TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 24
Thế giới 1 - Chương 24

Diêu Na Na vẫn còn khóc, được Lưu Á Tuấn đỡ dậy đưa về lại chỗ ngồi.

Ôn Địch thấy cô khóc, trong lòng có chút không đành lòng.

Người chồng đã chết của cậu sao lại đi dọa con gái nhà người ta chứ? Chỉ vì nói vài câu xấu xa thôi sao? Nói thì nói chứ sao… mà nói cũng đúng, anh đúng là không tốt đẹp gì!

“Xem ra buổi team building của chúng ta có khán giả rồi.” Thẩm Vọng Khoảnh vẫn ung dung, dường như hoàn toàn không bị dọa sợ.

“Được rồi, tới câu hỏi tiếp theo đi, chúng ta còn những vòng kịch tính hơn nữa cơ mà!” Ôn Địch ngồi lại vào chỗ.

Diêu Na Na và Lưu Á Tuấn dù sao cũng là người chơi kỳ cựu, lúc đó có thể bị dọa nhưng khả năng ổn định tâm lý vẫn mạnh hơn nhiều so với người mới.

Dù gì người chơi lão luyện đều hiểu rõ, mất kiểm soát cảm xúc trong phó bản là điều tối kỵ!

Người tiếp theo đặt câu hỏi là Phó Trấm.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía anh.

Mọi người đều ngầm kỳ vọng anh sẽ hỏi ra điều gì đó quan trọng.

Phó Trấm là lão đại đứng đầu bảng xếp hạng người chơi! Dù anh ít nói, nhưng mỗi khi ra tay đều chuẩn xác như dao cắt!

Mau hỏi gì đó đi! Tốt nhất là xé toạc cái phó bản chết tiệt này ra một lỗ, để mọi người còn mau thoát thân!

Chỉ thấy Phó Trấm bình thản ngồi đó, dưới ánh mắt của mọi người, lạnh lùng mở miệng: “Tôi phải nhắc nhở cậu một câu, Phí tiên sinh không thể coi là chồng cậu được nữa, mà là chồng cũ. Giấy chứng tử đã được cấp, quan hệ ràng buộc giữa hai người đã kết thúc.”

“…”

Cả phòng im lặng ba giây, Thẩm Vọng Khoảnh chớp chớp mắt, sờ cằm, đôi mắt hồ ly nheo lại đầy hàm ý.

Lục Yết Dương nghe xong không thấy gì sai, ngược lại cảm thấy khoan khoái, câu này mẹ nó anh ta đã muốn nói từ lâu rồi! Gọi là chồng chồng cái gì?! Chết rồi thì thôi! Phải đổi chồng mới chứ! Cái tên chết tiệt đó cút ra xa!

Trong lòng mắng xối xả, mặt lại lén liếc nhìn Ôn Địch, thấy ly của cậu hết nước liền rót ngay cho cậu một ly nước nóng. Nhìn đôi môi đỏ hồng của cậu, hận không thể tự tay đưa tận miệng cho cậu uống.

Lưu Á Tuấn thì lại thật thà: “Người ta thích gọi thế thì sao chứ? Hai người tình cảm tốt, liên quan gì đến chúng ta?”

Một cặp chồng chồng yêu nhau như thế, đột nhiên âm dương cách biệt gọi vậy cũng chẳng có gì sai cả. Hơn nữa, liên quan gì đến việc vượt phó bản? Chả lẽ Phó Trấm bị ám ảnh cưỡng chế đến mức cả chuyện thế này cũng phải chỉnh cho đúng?

Ôn Địch cũng sững người, căn bản không ngờ chỉ gọi một tiếng “chồng” cũng bị người ta soi mói, lập tức phản bác: “Anh ấy chính là chồng tôi! Dù anh ấy có chết, tôi vẫn mãi mãi ở bên anh ấy!”

Rèm cửa bỗng dưng lại khẽ lay động, như thể đang đáp lại lời cậu.

Ôn Địch chột dạ, vội ngồi thẳng dậy.

Lục Yết Dương bên cạnh sắc mặt trầm hẳn xuống, cắn răng đầy tức giận rồi lại ra vẻ như không có chuyện gì, quay đầu nhìn Ôn Địch, chống cằm, mỉm cười: “Quan hệ giữa Ôn Ôn và chồng cũ tốt thật đấy?”

Ôn Địch liếc anh ta một cái, kiêu ngạo ngẩng cằm: “Tất nhiên rồi.”

“Được rồi, mấy người mau hỏi đi, đừng có lạc đề nữa!” Ôn Địch ra vẻ mất kiên nhẫn.

Phó Trấm im lặng trong chốc lát rồi đột nhiên đứng dậy bước đến trước mặt Ôn Địch, cúi người nhìn thẳng vào cậu, đây dường như là tư thế thẩm vấn mà anh đã quen khi còn làm luật sư.

Bị một đôi mắt đen lạnh lẽo như mắt chim ưng nhìn chằm chằm, không ai có thể giữ được bình tĩnh.

Ôn Địch thấy sợ nên rụt người lại, chỉ nghe Phó Trấm lạnh lùng hỏi: “Cậu và chồng cũ đã lên giường chưa?”

Câu nói vừa dứt, Lục Yết Dương lập tức bùng nổ, bật người đứng dậy bước tới đẩy mạnh Phó Trấm ra, chắn trước mặt Ôn Địch: “Mẹ kiếp anh bị bệnh à? Câu hỏi thế này mà cũng hỏi được sao? Anh có còn biết xấu hổ không hả?”

Lưu Á Tuấn cũng không tin nổi, có cảm giác cơ hội bị lãng phí một cách vô nghĩa, nổi cáu: “Sao anh lại hỏi cái vấn đề này? Dù có thích người ta thì cũng không thể vừa mở miệng đã hỏi mấy câu động trời thế chứ? Anh xem người ta bị dọa thành gì rồi kìa!”

“Cơ hội tốt như vậy, mà lại hỏi câu đó?”

“Hơn nữa, hai người họ yêu nhau hơn một năm rồi, yêu sâu đậm như vậy, lên giường không phải là chuyện bình thường sao?”

Ánh mắt âm u của Phó Trấm quét thẳng về phía Lưu Á Tuấn: “Cậu nói tôi thích ai cơ?”

Lưu Á Tuấn lập tức nghẹn họng, bị dọa đến không dám nói thêm một chữ.

14

0

3 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.