TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 26
Thế giới 1 - Chương 26

“Nếu cậu không biết hỏi gì thì nhường cho Phó Trấm hỏi đi, đừng lãng phí cơ hội này.” Lưu Á Tuấn nhắc nhở đầy thận trọng.

Lúc này, Lục Yết Dương phấn khích đến mức không thể giải thích nổi.

Không ai biết vì sao anh ta lại vui mừng như thế, càng không ai biết sau lớp vỏ ngoài sáng sủa rạng rỡ đó đang giấu điều gì, chỉ biết từ lúc bước vào căn phòng nhỏ này ánh mắt Lục Yết Dương chưa từng rời khỏi Ôn Địch.

Lục Yết Dương đứng bên cạnh Ôn Địch từ từ ngồi xuống, thân hình cao lớn làm cho anh ta có thể ngẩng đầu lên nhìn người đối diện, chủ động hạ thấp tư thế khiến người khác dễ buông lỏng đề phòng.

Trông anh ta ngoan ngoãn cực kỳ, gương mặt anh tuấn khiến người ta mềm lòng. Anh ta thậm chí còn không nắm lấy tay Ôn Địch ẩn dưới áo choàng, chỉ nhẹ nhàng kéo một góc áo choàng của cậu.

Nhẹ giọng nói: “Ôn Ôn, cậu nói thật cho tôi biết được không, thật ra cậu chẳng hề yêu người chồng yểu mệnh đó chút nào, đúng không?”

Ánh mắt dịu dàng của anh ta khiến Ôn Địch ngẩn người.

Còn chưa kịp phản ứng, Lưu Á Tuấn đã lao tới bịt miệng Lục Yết Dương.

Ngăn lại: “Khoan khoan khoan, câu này không tính, không tính!”

Lục Yết Dương cau mày, gỡ tay Lưu Á Tuấn ra: “Anh bị làm sao đấy?! Liên quan gì đến anh?”

Lưu Á Tuấn nổi giận: “Cậu mới bị làm sao ấy! Tôi thấy cậu bệnh nặng thật rồi đấy! Cậu hỏi câu này là có ý gì?? Đừng nói với tôi là cậu thật sự muốn ở lại đây yêu đương với NPC đấy nhé?”

Lục Yết Dương cao hơn Lưu Á Tuấn nửa cái đầu, đôi mắt sắc lạnh cúi xuống nhìn anh ta: “Nếu đúng vậy thì sao?”

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Ôn Địch hoàn hồn lại, lập tức đứng dậy ngắt lời họ: “Hỏi ra rồi thì không thể thu lại được.”

Lục Yết Dương đầy kỳ vọng quay lại nhìn cậu.

Ôn Địch chớp cặp mắt tròn xoe lấp lánh như một chú mèo kiêu ngạo mà đáng yêu nhưng lại nói ra lời khiến người khác đau nhói: “Anh ngu ngốc à? Tôi đương nhiên rất yêu chồng tôi, không thì tôi ở lại đây làm gì? Tôi tưởng các người đều biết rồi.”

Tất nhiên, có lẽ chỉ mình Lục Yết Dương thấy như bị đâm một nhát.

“Đáng tiếc, câu hỏi này coi như bị anh hỏi uổng phí rồi.” Ôn Địch nói với vẻ tiếc nuối.

Lưu Á Tuấn tức đến mức túm cổ áo Lục Yết Dương, giơ tay định đấm vào mặt anh ta nhưng lại bị Lục Yết Dương dễ dàng bắt được.

Lưu Á Tuấn ngẩng đầu kinh ngạc đối diện với đôi mắt sâu thẳm, u tối như vực sâu không đáy của Lục Yết Dương.

Lập tức thấy lạnh sống lưng.

Lục Yết Dương mặt không biểu cảm đẩy anh ta ra.

Đứng yên tại chỗ vài giây để lấy lại bình tĩnh, khi quay sang nhìn Ôn Địch thì lại trở về dáng vẻ lêu lổng chẳng đứng đắn, cười cợt nghiêng người đến gần như một chú chó ngoan ngoãn: “Xem ra tôi còn phải cố gắng nhiều mới có được một chỗ trong lòng Ôn Ôn rồi.”

Ôn Địch hơi đỏ tai, có phần không thoải mái trước sự niềm nở của anh ta, chẳng muốn đáp lại những lời nói vớ vẩn ấy đành chuyển sự chú ý sang chuyện khác.

Phần hỏi đáp khiến Ôn Địch thấp thỏm không yên cuối cùng cũng kết thúc.

Tiếp theo đến lượt người chơi phải căng thẳng rồi.

Ôn Địch thầm cười lạnh trong lòng.

“Tiếp theo, có lẽ là phần mà mọi người mong chờ nhất. Mọi người chắc cũng từng nghe đồn về nhà trọ này rồi, từng bị thiêu rụi trong trận hỏa hoạn nhưng vẫn nguyên vẹn như cũ, điều đó là thật.”

“Vậy chắc mọi người cũng rất tò mò toàn bộ sự việc rốt cuộc xảy ra như thế nào nhỉ? Ngọn lửa ấy bắt đầu từ đâu?”

Căn phòng mờ ảo sắc đỏ như máu, dưới giọng nói cố ý đè thấp và mềm mại của Ôn Địch, không khí càng thêm rợn người như có một đôi mắt vô hình đang chằm chằm nhìn họ, chỉ chờ họ rơi vào cái bẫy đã được bày sẵn.

“Với tâm trạng tò mò như thế, hãy bắt đầu vòng tiếp theo của chúng ta nhé~ thử thách lòng can đảm!”

“Sau khi chồng tôi mua lại nhà trọ này, anh ấy đã tìm hiểu được nơi bắt đầu phát hỏa. Tiếp theo, mọi người sẽ lần lượt đi đến nơi khởi phát ngọn lửa ấy một mình để xem chỗ đó có bị cháy đen không... Đừng sợ, biết đâu mọi người còn phát hiện điều bất ngờ gì đó~”

Nói xong, Diêu Na Na liền phản đối: “Một mình? Ý cậu là một người đi à? Không thể cùng nhau đi sao?”

Ôn Địch lắc đầu: “Tất nhiên là không. Nếu thế thì đâu còn gọi là thử thách lòng can đảm nữa, mà là thử thách của mấy kẻ nhát gan.”

Thần sắc và giọng điệu mang đầy vẻ đắc ý khi được nước làm tới nhưng Diêu Na Na lại không dám cãi lại nữa, cô không ngờ phía sau tên nhóc này lại có người.

14

0

3 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.