0 chữ
Chương 30
Thế Giới 1 - Chương 30
Ôn Địch cầm lấy tách trà Thẩm Vọng Khoảnh đưa, chạy đến bên cạnh anh ta, cúi đầu nói giọng mềm nhũn, lắp ba lắp bắp nói một câu: “Cảm ơn.”
Sau đó, cậu uống một ngụm ngay trước mặt anh ta rồi lại chạy về chỗ mình.
Ánh mắt Thẩm Vọng Khoảnh dõi theo cậu, từ sửng sốt lúc đầu chuyển sang thâm ý khó lường nơi đáy mắt.
Làm gì có ai lại nhanh chóng thừa nhận lỗi sai như thế chứ? Vừa mới đuổi người ta đi, giờ đã bưng trà lại thân thiết...
Bảo bối đơn thuần như thế thì làm sao mà đóng vai kẻ xấu được?
Mà ai nói cậu là kẻ xấu chứ? Có khi cậu chỉ là một NPC bình thường, chẳng qua do bị thế lực quỷ dị ảnh hưởng nên mới thể hiện dáng vẻ “xấu xa” thôi.
Giống như quả măng cụt vậy, người không biết ăn phải vỏ thì chỉ thấy chua và đắng chỉ người từng trải mới biết bóc vỏ ra để ăn phần thịt ngọt mềm bên trong, rồi nghiện lúc nào chẳng hay.
“Không có gì.” Thẩm Vọng Khoảnh mỉm cười nói với Ôn Địch.
Mười lăm phút sau, Lục Yết Dương trở về.
Trông anh ta không ổn chút nào, sắc mặt u ám khi cơ thể cao lớn bước vào phòng mang theo khí tức lạnh lẽo khiến người ta khϊếp sợ.
Ôn Địch vốn còn định chờ anh ta quay về để mắng cho vài câu, nhưng vừa thấy bộ dạng của anh ta lúc này lại có chút sợ hãi.
Nhưng quy tắc là quy tắc, Lục Yết Dương đã phạm quy thì nhất định phải chịu phạt.
Vì vậy, Ôn Địch lấy hết dũng khí bước tới trước mặt anh ta, nhíu mày nói: “Anh đã vi phạm quy tắc, giờ phải chịu trừng phạt.”
Sắc mặt Lục Yết Dương kỳ quái, nhìn chằm chằm Ôn Địch: “Vi phạm quy tắc gì?”
Ôn Địch nói: “Anh chỉ được phép vào phòng một mình, nhưng anh đã kéo tôi vào theo.”
Lục Yết Dương nghe vậy, ánh mắt hơi nheo lại: “Ồ...”
Dáng vẻ thản nhiên: “Vậy được, tôi chịu phạt, cậu nói hình phạt là gì?”
“Đi theo tôi.” Ôn Địch quay người đi ra ngoài.
Lục Yết Dương bật cười một tiếng, rồi đi theo.
Trong hành lang, Lục Yết Dương đứng phía sau Ôn Địch, cúi đầu sát tai cậu: “Lại ra ngoài với tôi một mình, không sợ tôi lại làm gì sao?”
Ôn Địch giật nảy lên, tim đập thình thịch, chạm vào ánh mắt chớp chớp của Lục Yết Dương, cố gắng giữ bình tĩnh: “Anh bắt nạt tôi cũng vô ích...”
Bắt nạt cậu cũng chẳng moi được đầu mối nào đâu.
Lục Yết Dương bật cười: “Tôi muốn đối xử tốt với cậu, mà lại thành bắt nạt sao?”
“...”
Ôn Địch thật sự không nhìn thấu được người này, cũng không muốn nói thêm gì nữa liền bước nhanh hơn.
Ôn Địch dẫn anh ta đến phòng củi ở sân sau.
“Hình phạt là anh phải ở một mình trong đây suốt đêm nay.”
Lục Yết Dương quan sát phòng củi thô sơ này một lượt, gật đầu rồi lại hỏi: “Nếu còn ai chưa hoàn thành nhiệm vụ, cũng phải ở đây sao?”
Ôn Địch lắc đầu: “Hình phạt của các anh không giống nhau.”
Lục Yết Dương lại hỏi: “Vậy hình phạt của họ là gì?”
Ôn Địch: “Không nói cho anh.”
Nói xong, Ôn Địch lập tức chạy đi.
Lục Yết Dương nhìn bóng lưng cậu, tay có chút ngứa ngáy thật muốn túm người lại, nhốt trong phòng củi nhỏ này, rồi trên đống cỏ đó làm những chuyện anh ta muốn làm.
Lúc chạy về căn phòng nhỏ quá vội, Ôn Địch còn liên tục ngoái đầu lại nhìn như thể phía sau có mãnh thú đang đuổi theo vì vậy không cẩn thận đâm sầm vào một l*иg ngực rắn chắc.
“Ai da.” Ôn Địch ôm mũi, kêu lên vì đau.
Phó Trấm từ trên cao nhìn xuống, mặt không biểu cảm nhìn người đang đâm vào lòng mình. Đôi mắt đen nhánh như hươu con ngay lập tức ngập nước.
Thật là mềm yếu, đυ.ng một chút đã như sắp khóc rồi.
Phó Trấm nắm lấy cổ tay người trước mặt, nhìn ra phía sau cậu rồi lạnh nhạt hỏi: “Có ma à?”
Ôn Địch ngẩng đầu nhìn anh, khí thế không đủ nhưng lại tức giận mắng: “Hung dữ cái gì?”
Nói xong, quay đầu chạy mất.
“...”
Phó Trấm mặt vẫn lạnh lùng. Hung? Anh có làm gì đâu cũng chẳng nói gì cả, sao lại bảo anh hung dữ?
Về tới phòng, Thẩm Vọng Khoảnh thấy sắc mặt cậu khác lạ liền bước đến quan tâm hỏi: “Sao thế? Khóc à?”
Chỉ cần đứng gần là không khó để nhận ra viền mắt của tiểu quỷ kia ươn ướt.
Cảm giác được quan tâm thật dễ chịu, lông của Ôn Địch cũng được vuốt cho mềm hẳn thì lắc đầu nói với giọng nhỏ nhẹ: “Không cẩn thận đυ.ng phải người ta thôi.”
Ngay sau đó liền nghe thấy giọng nói phía sau vang lên: “Đυ.ng phải người ta cũng chẳng thấy cậu xin lỗi.”
Ôn Địch không vui quay đầu lại phản bác: “Rõ ràng là anh không tránh.”
Phó Trấm quay đầu sang chỗ khác: “Muốn nói sao thì tùy.”
Sau đó, cậu uống một ngụm ngay trước mặt anh ta rồi lại chạy về chỗ mình.
Ánh mắt Thẩm Vọng Khoảnh dõi theo cậu, từ sửng sốt lúc đầu chuyển sang thâm ý khó lường nơi đáy mắt.
Làm gì có ai lại nhanh chóng thừa nhận lỗi sai như thế chứ? Vừa mới đuổi người ta đi, giờ đã bưng trà lại thân thiết...
Bảo bối đơn thuần như thế thì làm sao mà đóng vai kẻ xấu được?
Mà ai nói cậu là kẻ xấu chứ? Có khi cậu chỉ là một NPC bình thường, chẳng qua do bị thế lực quỷ dị ảnh hưởng nên mới thể hiện dáng vẻ “xấu xa” thôi.
Giống như quả măng cụt vậy, người không biết ăn phải vỏ thì chỉ thấy chua và đắng chỉ người từng trải mới biết bóc vỏ ra để ăn phần thịt ngọt mềm bên trong, rồi nghiện lúc nào chẳng hay.
Mười lăm phút sau, Lục Yết Dương trở về.
Trông anh ta không ổn chút nào, sắc mặt u ám khi cơ thể cao lớn bước vào phòng mang theo khí tức lạnh lẽo khiến người ta khϊếp sợ.
Ôn Địch vốn còn định chờ anh ta quay về để mắng cho vài câu, nhưng vừa thấy bộ dạng của anh ta lúc này lại có chút sợ hãi.
Nhưng quy tắc là quy tắc, Lục Yết Dương đã phạm quy thì nhất định phải chịu phạt.
Vì vậy, Ôn Địch lấy hết dũng khí bước tới trước mặt anh ta, nhíu mày nói: “Anh đã vi phạm quy tắc, giờ phải chịu trừng phạt.”
Sắc mặt Lục Yết Dương kỳ quái, nhìn chằm chằm Ôn Địch: “Vi phạm quy tắc gì?”
Ôn Địch nói: “Anh chỉ được phép vào phòng một mình, nhưng anh đã kéo tôi vào theo.”
Lục Yết Dương nghe vậy, ánh mắt hơi nheo lại: “Ồ...”
“Đi theo tôi.” Ôn Địch quay người đi ra ngoài.
Lục Yết Dương bật cười một tiếng, rồi đi theo.
Trong hành lang, Lục Yết Dương đứng phía sau Ôn Địch, cúi đầu sát tai cậu: “Lại ra ngoài với tôi một mình, không sợ tôi lại làm gì sao?”
Ôn Địch giật nảy lên, tim đập thình thịch, chạm vào ánh mắt chớp chớp của Lục Yết Dương, cố gắng giữ bình tĩnh: “Anh bắt nạt tôi cũng vô ích...”
Bắt nạt cậu cũng chẳng moi được đầu mối nào đâu.
Lục Yết Dương bật cười: “Tôi muốn đối xử tốt với cậu, mà lại thành bắt nạt sao?”
“...”
Ôn Địch thật sự không nhìn thấu được người này, cũng không muốn nói thêm gì nữa liền bước nhanh hơn.
Ôn Địch dẫn anh ta đến phòng củi ở sân sau.
“Hình phạt là anh phải ở một mình trong đây suốt đêm nay.”
Ôn Địch lắc đầu: “Hình phạt của các anh không giống nhau.”
Lục Yết Dương lại hỏi: “Vậy hình phạt của họ là gì?”
Ôn Địch: “Không nói cho anh.”
Nói xong, Ôn Địch lập tức chạy đi.
Lục Yết Dương nhìn bóng lưng cậu, tay có chút ngứa ngáy thật muốn túm người lại, nhốt trong phòng củi nhỏ này, rồi trên đống cỏ đó làm những chuyện anh ta muốn làm.
Lúc chạy về căn phòng nhỏ quá vội, Ôn Địch còn liên tục ngoái đầu lại nhìn như thể phía sau có mãnh thú đang đuổi theo vì vậy không cẩn thận đâm sầm vào một l*иg ngực rắn chắc.
“Ai da.” Ôn Địch ôm mũi, kêu lên vì đau.
Phó Trấm từ trên cao nhìn xuống, mặt không biểu cảm nhìn người đang đâm vào lòng mình. Đôi mắt đen nhánh như hươu con ngay lập tức ngập nước.
Thật là mềm yếu, đυ.ng một chút đã như sắp khóc rồi.
Phó Trấm nắm lấy cổ tay người trước mặt, nhìn ra phía sau cậu rồi lạnh nhạt hỏi: “Có ma à?”
Ôn Địch ngẩng đầu nhìn anh, khí thế không đủ nhưng lại tức giận mắng: “Hung dữ cái gì?”
Nói xong, quay đầu chạy mất.
“...”
Phó Trấm mặt vẫn lạnh lùng. Hung? Anh có làm gì đâu cũng chẳng nói gì cả, sao lại bảo anh hung dữ?
Về tới phòng, Thẩm Vọng Khoảnh thấy sắc mặt cậu khác lạ liền bước đến quan tâm hỏi: “Sao thế? Khóc à?”
Chỉ cần đứng gần là không khó để nhận ra viền mắt của tiểu quỷ kia ươn ướt.
Cảm giác được quan tâm thật dễ chịu, lông của Ôn Địch cũng được vuốt cho mềm hẳn thì lắc đầu nói với giọng nhỏ nhẹ: “Không cẩn thận đυ.ng phải người ta thôi.”
Ngay sau đó liền nghe thấy giọng nói phía sau vang lên: “Đυ.ng phải người ta cũng chẳng thấy cậu xin lỗi.”
Ôn Địch không vui quay đầu lại phản bác: “Rõ ràng là anh không tránh.”
Phó Trấm quay đầu sang chỗ khác: “Muốn nói sao thì tùy.”
14
0
3 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
