0 chữ
Chương 29
Thế Giới 1 - Chương 29
Ôn Địch gắng gượng đứng dậy định chạy ra ngoài, chân còn chưa đứng vững đã bị kéo trở lại.
“Ôn Ôn, đừng sợ, tôi...”
Chưa nói xong, lại ăn thêm một cái tát nữa.
Hai má mỗi bên một cái, hương thơm đều dính hết lên mặt, nồng nặc bay vào mũi khiến anh ta choáng váng.
Lục Yết Dương bị đánh đến ngậm miệng. Không đau nhưng cả người lại tê tê, thấy sướиɠ?
Anh ta không hiểu cảm giác này là gì, chẳng lẽ bị người khác đánh mà cũng thấy sướиɠ?
“Anh thả tôi ra, đừng như vậy nữa...”
Ôn Địch run giọng, mang theo tiếng khóc.
Lúc này mới nhận ra mình đã dọa người ta khóc, Lục Yết Dương hoảng hốt buông tay, cuống quýt nói năng lộn xộn: “Ôn Ôn, cậu đừng sợ, tôi thật sự không định làm gì cậu đâu, tôi chỉ là, chỉ là muốn hỏi cậu tối nay tôi mất ngủ có thể tới tìm cậu không? Tôi hứa không làm phiền cậu, cậu không cho tôi vào phòng cũng được, tôi ở ngoài cửa thôi, làm cái lỗ trên cửa sổ nhìn cậu là được, được không?”
“...”
Ôn Địch sợ tới mức cả người run lẩy bẩy, gắng sức đẩy người ra rồi chạy khỏi căn phòng tối om đó.
Như bị mãnh thú rượt sau lưng, Ôn Địch cắm đầu chạy một mạch về căn phòng nhỏ.
Về tới nơi, mắt cậu đỏ hoe, gương mặt đáng thương vô tội như thể trên đầu còn mọc hai cái tai thỏ cụp xuống, rõ ràng là bị bắt nạt rồi.
Con quỷ nhỏ ngày thường luôn ngẩng đầu lên làm bộ làm tịch hù dọa người ta, làm gì từng lộ ra vẻ đáng thương như vậy trước mặt bọn họ.
Phó Trấm không khỏi đưa mắt nhìn về phía cậu.
“Không phải người đi thử lòng can đảm là Lục Yết Dương sao? Sao lại là cậu?” Anh lạnh giọng hỏi.
Ôn Địch không đáp, quay về chỗ ngồi.
[193, có phải Lục Yết Dương đã vào phòng đó trước rồi không? Hắn điên quá...] Ôn Địch yếu ớt hỏi trong đầu.
Hành vi và lời nói của Lục Yết Dương điên rồ đến mức không giống người bình thường.
193 trầm mặc chốc lát: [Có thể.]
Ôn Địch đáng thương lau nước mắt: [Hắn có... có gϊếŧ tôi không?]
193 an ủi: [Không chắc.]
Phần lớn các phó bản cấp A trở lên thì người chơi về sau đều bị rối loạn tinh thần, thông thường là do ảnh hưởng của thế lực quỷ dị nên sau khi ra khỏi phó bản sẽ khôi phục lý trí, còn một nửa là tự mình bức mình phát điên.
Người chơi bị rối loạn tinh thần đa phần sẽ gϊếŧ NPC.
Hoặc là gϊếŧ người chơi.
Ôn Địch càng nghĩ càng sợ nhưng cậu không có ai giúp đỡ, dù sao trong phó bản này ngoài boss cuối thì hiện tại chỉ còn mỗi mình cậu là NPC.
Cậu bắt đầu nhớ chồng cậu rồi...
Tuy chồng cậu không thân mật gì với cậu nhưng ít nhất là yêu cậu, nếu chồng cậu có ở đây, chắc chắn sẽ bảo vệ cậu...
Thôi quên đi, nghĩ nhiều cũng vô ích, chồng cậu là ma cơ mà.
Một tách trà nóng được đặt trước mặt Ôn Địch, cậu ngơ ngác ngẩng đầu lên thì chạm phải ánh mắt ôn hòa dịu dàng của Thẩm Vọng Khoảnh: “Sao thế? Uống chút nước ấm nhé?”
“Thấy cậu có vẻ không vui, nếu không ngại thì có thể nói với tôi? Nói ra có khi sẽ nhẹ lòng hơn.”
Ba người còn lại ngạc nhiên nhìn về phía anh ta.
Phó Trấm thoáng sững lại, sau đó sắc mặt lạnh đi, cực kỳ khinh thường.
Cái kiểu tỏ ra thân thiện, cố ý tiếp cận NPC để kéo gần khoảng cách thế này, thật là tốn công vô ích, hiệu quả lại thấp.
Loại hổ giấy như vậy chỉ cần dọa mạnh một trận, là sẽ khóc lóc kéo áo nói hết mọi chuyện thôi.
Thẩm Vọng Khoảnh có khuôn mặt trầm ổn tuấn tú khiến người ta dễ sinh lòng tin.
Ôn Địch lúc đầu còn do dự, do dự xong lại quay đầu đi không khách sáo: “Ai cần nước của anh? Tôi với anh có quen đâu.”
Thấy vậy, Phó Trấm ở phía sau bật ra một tiếng cười khinh.
Ôn Địch cũng tự thấy mình như vậy có phần quá đáng.
Tuy đã từ chối người ta, nhưng lại len lén liếc nhìn nét mặt của đối phương.
Chỉ sợ anh ta lộ ra vẻ buồn bã.
Mà quả thật, Thẩm Vọng Khoảnh có hơi thất vọng cụp mắt xuống, đặt tách trà bên cạnh Ôn Địch dịu dàng nói: “Tôi chỉ là không nỡ thấy cậu buồn, không có ý gì khác nên cậu đừng nghĩ nhiều.”
Ôn Địch lập tức cảm thấy lương tâm bị đả kích.
Thẩm Vọng Khoảnh là người như thế nào nhỉ? Ôn Địch nhớ đến buổi sáng khi nấu cơm cho đám người này, bị Diêu Na Na trách mắng, chính Thẩm Vọng Khoảnh đã đứng ra bênh vực cậu.
Còn tỉ mỉ đeo găng tay cho cậu nữa.
Thẩm Vọng Khoảnh trông rất tốt bụng...
Chắc là do bị những người như Lục Yết Dương quấy rối quá nhiều, nên mới sinh ra định kiến, cảm thấy ai trong số người chơi cũng đều có ý đồ.
“Ôn Ôn, đừng sợ, tôi...”
Chưa nói xong, lại ăn thêm một cái tát nữa.
Hai má mỗi bên một cái, hương thơm đều dính hết lên mặt, nồng nặc bay vào mũi khiến anh ta choáng váng.
Lục Yết Dương bị đánh đến ngậm miệng. Không đau nhưng cả người lại tê tê, thấy sướиɠ?
Anh ta không hiểu cảm giác này là gì, chẳng lẽ bị người khác đánh mà cũng thấy sướиɠ?
“Anh thả tôi ra, đừng như vậy nữa...”
Ôn Địch run giọng, mang theo tiếng khóc.
Lúc này mới nhận ra mình đã dọa người ta khóc, Lục Yết Dương hoảng hốt buông tay, cuống quýt nói năng lộn xộn: “Ôn Ôn, cậu đừng sợ, tôi thật sự không định làm gì cậu đâu, tôi chỉ là, chỉ là muốn hỏi cậu tối nay tôi mất ngủ có thể tới tìm cậu không? Tôi hứa không làm phiền cậu, cậu không cho tôi vào phòng cũng được, tôi ở ngoài cửa thôi, làm cái lỗ trên cửa sổ nhìn cậu là được, được không?”
Ôn Địch sợ tới mức cả người run lẩy bẩy, gắng sức đẩy người ra rồi chạy khỏi căn phòng tối om đó.
Như bị mãnh thú rượt sau lưng, Ôn Địch cắm đầu chạy một mạch về căn phòng nhỏ.
Về tới nơi, mắt cậu đỏ hoe, gương mặt đáng thương vô tội như thể trên đầu còn mọc hai cái tai thỏ cụp xuống, rõ ràng là bị bắt nạt rồi.
Con quỷ nhỏ ngày thường luôn ngẩng đầu lên làm bộ làm tịch hù dọa người ta, làm gì từng lộ ra vẻ đáng thương như vậy trước mặt bọn họ.
Phó Trấm không khỏi đưa mắt nhìn về phía cậu.
“Không phải người đi thử lòng can đảm là Lục Yết Dương sao? Sao lại là cậu?” Anh lạnh giọng hỏi.
Ôn Địch không đáp, quay về chỗ ngồi.
[193, có phải Lục Yết Dương đã vào phòng đó trước rồi không? Hắn điên quá...] Ôn Địch yếu ớt hỏi trong đầu.
193 trầm mặc chốc lát: [Có thể.]
Ôn Địch đáng thương lau nước mắt: [Hắn có... có gϊếŧ tôi không?]
193 an ủi: [Không chắc.]
Phần lớn các phó bản cấp A trở lên thì người chơi về sau đều bị rối loạn tinh thần, thông thường là do ảnh hưởng của thế lực quỷ dị nên sau khi ra khỏi phó bản sẽ khôi phục lý trí, còn một nửa là tự mình bức mình phát điên.
Người chơi bị rối loạn tinh thần đa phần sẽ gϊếŧ NPC.
Hoặc là gϊếŧ người chơi.
Ôn Địch càng nghĩ càng sợ nhưng cậu không có ai giúp đỡ, dù sao trong phó bản này ngoài boss cuối thì hiện tại chỉ còn mỗi mình cậu là NPC.
Cậu bắt đầu nhớ chồng cậu rồi...
Tuy chồng cậu không thân mật gì với cậu nhưng ít nhất là yêu cậu, nếu chồng cậu có ở đây, chắc chắn sẽ bảo vệ cậu...
Một tách trà nóng được đặt trước mặt Ôn Địch, cậu ngơ ngác ngẩng đầu lên thì chạm phải ánh mắt ôn hòa dịu dàng của Thẩm Vọng Khoảnh: “Sao thế? Uống chút nước ấm nhé?”
“Thấy cậu có vẻ không vui, nếu không ngại thì có thể nói với tôi? Nói ra có khi sẽ nhẹ lòng hơn.”
Ba người còn lại ngạc nhiên nhìn về phía anh ta.
Phó Trấm thoáng sững lại, sau đó sắc mặt lạnh đi, cực kỳ khinh thường.
Cái kiểu tỏ ra thân thiện, cố ý tiếp cận NPC để kéo gần khoảng cách thế này, thật là tốn công vô ích, hiệu quả lại thấp.
Loại hổ giấy như vậy chỉ cần dọa mạnh một trận, là sẽ khóc lóc kéo áo nói hết mọi chuyện thôi.
Thẩm Vọng Khoảnh có khuôn mặt trầm ổn tuấn tú khiến người ta dễ sinh lòng tin.
Ôn Địch lúc đầu còn do dự, do dự xong lại quay đầu đi không khách sáo: “Ai cần nước của anh? Tôi với anh có quen đâu.”
Thấy vậy, Phó Trấm ở phía sau bật ra một tiếng cười khinh.
Ôn Địch cũng tự thấy mình như vậy có phần quá đáng.
Tuy đã từ chối người ta, nhưng lại len lén liếc nhìn nét mặt của đối phương.
Chỉ sợ anh ta lộ ra vẻ buồn bã.
Mà quả thật, Thẩm Vọng Khoảnh có hơi thất vọng cụp mắt xuống, đặt tách trà bên cạnh Ôn Địch dịu dàng nói: “Tôi chỉ là không nỡ thấy cậu buồn, không có ý gì khác nên cậu đừng nghĩ nhiều.”
Ôn Địch lập tức cảm thấy lương tâm bị đả kích.
Thẩm Vọng Khoảnh là người như thế nào nhỉ? Ôn Địch nhớ đến buổi sáng khi nấu cơm cho đám người này, bị Diêu Na Na trách mắng, chính Thẩm Vọng Khoảnh đã đứng ra bênh vực cậu.
Còn tỉ mỉ đeo găng tay cho cậu nữa.
Thẩm Vọng Khoảnh trông rất tốt bụng...
Chắc là do bị những người như Lục Yết Dương quấy rối quá nhiều, nên mới sinh ra định kiến, cảm thấy ai trong số người chơi cũng đều có ý đồ.
14
0
3 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
