TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 32
Thế Giới 1 - Chương 32

Thẩm Vọng Khoảnh: “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.”

Không khí trong phòng đỏ đột ngột hạ nhiệt độ, khí lạnh bao phủ quanh hai người khiến Lưu Á Tuấn bên cạnh có cảm giác như rơi vào hầm băng.

Anh ta chẳng hiểu hai người kia đang cãi nhau về cái gì.

Sao tự nhiên lại cãi nhau?

Dù sao cũng chẳng liên quan gì đến nhiệm vụ phó bản, cãi làm gì?

Chẳng lẽ mấy đại thần đều rảnh rỗi vậy sao?

Phòng thử lòng can đảm đóng chặt, Ôn Địch gõ cửa mấy cái cũng không có động tĩnh.

Cậu nhíu mày, đẩy cửa bước vào.

Chỉ thấy trên thảm, Diêu Na Na đang nằm úp, bất động.

Sau khi kiểm tra, phát hiện người chỉ bị dọa đến ngất xỉu. Ôn Địch mất rất nhiều sức mới lay cô tỉnh lại.

Vừa tỉnh dậy, Diêu Na Na đã co rúm người lại tránh né, thấy rõ là Ôn Địch thì cô lập tức nhào vào lòng cậu: “Hu hu hu hu...”

Cô bắt đầu khóc òa.

Ôn Địch hơi lúng túng, nghĩ một lúc rồi đẩy cô ra một cách nhẹ nhàng, rồi khẽ an ủi: “Kết thúc rồi, chúng ta ra ngoài trước nhé.”

Cậu đỡ cô, người vẫn còn mềm nhũn rời khỏi phòng, trở về căn phòng đỏ.

Thấy Diêu Na Na khóc thành như vậy, chỉ có Lưu Á Tuấn là người duy nhất chưa vào phòng, vẻ mặt hoang mang xen lẫn hoảng hốt: “Sao lại khóc ghê vậy? Em nhìn thấy gì? Sao ở trong đó lâu thế?”

Trông có vẻ như đang đau lòng muốn an ủi Diêu Na Na, nhưng tay anh ta nắm chặt cánh tay cô đến mức lún sâu vào da thịt: “Em nói đi?”

Ánh mắt anh ta gần như phát cuồng.

Diêu Na Na đau đớn lùi về sau. Ôn Địch nhận ra điều đó lập tức bước lên muốn kéo Lưu Á Tuấn ra, nhưng khi nhìn vào mắt anh ta thì giật mình sợ hãi.

Thẩm Vọng Khoảnh bước lên, nắm lấy cổ tay Lưu Á Tuấn, dùng lực ép anh ta buông tay.

Lưu Á Tuấn nhìn vào đôi mắt nhạt màu của Thẩm Vọng Khoảnh, bị dọa cho co rút lại.

Phó Trấm lười biếng xoay cái tách trà trong tay, ánh mắt sắc lạnh như dao băng bắn về phía Lưu Á Tuấn nhưng không nói một lời.

Diêu Na Na co người lại trên ghế, cả người run rẩy, tinh thần mơ hồ rõ ràng vẫn còn chìm trong ác mộng.

Lưu Á Tuấn nhìn dáng vẻ cô như vậy, càng thêm hoảng loạn.

Diêu Na Na là người chơi đã qua năm phó bản giống anh ta, rốt cuộc trong đó có gì mà lại khiến cô hoảng loạn đến vậy?

“Đi thôi, chỉ còn anh thôi.” Ôn Địch chỉnh lại áo choàng bị Diêu Na Na kéo lệch, nhìn Lưu Á Tuấn.

Từ người đầu tiên chờ đến người cuối cùng, trạng thái căng thẳng kéo dài khiến sợi dây lý trí trong đầu Lưu Á Tuấn "tách" một tiếng — đứt hẳn.

Có một giọng nói cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh ta: Tối nay nhất định sẽ có chuyện, anh ta không thể cứ thế bị người ta dẫn dắt!

Ngay lúc Ôn Địch quay người, Lưu Á Tuấn bất ngờ xông tới, bóp cổ ép cậu nằm úp trên bàn, hai mắt đỏ ngầu còn tay cầm một con dao nhỏ kề lên cổ Ôn Địch: “Mau nói cho tôi biết, trong căn phòng đó có gì?! Ba người bọn họ không phải người nên mới không sao, nhưng Diêu Na Na giống tôi cũng đã qua năm phó bản lại bị dọa đến mức này chắc chắn sẽ chết đúng không?! Có cấm kỵ gì trong đó?! Nói đi?!”

Hành động đột ngột khiến sắc mặt Thẩm Vọng Khoảnh và Phó Trấm lập tức tối sầm, sát khí tỏa ra như mây đen giông bão sắp trút xuống.

“Cậu chỉ là một NPC, tôi gϊếŧ cậu cũng chẳng sao. Cậu có sợ chết không? Sợ thì nói mau!”

Tim Ôn Địch như ngừng đập, cả hơi thở cũng bị siết chặt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch đáng sợ.

Cậu muốn lên tiếng nhưng phát hiện cổ họng không phát ra âm thanh nào.

Lưỡi dao lạnh như băng áp sát cổ, chỉ cần tên điên kia hơi mạnh tay thì cậu sẽ chết ngay tức khắc.

Chết – cậu chưa từng trải qua. Nhưng trước khi bước vào phó bản, thầy từng nói: “Bị gϊếŧ” là việc họ thường xuyên phải đối mặt nhất.

Hàng mi của Ôn Địch run lên dữ dội giống như cánh bướm ướt mưa run rẩy, chỉ chớp mắt thôi nước mắt đã lăn dài nơi khóe mắt, trượt qua má.

Mi ướt đẫm sương.

Cổ cậu vốn mềm mại yếu ớt sao chịu nổi lưỡi dao sắc bén, chỉ một lực dọa nạt nhẹ nhàng thì máu đã loang đỏ bên cổ, giọt máu rơi xuống xương quai xanh thấm vào làn da trắng mịn trông vừa tàn nhẫn vừa rợn người.

Giữa cơn sợ hãi, ánh mắt Ôn Địch khẽ liếc sang phía sau Lưu Á Tuấn, nhìn thấy Phó Trấm đang đứng đó với ánh mắt anh lạnh buốt.

“Cứu tôi...” Môi Ôn Địch run rẩy, nhưng không phát ra âm thanh. Nước mắt rơi càng dữ dội.

Phó Trấm hít sâu một hơi.

13

0

3 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.