0 chữ
Chương 27
Thế giới 1 - Chương 27
Một con ma.
Còn là ma nhỏ mọn.
Không biết là do nói xấu con ma ấy hay nói xấu tên nhóc này, tóm lại là kiêu căng cực độ, nói vài câu cũng không cho.
Rút kinh nghiệm từ thất bại trong vụ tung xúc xắc, lần này Ôn Địch nghĩ ra một cách mới để quyết định thứ tự, viết thứ tự từ một đến năm lên năm mảnh giấy nhỏ, để mọi người tự rút. Ai rút trúng số nào thì đi theo số thứ tự đó.
Luật chơi là, Ôn Địch đưa người đến cửa phòng, người chơi tự vào phòng, mười lăm phút sau mới được ra. Nếu ra sớm sẽ bị phạt.
“Phạt gì vậy?” Lưu Á Tuấn lo lắng hỏi.
Lục Yết Dương vừa nghe đến bị phạt tai lập tức đỏ lên, trong đầu nghĩ ngay nếu là Ôn Ôn phạt anh ta, thì anh ta cực kỳ tình nguyện.
Dù sao cũng chỉ nghĩ trong đầu thôi, biết là không thể nói ra.
“Hiện tại chưa thể nói cho mọi người biết. Dù sao nếu mọi người vì sợ bị phạt mà cố gắng chịu đựng trong đó đủ mười lăm phút thì cũng không thể chứng minh là can đảm được~”
Nói xong, Ôn Địch lấy từ dưới bàn trà trong góc tường ra một chiếc l*иg đèn đỏ, vén đèn che rồi thắp sáng.
“Được rồi, người đầu tiên, Thẩm Vọng Khoảnh, đi theo tôi.”
Thẩm Vọng Khoảnh vo mảnh giấy lại, ném vào thùng rác nhỏ bên cạnh gương mặt ôn hòa đi theo sau Ôn Địch ra ngoài.
Trên hành lang.
Ánh mắt Thẩm Vọng Khoảnh bất giác dừng lại trên người phía trước thấp hơn anh ta một cái đầu. Dù mặc áo choàng đen nhưng thân hình vẫn gầy và nhỏ.
Bàn tay hai bên siết chặt, nổi rõ gân xanh, gầy như vậy nếu siết cổ cậu, ép vào tường, chen vào giữa hai chân… thì liệu cậu sẽ tức đến phát khóc mà khai ra hết mọi manh mối chăng?
Thẩm Vọng Khoảnh bất chợt bật cười, chỉ nghĩ đến gương mặt xinh đẹp giả vờ lạnh lùng ấy bị nước mắt thấm ướt, bờ môi đỏ rực run rẩy van xin tha thứ là đã ngứa ngáy trong lòng.
“Anh cười gì vậy?” Sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng cười khẽ, Ôn Địch thấy lạ liền quay đầu lại nhìn anh ta.
Thẩm Vọng Khoảnh đối mắt với cậu, khóe môi cong lên: “Không có gì.”
Tới trước cửa, Ôn Địch mở cửa: “Vào đi.”
Thẩm Vọng Khoảnh đứng yên tại chỗ, vẻ mặt hiếm khi thấp thỏm: “Tôi là người đầu tiên, nói thật là cũng hơi sợ, Ôn Ôn có thể phá lệ cho tôi một gợi ý không?”
Ôn Địch ngẩn người, thẹn quá hóa giận: “Sao anh cũng gọi tôi như thế? Không được gọi như vậy!”
Thẩm Vọng Khoảnh tiếc nuối: “Nhưng tôi thấy cách gọi đó rất dễ thương, rất hợp với Ôn Ôn.”
Ôn Địch trừng mắt tức giận: “Không được!”
Thẩm Vọng Khoảnh nhìn khuôn mặt giận dữ của cậu, ừm... tức giận cũng đáng yêu giống như một chú mèo nhỏ. Trông dữ dằn đấy nhưng không hề có tí sát thương nào, chỉ cần gãi nhẹ bụng là ngoan ngay.
“Thôi được, ông chủ Ôn, vậy có thể cho tôi chút gợi ý chứ?” Thẩm Vọng Khoảnh thành khẩn nói.
Ôn Địch hừ lạnh một tiếng, lắc đầu: “Không có.”
Nói xong, quay đầu bỏ đi.
Chỉ để lại Thẩm Vọng Khoảnh đứng một lúc trước cửa như thể thật sự đang sợ hãi, sau đó mới bước vào.
Mười lăm phút sau, Thẩm Vọng Khoảnh bình yên vô sự quay lại căn phòng đỏ.
Lưu Á Tuấn lập tức chạy lại: “Sao rồi? Có gì trong đó không?”
Thẩm Vọng Khoảnh với vẻ mặt mệt mỏi ngồi xuống ghế, xoa trán trông như bị dọa không nhẹ, giọng yếu ớt: “Cũng hơi đáng sợ…”
Lưu Á Tuấn nghe xong thì lòng càng lo lắng, đến cả lão cáo già như Thẩm Vọng Khoảnh mà còn thấy đáng sợ, chắc chắn là rất kinh khủng rồi!
“Anh nói trước đi, trong đó có gì?” Lưu Á Tuấn vội túm lấy Thẩm Vọng Khoảnh.
Thẩm Vọng Khoảnh ngẩng đầu, cười với anh ta: “Tôi nói cho anh thì anh cho tôi được gì?”
Lưu Á Tuấn sững người, lửa giận bốc lên: “Đệt!”
Anh ta túm cổ áo Thẩm Vọng Khoảnh định ra tay nhưng đến phút chót lại dừng lại, không được không được, Thẩm Vọng Khoảnh là cao thủ không thể đánh. Mình còn phải theo chân những người này tìm cách phá bản nữa.
Chỉ là bị dọa thôi chứ không chết được, sợ gì chứ.
Nghĩ vậy, anh ta buông tay ra. Bị ánh mắt giả vờ thân thiện của Thẩm Vọng Khoảnh nhìn chằm chằm, lại sợ đến lui ra sau.
Người thứ hai là Phó Trấm.
Người mà Ôn Địch ghét nhất chính là Phó Trấm bởi vì anh trông quá đáng sợ, đôi mắt đen láy lạnh băng như sương chỉ cần bị nhìn trúng là y như gà con bị đại bàng rình mồi, khiến toàn thân cậu tê dại, run rẩy.
Là tiểu boss trong phó bản kinh dị, cậu lẽ ra phải là người khiến người chơi sợ hãi, không ngờ lại có một người chơi khiến cậu sợ đến mức này.
Còn là ma nhỏ mọn.
Không biết là do nói xấu con ma ấy hay nói xấu tên nhóc này, tóm lại là kiêu căng cực độ, nói vài câu cũng không cho.
Rút kinh nghiệm từ thất bại trong vụ tung xúc xắc, lần này Ôn Địch nghĩ ra một cách mới để quyết định thứ tự, viết thứ tự từ một đến năm lên năm mảnh giấy nhỏ, để mọi người tự rút. Ai rút trúng số nào thì đi theo số thứ tự đó.
Luật chơi là, Ôn Địch đưa người đến cửa phòng, người chơi tự vào phòng, mười lăm phút sau mới được ra. Nếu ra sớm sẽ bị phạt.
“Phạt gì vậy?” Lưu Á Tuấn lo lắng hỏi.
Lục Yết Dương vừa nghe đến bị phạt tai lập tức đỏ lên, trong đầu nghĩ ngay nếu là Ôn Ôn phạt anh ta, thì anh ta cực kỳ tình nguyện.
Dù sao cũng chỉ nghĩ trong đầu thôi, biết là không thể nói ra.
“Hiện tại chưa thể nói cho mọi người biết. Dù sao nếu mọi người vì sợ bị phạt mà cố gắng chịu đựng trong đó đủ mười lăm phút thì cũng không thể chứng minh là can đảm được~”
“Được rồi, người đầu tiên, Thẩm Vọng Khoảnh, đi theo tôi.”
Thẩm Vọng Khoảnh vo mảnh giấy lại, ném vào thùng rác nhỏ bên cạnh gương mặt ôn hòa đi theo sau Ôn Địch ra ngoài.
Trên hành lang.
Ánh mắt Thẩm Vọng Khoảnh bất giác dừng lại trên người phía trước thấp hơn anh ta một cái đầu. Dù mặc áo choàng đen nhưng thân hình vẫn gầy và nhỏ.
Bàn tay hai bên siết chặt, nổi rõ gân xanh, gầy như vậy nếu siết cổ cậu, ép vào tường, chen vào giữa hai chân… thì liệu cậu sẽ tức đến phát khóc mà khai ra hết mọi manh mối chăng?
Thẩm Vọng Khoảnh bất chợt bật cười, chỉ nghĩ đến gương mặt xinh đẹp giả vờ lạnh lùng ấy bị nước mắt thấm ướt, bờ môi đỏ rực run rẩy van xin tha thứ là đã ngứa ngáy trong lòng.
Thẩm Vọng Khoảnh đối mắt với cậu, khóe môi cong lên: “Không có gì.”
Tới trước cửa, Ôn Địch mở cửa: “Vào đi.”
Thẩm Vọng Khoảnh đứng yên tại chỗ, vẻ mặt hiếm khi thấp thỏm: “Tôi là người đầu tiên, nói thật là cũng hơi sợ, Ôn Ôn có thể phá lệ cho tôi một gợi ý không?”
Ôn Địch ngẩn người, thẹn quá hóa giận: “Sao anh cũng gọi tôi như thế? Không được gọi như vậy!”
Thẩm Vọng Khoảnh tiếc nuối: “Nhưng tôi thấy cách gọi đó rất dễ thương, rất hợp với Ôn Ôn.”
Ôn Địch trừng mắt tức giận: “Không được!”
Thẩm Vọng Khoảnh nhìn khuôn mặt giận dữ của cậu, ừm... tức giận cũng đáng yêu giống như một chú mèo nhỏ. Trông dữ dằn đấy nhưng không hề có tí sát thương nào, chỉ cần gãi nhẹ bụng là ngoan ngay.
Ôn Địch hừ lạnh một tiếng, lắc đầu: “Không có.”
Nói xong, quay đầu bỏ đi.
Chỉ để lại Thẩm Vọng Khoảnh đứng một lúc trước cửa như thể thật sự đang sợ hãi, sau đó mới bước vào.
Mười lăm phút sau, Thẩm Vọng Khoảnh bình yên vô sự quay lại căn phòng đỏ.
Lưu Á Tuấn lập tức chạy lại: “Sao rồi? Có gì trong đó không?”
Thẩm Vọng Khoảnh với vẻ mặt mệt mỏi ngồi xuống ghế, xoa trán trông như bị dọa không nhẹ, giọng yếu ớt: “Cũng hơi đáng sợ…”
Lưu Á Tuấn nghe xong thì lòng càng lo lắng, đến cả lão cáo già như Thẩm Vọng Khoảnh mà còn thấy đáng sợ, chắc chắn là rất kinh khủng rồi!
“Anh nói trước đi, trong đó có gì?” Lưu Á Tuấn vội túm lấy Thẩm Vọng Khoảnh.
Thẩm Vọng Khoảnh ngẩng đầu, cười với anh ta: “Tôi nói cho anh thì anh cho tôi được gì?”
Lưu Á Tuấn sững người, lửa giận bốc lên: “Đệt!”
Anh ta túm cổ áo Thẩm Vọng Khoảnh định ra tay nhưng đến phút chót lại dừng lại, không được không được, Thẩm Vọng Khoảnh là cao thủ không thể đánh. Mình còn phải theo chân những người này tìm cách phá bản nữa.
Chỉ là bị dọa thôi chứ không chết được, sợ gì chứ.
Nghĩ vậy, anh ta buông tay ra. Bị ánh mắt giả vờ thân thiện của Thẩm Vọng Khoảnh nhìn chằm chằm, lại sợ đến lui ra sau.
Người thứ hai là Phó Trấm.
Người mà Ôn Địch ghét nhất chính là Phó Trấm bởi vì anh trông quá đáng sợ, đôi mắt đen láy lạnh băng như sương chỉ cần bị nhìn trúng là y như gà con bị đại bàng rình mồi, khiến toàn thân cậu tê dại, run rẩy.
Là tiểu boss trong phó bản kinh dị, cậu lẽ ra phải là người khiến người chơi sợ hãi, không ngờ lại có một người chơi khiến cậu sợ đến mức này.
15
0
3 tháng trước
22 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
