TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 28
Thế Giới 1 - Chương 28

Đưa người tới cửa phòng, Ôn Địch không nói tiếng nào, xoay người định rời đi.

Lại bất ngờ bị kéo cổ áo từ phía sau.

Cổ Ôn Địch lạnh toát, hét lên: “Anh làm gì vậy?!”

Đôi mắt trong veo như lưu ly, rõ ràng là một đứa trẻ ngoan được cưng chiều trong nhà thế mà lại bày trò dọa người ta học đòi làm ma.

Chẳng đáng sợ gì, chỉ khiến người ta muốn nhét cậu vào túi mang về đặt đúng nơi cậu thuộc về.

Phó Trấm nhìn cậu vài giây, thấy cậu run lên mắt đỏ hoe như sắp khóc, mới chịu buông tay, mở miệng: “Tôi không…”

Chưa kịp nói xong, tiểu quỷ đã như làn khói biến mất, phóng vèo đi mất.

“…”

Phó Trấm thu lại ánh mắt, hàm dưới siết chặt, trán nổi gân xanh.

“Đệt.”

Anh chửi thầm một tiếng, rồi bước vào phòng.

Một căn phòng trọ rất bình thường.

Bên trái, phía trong là giường.

Tối tăm đến mức không nhìn rõ.

Một tiếng rên khẽ kỳ quái truyền đến, bước chân của Phó Trấm khựng lại trên thảm, anh mặt không biểu cảm quay đầu lại nhìn.

Chính giữa chiếc giường lớn phủ màn lụa đỏ bay bay, một con quỷ nhỏ mặc váy dài màu xanh non, đôi mắt rưng rưng nước mắt nhìn anh nói với giọng trách móc: “Tôi ngã rồi, sao anh không đỡ tôi vậy?”

Giọt lệ tròn lăn khỏi khóe mắt, đáng thương vô cùng. Con quỷ nhỏ ôm lấy chân bị thương, cắn môi, nơi đuôi mắt thấm ra một mảng đỏ: “Anh lại đây đi...”

Phó Trấm cứng người.

Sắc mặt vẫn không thay đổi.

Cánh tay rắn chắc nổi rõ gân xanh.

Anh nhấc chân bước tới.

...

Hai mươi phút sau, Phó Trấm mặt không đổi sắc quay trở lại căn phòng nhỏ.

“Sao anh ở lại thêm năm phút vậy?” Lưu Á Tuấn ngạc nhiên bước đến.

Để moi được chút manh mối, Lưu Á Tuấn cố tình hạ thấp tư thái, cười nịnh nọt hỏi: “Bên trong rốt cuộc có gì thế? Chẳng lẽ không đáng sợ lắm sao? Nếu không thì sao anh lại ở lâu thêm năm phút chứ?”

Phó Trấm thậm chí không thèm liếc nhìn anh ta một cái: “Cút.”

Nói xong, liền ung dung ngồi xuống chỗ của mình.

Lưu Á Tuấn mặt mày u ám quay lại chỗ.

Người thứ ba đi vào là Lục Yết Dương.

Đến cửa, Lục Yết Dương kéo lấy tay Ôn Địch, làm nũng: “Ôn Ôn, tôi sợ quá à.”

Nếu không phải ngày hôm đó chính mắt thấy Lục Yết Dương ở trong căn phòng kỳ quái phát ra đủ loại âm thanh suốt đêm, Ôn Địch còn thật sự tin rồi.

Cậu lạnh lùng rút tay về: “Tạm biệt.”

Nói xong, xoay người bước đi.

Nhưng lại bị người kia bất ngờ túm eo, ngay giây sau đó cả người bị lôi tuột vào căn phòng phía sau!

Ôn Địch hoảng hốt định hét lên, nhưng lại bị bàn tay ấm áp che miệng: “Suỵt, đừng kêu.”

Giọng nói dỗ dành nhưng lực tay lại rất mạnh.

Bốn bề tối om, thậm chí chẳng thấy rõ mặt đối phương, nhưng Ôn Địch biết rõ mình đang bị ép dựa vào sau cánh cửa, giờ phút này đang ngồi bệt dưới đất.

Người kia quỳ một chân xuống, gần như dính sát cậu.

“Ưm ưm ưm!” Ôn Địch giãy giụa, hai tay cố đẩy đối phương ra, nhưng không có chút tác dụng nào. Thân hình nhỏ bé của cậu hoàn toàn không thể lay chuyển được chút nào người đàn ông trước mặt.

Người trước mặt cao lớn tuấn tú như thể đã khao khát từ rất lâu, anh ta vùi mặt vào bên cổ Ôn Địch, qua lớp áo choàng vẫn cảm nhận được hơi thở nóng bỏng dán lên da thịt cậu.

Rồi lại ghé sát đến trước mặt, hình như còn cười: “Ôn Ôn, đừng sợ, tôi chỉ muốn hỏi cậu có xịt nước hoa không? Sao lại thơm thế? Nói cho tôi biết cậu dùng loại gì được không? Tôi cũng muốn mua một chai giống như cậu.”

Ôn Địch chết lặng, đừng nói là cậu có xịt nước hoa hay không, chỉ riêng cái kiểu túm người lôi vào phòng kiểu này chỉ để hỏi mùi nước hoa?? Đúng là điên rồi!

Ôn Địch sợ tới mức mắt ngân ngấn nước, há miệng muốn nói nhưng tay người kia hoàn toàn không buông ra, đã hỏi mà chẳng cần nghe câu trả lời?

Cuối cùng cũng có cơ hội, Ôn Địch há miệng cắn mạnh một mảng da ở lòng bàn tay đối phương. Vì chỗ đó thịt mỏng, cậu liền dốc sức cắn chặt, nghiến răng cọ tới lui hy vọng khiến người ta đau mà buông tay.

Người bị cắn cứng người lại, rồi bỗng im bặt.

Ôn Địch cắn đến mệt, rơi nước mắt thả lỏng miệng.

Lục Yết Dương cuối cùng cũng buông tay, cúi đầu nhìn lòng bàn tay ướt nhẹp của mình, còn có mùi thơm, nếu lúc này có ánh sáng, Ôn Địch sẽ thấy đôi mắt anh ta sáng rực như sói đói.

“À đúng rồi, Ôn Ôn cậu dùng kem đánh răng gì thế? Cũng thơm thật đấy.”

Ôn Địch mặt đỏ bừng, giơ tay tát cho anh ta một cái.

“Đồ điên!”

Đây là lần thứ hai cậu mắng anh ta điên rồi. Lục Yết Dương nghĩ thầm.

15

0

3 tháng trước

22 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.