TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 25
Thế giới 1 - Chương 25

Trong lòng lại lẩm bẩm, không thích thì sao lại làm ra vẻ biếи ŧɦái đi ngửi trộm khăn tay của người ta?

Chuyện là tối hôm qua, sau khi Ôn Địch tiễn cả bọn về phòng, Lưu Á Tuấn lại mắc tiểu nên rời phòng đi vệ sinh.

Vừa ra khỏi phòng đã thấy Ôn Địch từ tòa nhà đối diện cũng vừa bước ra, anh ta hoảng quá liền khom lưng nấp xuống thò nửa cái đầu ra nhìn trộm, liền thấy ở khúc cua cuối hành lang phía sau Ôn Địch có một bóng người khác xuất hiện.

Là Phó Trấm.

Ôn Địch đi rất vội có vẻ như cũng đang đi vệ sinh, giữa đường đánh rơi một mảnh vải trên sàn.

Phó Trấm đứng sau cậu, đợi đến khi Ôn Địch khuất bóng thì bước tới nhặt mảnh vải đó lên. Trông như là một chiếc khăn tay.

Ban đầu Lưu Á Tuấn cũng chẳng thấy lạ nhưng giây tiếp theo mắt anh ta trợn tròn, Phó Trấm nhặt cái khăn từ dưới đất lên đưa lên mũi ngửi thử, rồi như im lặng suy nghĩ một lúc, sau đó úp nửa mặt vào đó hít sâu rất lâu.

Một luồng ánh sáng trắng chiếu xuống đúng lúc giúp anh ta nhìn rõ biểu cảm của Phó Trấm.

Say mê, đắm chìm, điên cuồng.

Ánh mắt như lửa rực cháy.

Giống hệt một kẻ cuồng theo dõi biếи ŧɦái trong phim trinh thám.

Lưu Á Tuấn bị dọa co rụt lại.

Không biết lại tưởng Phó Trấm mới chính là boss của cái phó bản này.

Nhưng rất nhanh, anh ta đã nghĩ thông, thiên tài thì thường có bệnh huống gì là người đã vượt qua tám cái phó bản, đầu óc không có vấn đề mới là lạ chỉ là thích ngửi khăn tay người ta đánh rơi thôi mà.

Không có gì…

Không có gì hết…

Nghĩ kỹ rồi, Lưu Á Tuấn lại ló đầu ra, thấy Phó Trấm đã biến mất anh ta mới thở phào nhẹ nhõm, đi vệ sinh xong liền quay về ngủ.

Kết quả là vừa rồi nghe Phó Trấm hỏi như vậy, phản ứng đầu tiên của một người đàn ông như anh ta chính là Phó Trấm ghen với người chồng đã chết của Ôn Địch, nên mới hỏi ra một câu không liên quan như vậy.

Miệng nhanh hơn não, lỡ lời rồi.

Ôn Địch cũng chẳng để tâm đến lời của Lưu Á Tuấn nhưng khi nghe câu hỏi của Phó Trấm, cậu lập tức chết sững tại chỗ, cúi đầu vẻ mặt hơi tái đi.

Phó Trấm thu lại ánh mắt, một lần nữa dán ánh nhìn lạnh như băng, sắc như dao lên mặt Ôn Địch: “Trả lời tôi, hai người đã từng lên giường chưa?”

Ôn Địch căng thẳng vặn vẹo ngón tay, vô thức chu môi không cam lòng quay đầu đi chỗ khác, phun ra hai chữ: “Chưa…”

Giọng nhẹ như bông, mềm như lụa.

Cả phòng im lặng.

Một giây sau, như mặt hồ gợn sóng Lưu Á Tuấn hét toáng lên: “Chưa á?? Má ơi??”

Lục Yết Dương cũng sững người, trong lòng như bắn pháo hoa rực rỡ, vui sướиɠ không tả nổi!

Anh ta vừa quay sang đã thấy nét mặt Ôn Địch ảm đạm, liền cố nén kích động, làm ra vẻ chính nhân quân tử mà an ủi: “Anh ta đối xử với cậu không tốt sao?”

Lưu Á Tuấn không kiềm được mồm: “Chẳng lẽ anh ta có bệnh à??”

Nói xong liền vội bịt miệng, hoảng hốt chắp tay xin lỗi xung quanh: “Anh à anh à tôi sai rồi, tôi không có ý nói anh bất lực, thật sự không có đâu chỉ là chuyện này người bình thường không làm vậy…”

Mặc dù Lưu Á Tuấn chẳng hứng thú gì với đàn ông, anh ta chỉ thích con gái nhưng đến cả một trai thẳng như anh ta mà lần đầu nhìn thấy Ôn Địch cũng bị nhan sắc của cậu làm cho ngẩn ngơ, đẹp thật! Da lại trắng mịn!

Không trách Lục Yết Dương ban đầu tưởng cậu là con gái.

Có vợ đẹp thế này, đàn ông nào chịu nổi chứ? Vậy mà lại nhịn suốt một năm?? Trừ khi anh ta thật sự… bất lực.

Lưu Á Tuấn chợt bừng tỉnh, có khi đây chính là manh mối then chốt của cái phó bản này!!

“Anh, anh làm sao nghĩ ra được câu hỏi đó vậy?” Lưu Á Tuấn lập tức nhìn Phó Trấm bằng ánh mắt sùng bái.

Phó Trấm đã khôi phục dáng vẻ mặt lạnh như băng ngồi lại chỗ cũ, cúi đầu không nói.

Ra vẻ cái gì chứ, Lưu Á Tuấn âm thầm phàn nàn.

Ôn Địch không muốn tiếp tục dây dưa ở chủ đề này như thể vết thương cũ bị xé toạc, mắt hơi đỏ lên rồi nghiêm mặt nói: “Được rồi, câu hỏi cuối cùng.”

Câu hỏi cuối cùng là của Lục Yết Dương.

Lục Yết Dương là một người chơi hết sức quái gở, từ khi đến đây đã toàn làm những chuyện người ta không hiểu nổi.

Luôn bám lấy NPC, có thể nói là vì muốn moi manh mối từ NPC, nhưng phản ứng ban nãy của anh ta, rõ ràng là đang bảo vệ NPC đấy chứ?

Làm gì có người chơi nào thật sự đi bảo vệ NPC?

Như Lưu Á Tuấn chẳng hạn, phản xạ đầu tiên là nghĩ Phó Trấm không tập trung nhiệm vụ mới sốt ruột thôi!

14

0

3 tháng trước

22 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.