0 chữ
Chương 31
Thế Giới 1 - Chương 31
“Hình phạt là gì vậy?” Lưu Á Tuấn trong phòng hồi hộp nãy giờ, rốt cuộc không nhịn được mà nhào lên hỏi.
Ôn Địch nhìn anh ta: “Hình phạt của mỗi người là khác nhau, nói với anh cũng vô ích.”
“Vậy cậu nói tôi nghe đi mà!”
Ôn Địch ngập ngừng một chút: “Hình phạt của Lục Yết Dương là ở một mình trong phòng củi suốt đêm.”
“Phòng củi...” Lưu Á Tuấn chưa từng vào đó nên cũng không có ấn tượng gì lắm.
Nhưng phòng củi thì có gì đặc biệt chứ? Nếu là trong phim truyền hình, nhốt người vào phòng củi chẳng qua là để tra tấn bình thường thôi.
Có liên quan gì đến vượt ải không?
“Tôi vừa nghe cậu nói Lục Yết Dương kéo cậu vào phòng, đó là lý do cậu buồn khi mới về à?” Thẩm Vọng Khoảnh ghé sát tai Ôn Địch thì thầm hỏi.
Như thể sợ tổn thương đến mặt mũi của Ôn Địch nên mới cố tình nói nhỏ như vậy.
Ôn Địch đỏ mặt có hơi ngượng ngùng, cuối cùng lắc đầu: “Không sao đâu, anh ta cũng không làm gì cả.”
Nhìn dáng vẻ không biết rút kinh nghiệm còn tỏ vẻ chẳng sao hết của Ôn Địch, ánh mắt Thẩm Vọng Khoảnh trầm xuống.
Người thứ tư vào phòng là Diêu Na Na.
Diêu Na Na rất sợ, khi Ôn Địch đưa cô tới cửa, cô thậm chí còn áp sát ôm lấy eo cậu, môi lướt qua vành tai của cậu, hương thơm ngọt ngào xộc tới: “Em trai, nhường cho chị chút đi, chị thật sự rất sợ, không muốn tham gia thử thách này. Nếu chị phải vào một mình, chắc chắn chị sẽ khóc, em nỡ lòng nào để chị khóc không?”
“Hay là, em cho chị chút manh mối đi? Chị xin em đó, được không?”
Ôn Địch chưa từng bị con gái thân mật như vậy, cả người đỏ như phát sốt, lắp bắp nói: “Không được đâu, đây là quy tắc ai cũng không thể phá vỡ.”
“Nếu cô sợ, thì cô nhắm mắt lại là được rồi.”
Đó là lời khuyên thiện ý duy nhất mà Ôn Địch có thể đưa ra.
Nói xong, cậu lập tức chạy mất hút.
Khi quay về căn phòng nhỏ, mặt Ôn Địch vẫn đỏ, tim còn đập thình thịch.
Phó Trấm như một ngọn núi chắn ngay trước mặt cậu, giọng lạnh nhạt đầy khinh thường: “Nhìn bộ dạng chưa từng trải đời của cậu kìa, cả người toàn mùi nước hoa phụ nữ. Sao, được người ta chủ động tiếp cận, tâm trạng tốt lắm đúng không?”
Ôn Địch sững người, giận dữ ngẩng đầu lên, nói: “Không liên quan gì đến anh!”
Cảm thấy lời phản bác chưa đủ sức nặng, lại nói thêm: “Ít ra còn có người chịu đến gần tôi, còn anh suốt ngày mặt mày cau có đến cả Diêu Na Na cũng không dám nhờ anh giúp đỡ vì sợ, anh không thấy mình đáng thương à?”
Phó Trấm lạnh lùng nhìn cậu: “Nếu trong mắt cậu, việc không ai làm phiền là một dạng đáng thương, thì đúng là tôi đáng thương đấy.”
“...” Ôn Địch sững người, không cãi lại được, bĩu môi bỏ đi.
Hai mươi phút trôi qua, Diêu Na Na vẫn chưa xuất hiện.
Chờ thêm mười phút nữa, vẫn không thấy người.
“Để tôi đi xem.” Ôn Địch nói.
“Có cần tôi đi cùng không?” Thẩm Vọng Khoảnh đứng dậy.
Ôn Địch còn chưa kịp trả lời, Phó Trấm đã lạnh lùng cắt lời: “Anh là muốn thay thế chồng trước của cậu ta nên mới sốt sắng như vậy à?”
Giọng lạnh lẽo mà chua ngoa, ai nghe cũng khó chịu.
Ôn Địch lười tranh luận với anh, chỉ lặng lẽ rời đi một mình.
Trong phòng đỏ, hai người đối mặt ngồi xuống, Thẩm Vọng Khoảnh điềm nhiên đáp lại: “Cậu biết cậu trông giống cái gì không?”
Không đợi Phó Trấm trả lời, anh ta tiếp lời: “Giống như đứa trẻ mẫu giáo không được cho kẹo nên cố tình nói kẹo dở tệ. Tôi vốn định nói là học sinh tiểu học, nhưng giờ học sinh tiểu học cũng không làm trò đó nữa rồi.”
“Học sinh tiểu học nếu thích kẹo thì cũng sẽ khen lấy khen để, dù kẹo cuối cùng không vào miệng mình.”
“...”
Sắc mặt Phó Trấm sa sầm, ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn ghế, im lặng vài giây rồi ngẩng đầu nhìn anh ta: “Anh biết anh giống cái gì không?”
Thẩm Vọng Khoảnh cười: “Xin mời, tôi rất sẵn lòng nghe.”
Phó Trấm: “Đồ ngu.”
Nụ cười của Thẩm Vọng Khoảnh cứng lại.
Phó Trấm cười lạnh đứng dậy, tay đút túi: “Xin lỗi nhé, tôi quen nói thẳng. Với kiểu người hay đánh giá người khác tùy tiện như anh, tôi chỉ có hai chữ này để nhận xét, không phải lăng mạ mà là lời khuyên chân thành, mong anh ghi nhận.”
“...”
Mắng người xong còn bảo là lời khuyên.
Quả không hổ là luật sư, đúng là giỏi ngụy biện.
Thẩm Vọng Khoảnh đáp lại bằng một nụ cười không có độ ấm: “Không sao, với loại người mồm thối như cậu thì tôi luôn rộng lượng.”
“...”
Phó Trấm cúi mắt, ánh nhìn quét từ trên xuống: “Vậy thì đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.”
Ôn Địch nhìn anh ta: “Hình phạt của mỗi người là khác nhau, nói với anh cũng vô ích.”
“Vậy cậu nói tôi nghe đi mà!”
Ôn Địch ngập ngừng một chút: “Hình phạt của Lục Yết Dương là ở một mình trong phòng củi suốt đêm.”
“Phòng củi...” Lưu Á Tuấn chưa từng vào đó nên cũng không có ấn tượng gì lắm.
Nhưng phòng củi thì có gì đặc biệt chứ? Nếu là trong phim truyền hình, nhốt người vào phòng củi chẳng qua là để tra tấn bình thường thôi.
Có liên quan gì đến vượt ải không?
“Tôi vừa nghe cậu nói Lục Yết Dương kéo cậu vào phòng, đó là lý do cậu buồn khi mới về à?” Thẩm Vọng Khoảnh ghé sát tai Ôn Địch thì thầm hỏi.
Như thể sợ tổn thương đến mặt mũi của Ôn Địch nên mới cố tình nói nhỏ như vậy.
Nhìn dáng vẻ không biết rút kinh nghiệm còn tỏ vẻ chẳng sao hết của Ôn Địch, ánh mắt Thẩm Vọng Khoảnh trầm xuống.
Người thứ tư vào phòng là Diêu Na Na.
Diêu Na Na rất sợ, khi Ôn Địch đưa cô tới cửa, cô thậm chí còn áp sát ôm lấy eo cậu, môi lướt qua vành tai của cậu, hương thơm ngọt ngào xộc tới: “Em trai, nhường cho chị chút đi, chị thật sự rất sợ, không muốn tham gia thử thách này. Nếu chị phải vào một mình, chắc chắn chị sẽ khóc, em nỡ lòng nào để chị khóc không?”
“Hay là, em cho chị chút manh mối đi? Chị xin em đó, được không?”
Ôn Địch chưa từng bị con gái thân mật như vậy, cả người đỏ như phát sốt, lắp bắp nói: “Không được đâu, đây là quy tắc ai cũng không thể phá vỡ.”
Đó là lời khuyên thiện ý duy nhất mà Ôn Địch có thể đưa ra.
Nói xong, cậu lập tức chạy mất hút.
Khi quay về căn phòng nhỏ, mặt Ôn Địch vẫn đỏ, tim còn đập thình thịch.
Phó Trấm như một ngọn núi chắn ngay trước mặt cậu, giọng lạnh nhạt đầy khinh thường: “Nhìn bộ dạng chưa từng trải đời của cậu kìa, cả người toàn mùi nước hoa phụ nữ. Sao, được người ta chủ động tiếp cận, tâm trạng tốt lắm đúng không?”
Ôn Địch sững người, giận dữ ngẩng đầu lên, nói: “Không liên quan gì đến anh!”
Cảm thấy lời phản bác chưa đủ sức nặng, lại nói thêm: “Ít ra còn có người chịu đến gần tôi, còn anh suốt ngày mặt mày cau có đến cả Diêu Na Na cũng không dám nhờ anh giúp đỡ vì sợ, anh không thấy mình đáng thương à?”
“...” Ôn Địch sững người, không cãi lại được, bĩu môi bỏ đi.
Hai mươi phút trôi qua, Diêu Na Na vẫn chưa xuất hiện.
Chờ thêm mười phút nữa, vẫn không thấy người.
“Để tôi đi xem.” Ôn Địch nói.
“Có cần tôi đi cùng không?” Thẩm Vọng Khoảnh đứng dậy.
Ôn Địch còn chưa kịp trả lời, Phó Trấm đã lạnh lùng cắt lời: “Anh là muốn thay thế chồng trước của cậu ta nên mới sốt sắng như vậy à?”
Giọng lạnh lẽo mà chua ngoa, ai nghe cũng khó chịu.
Ôn Địch lười tranh luận với anh, chỉ lặng lẽ rời đi một mình.
Trong phòng đỏ, hai người đối mặt ngồi xuống, Thẩm Vọng Khoảnh điềm nhiên đáp lại: “Cậu biết cậu trông giống cái gì không?”
Không đợi Phó Trấm trả lời, anh ta tiếp lời: “Giống như đứa trẻ mẫu giáo không được cho kẹo nên cố tình nói kẹo dở tệ. Tôi vốn định nói là học sinh tiểu học, nhưng giờ học sinh tiểu học cũng không làm trò đó nữa rồi.”
“Học sinh tiểu học nếu thích kẹo thì cũng sẽ khen lấy khen để, dù kẹo cuối cùng không vào miệng mình.”
“...”
Sắc mặt Phó Trấm sa sầm, ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn ghế, im lặng vài giây rồi ngẩng đầu nhìn anh ta: “Anh biết anh giống cái gì không?”
Thẩm Vọng Khoảnh cười: “Xin mời, tôi rất sẵn lòng nghe.”
Phó Trấm: “Đồ ngu.”
Nụ cười của Thẩm Vọng Khoảnh cứng lại.
Phó Trấm cười lạnh đứng dậy, tay đút túi: “Xin lỗi nhé, tôi quen nói thẳng. Với kiểu người hay đánh giá người khác tùy tiện như anh, tôi chỉ có hai chữ này để nhận xét, không phải lăng mạ mà là lời khuyên chân thành, mong anh ghi nhận.”
“...”
Mắng người xong còn bảo là lời khuyên.
Quả không hổ là luật sư, đúng là giỏi ngụy biện.
Thẩm Vọng Khoảnh đáp lại bằng một nụ cười không có độ ấm: “Không sao, với loại người mồm thối như cậu thì tôi luôn rộng lượng.”
“...”
Phó Trấm cúi mắt, ánh nhìn quét từ trên xuống: “Vậy thì đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.”
13
0
3 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
