiết hơn.
Anh rút chân lại, không thèm nhìn Thẩm Vọng Khoảnh ở bên cạnh bế người rời đi.
Đưa Ôn Địch về phòng mình đặt xuống mép giường, Phó Trấm lục trong túi lấy thuốc mỡ và băng gạc, ngồi xuống bên cạnh.
Đầu ngón tay bóp nhẹ cằm tiểu quỷ, ép cậu ngẩng đầu lên, lúc này mới nhìn rõ vết thương đã chảy khá nhiều máu nhưng thực ra chỉ là một vết cắt nông.
Cầm tăm bông thấm cồn i-ốt lại gần khiến tiểu quỷ sợ hãi co rút người, một tay siết chặt vạt áo trước ngực anh, khiến áo nhăn nheo nhưng bị Phó Trấm ép chặt cằm không cho né tránh.
Bôi thuốc xong, gương mặt cậu đã đẫm nước mắt, tụ lại dưới cằm thành từng giọt rơi xuống giường, đọng lại thành một vũng nước nhỏ.
Phó Trấm mặt lạnh nhìn cậu khóc, không nói gì cũng không an ủi.
Anh rút giấy mềm từ bên cạnh, vụng về lau mặt cho cậu, cuối cùng cũng lau cho mặt cậu khô ráo được đôi chút.
Thực ra, khi thuốc mới bôi được một nửa thì Ôn Địch đã lấy lại tinh thần, nhận ra Phó Trấm đang giúp mình bôi thuốc liền lờ mờ nhớ lại lời Lưu Á Tuấn vừa nói.
Phó Trấm như biếи ŧɦái đi theo sau cậu, nhặt khăn tay rơi dưới đất, ngửi bằng mũi còn suýt liếʍ bằng miệng.
Ôn Địch vừa xấu hổ vừa luống cuống.
Cậu không nhịn được nhìn trộm Phó Trấm, sắc mặt anh rất khó chịu. Rõ ràng là cậu bị thương mà anh vẫn cứ mặt lạnh như vậy.
14
0
3 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
