0 chữ
Chương 23
Thế giới 1 - Chương 23
“Bởi vì là anh ấy theo đuổi tôi, nên tất nhiên là anh ấy tỏ tình. Tôi vốn đã thích anh ấy, nên rất vui lòng đồng ý.”
“Sau khi tốt nghiệp, anh ấy cầu hôn tôi, chúng tôi liền sang nước ngoài làm hôn lễ.”
Lưu Á Tuấn nghe xong, cực kỳ kinh ngạc: “Vãi đạn! Tức là lúc anh ta cầu hôn cậu thì cậu mới 19 tuổi? Dù bây giờ cũng có người kết hôn sớm, nhưng mẹ nó cậu vẫn còn đang đi học mà?! Anh ta chưa chờ cậu ra trường đã kéo cậu đi kết hôn rồi?!”
“Tôi, tôi là tự nguyện mà!” Ôn Địch vội vàng đáp.
Mặt Lục Yết Dương thì âm trầm. Tim anh ta như bị thiêu cháy, nghẹn đến tê dại, hận không thể mắng một tràng cho hả giận: Tên họ Phí kia đúng là cặn bã! Dụ người ta kết hôn! Bảo bối ngoan còn chưa học xong đã bị anh ta dụ đi làm đám cưới rồi?! Cái gọi là “tình cờ gặp” kia đúng là thủ đoạn tâm cơ! Loại đàn ông như thế đáng bị đầy xuống mười tám tầng địa ngục!
Anh ta giận tới mức muốn gào lên chửi thẳng mặt!
Nhưng mà, chết tiệt! Nếu… nếu anh ta gặp được bảo bối ngoan sớm hơn một chút thì giờ cậu đã là của anh ta rồi!
Hơn nữa, anh ta nhất định sẽ sống lâu hơn tên họ Phí kia, sẽ không để bảo bối ngoan phải một mình đơn độc trơ trọi như bây giờ nữa.
Diêu Na Na ngồi bên bắt chéo chân, khoanh tay trước ngực, mặt đầy vẻ chán ghét: “Em trai à, không phải tôi nói cậu, nhưng đàn ông trên đời này nhiều như vậy, cậu mới có 19 tuổi sao đã chắc chắn là anh ta rồi? Chồng cậu chắc chắn không phải là người tốt lành gì đâu, là thấy cậu còn nhỏ hiểu biết ít, thừa dịp nhảy vào trói chặt cậu thôi.”
Ôn Địch tức giận: “Nhưng chồng tôi cũng mới 21 tuổi, chỉ hơn tôi hai tuổi, hiểu biết cũng chẳng hơn tôi bao nhiêu.”
Diêu Na Na: “Vậy lại càng chứng tỏ anh ta có vấn đề, người bình thường ai lại vội vã bắt cậu kết hôn đến thế? Đến tốt nghiệp cũng không chờ được? Anh ta mới 21 tuổi, sao lại chắc chắn cả đời này chỉ có cậu?”
Ôn Địch giận đến đỏ cả mặt: “Nói như cô thì tôi cũng là người trói chặt chồng tôi lại!”
Diêu Na Na đảo mắt: “Chắc cậu bị tình yêu làm mờ mắt rồi?”
Vừa dứt lời, cánh cửa vốn đang đóng chặt bỗng rầm một tiếng mở bật ra, đập mạnh vào tường phát ra tiếng vang chấn động.
Diêu Na Na bị dọa đến hét toáng lên, toàn thân run rẩy suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống đất.
Bầu không khí trong phòng lập tức trở nên kỳ dị.
Cả phòng im phăng phắc.
Bức rèm cửa vốn không động tĩnh bỗng nhiên bay phần phật.
Một luồng ánh sáng trắng lóe lên, rèm cửa bay nhanh đến mức đột ngột cuốn lấy Diêu Na Na đang ngồi gần cửa sổ, cô sợ đến mức vùng vẫy điên cuồng.
Ôn Địch cũng bị dọa đến mặt trắng bệch, chết trân tại chỗ.
Nhưng chỉ một giây sau luồng gió tan biến, rèm cửa cũng từ cổ Diêu Na Na thả ra.
Diêu Na Na khóc lóc bỏ chạy về phía cửa, nhưng vừa tới nơi cánh cửa rầm một tiếng đóng sập lại.
Diêu Na Na ngã nhào xuống đất, khóc òa lên.
Run rẩy bò đến ôm chặt lấy chân Lưu Á Tuấn gần đó nhất.
Lưu Á Tuấn đánh liều định đỡ cô dậy nhưng khi ánh mắt lướt qua, anh ta cũng hoảng hồn ngã lăn ra đất, giọng run bần bật: “Rèm... rèm cửa, phía sau rèm cửa có người!”
Mọi người nhìn qua, chỉ thấy trên rèm cửa vốn phẳng phiu bỗng in rõ một bóng người!
Dưới ánh đèn đỏ như máu, một bóng đen sừng sững hiện ra!
Chiều cao ấy rõ ràng là một người đàn ông trưởng thành!
Ánh mắt Thẩm Vọng Khoảnh lập tức lạnh đi, thì thầm: “Phí Tư Nghiêu…”
Ôn Địch bắt đầu run rẩy, hai chân mềm nhũn…
Lại một luồng gió âm thầm lướt qua, Ôn Địch không dám nhúc nhích, chỉ cảm thấy tóc trước trán bị gió thổi lay động và bên tai dường như có một lời thì thầm không nghe rõ, má như bị thứ gì mềm mại khẽ lướt qua, nhẹ đến mức khó nhận ra.
“Bóng người biến mất rồi!”
Lưu Á Tuấn hét lên một tiếng, ngồi phịch trở lại ghế.
Ôn Địch thì toàn thân cứng đờ, chậm rãi giơ tay chạm vào má mình…
Cái cảm giác ấy… giống như… giống như là…
Chẳng lẽ… là người chồng đã chết của cậu…?
Nhưng mà, chồng cậu không có khả năng sẽ hôn cậu…
Lúc còn sống đã chẳng chịu hôn, chết rồi lại càng không thể…
[Tỉnh lại đi.]
Tiếng của 193 bỗng vang lên trong đầu cậu.
Ôn Địch lập tức tỉnh táo lại, nhìn thấy tình hình hơi hỗn loạn phía dưới, với tư cách là NPC duy nhất, cậu bắt buộc phải ổn định cục diện!
“Những lời tôi nói với các người trước đó thì các người không chịu tin, giờ biết sợ rồi? Muốn sống thì nghe lời tôi cho tử tế.”
“Sau khi tốt nghiệp, anh ấy cầu hôn tôi, chúng tôi liền sang nước ngoài làm hôn lễ.”
Lưu Á Tuấn nghe xong, cực kỳ kinh ngạc: “Vãi đạn! Tức là lúc anh ta cầu hôn cậu thì cậu mới 19 tuổi? Dù bây giờ cũng có người kết hôn sớm, nhưng mẹ nó cậu vẫn còn đang đi học mà?! Anh ta chưa chờ cậu ra trường đã kéo cậu đi kết hôn rồi?!”
“Tôi, tôi là tự nguyện mà!” Ôn Địch vội vàng đáp.
Mặt Lục Yết Dương thì âm trầm. Tim anh ta như bị thiêu cháy, nghẹn đến tê dại, hận không thể mắng một tràng cho hả giận: Tên họ Phí kia đúng là cặn bã! Dụ người ta kết hôn! Bảo bối ngoan còn chưa học xong đã bị anh ta dụ đi làm đám cưới rồi?! Cái gọi là “tình cờ gặp” kia đúng là thủ đoạn tâm cơ! Loại đàn ông như thế đáng bị đầy xuống mười tám tầng địa ngục!
Nhưng mà, chết tiệt! Nếu… nếu anh ta gặp được bảo bối ngoan sớm hơn một chút thì giờ cậu đã là của anh ta rồi!
Hơn nữa, anh ta nhất định sẽ sống lâu hơn tên họ Phí kia, sẽ không để bảo bối ngoan phải một mình đơn độc trơ trọi như bây giờ nữa.
Diêu Na Na ngồi bên bắt chéo chân, khoanh tay trước ngực, mặt đầy vẻ chán ghét: “Em trai à, không phải tôi nói cậu, nhưng đàn ông trên đời này nhiều như vậy, cậu mới có 19 tuổi sao đã chắc chắn là anh ta rồi? Chồng cậu chắc chắn không phải là người tốt lành gì đâu, là thấy cậu còn nhỏ hiểu biết ít, thừa dịp nhảy vào trói chặt cậu thôi.”
Ôn Địch tức giận: “Nhưng chồng tôi cũng mới 21 tuổi, chỉ hơn tôi hai tuổi, hiểu biết cũng chẳng hơn tôi bao nhiêu.”
Diêu Na Na: “Vậy lại càng chứng tỏ anh ta có vấn đề, người bình thường ai lại vội vã bắt cậu kết hôn đến thế? Đến tốt nghiệp cũng không chờ được? Anh ta mới 21 tuổi, sao lại chắc chắn cả đời này chỉ có cậu?”
Diêu Na Na đảo mắt: “Chắc cậu bị tình yêu làm mờ mắt rồi?”
Vừa dứt lời, cánh cửa vốn đang đóng chặt bỗng rầm một tiếng mở bật ra, đập mạnh vào tường phát ra tiếng vang chấn động.
Diêu Na Na bị dọa đến hét toáng lên, toàn thân run rẩy suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống đất.
Bầu không khí trong phòng lập tức trở nên kỳ dị.
Cả phòng im phăng phắc.
Bức rèm cửa vốn không động tĩnh bỗng nhiên bay phần phật.
Một luồng ánh sáng trắng lóe lên, rèm cửa bay nhanh đến mức đột ngột cuốn lấy Diêu Na Na đang ngồi gần cửa sổ, cô sợ đến mức vùng vẫy điên cuồng.
Ôn Địch cũng bị dọa đến mặt trắng bệch, chết trân tại chỗ.
Nhưng chỉ một giây sau luồng gió tan biến, rèm cửa cũng từ cổ Diêu Na Na thả ra.
Diêu Na Na ngã nhào xuống đất, khóc òa lên.
Run rẩy bò đến ôm chặt lấy chân Lưu Á Tuấn gần đó nhất.
Lưu Á Tuấn đánh liều định đỡ cô dậy nhưng khi ánh mắt lướt qua, anh ta cũng hoảng hồn ngã lăn ra đất, giọng run bần bật: “Rèm... rèm cửa, phía sau rèm cửa có người!”
Mọi người nhìn qua, chỉ thấy trên rèm cửa vốn phẳng phiu bỗng in rõ một bóng người!
Dưới ánh đèn đỏ như máu, một bóng đen sừng sững hiện ra!
Chiều cao ấy rõ ràng là một người đàn ông trưởng thành!
Ánh mắt Thẩm Vọng Khoảnh lập tức lạnh đi, thì thầm: “Phí Tư Nghiêu…”
Ôn Địch bắt đầu run rẩy, hai chân mềm nhũn…
Lại một luồng gió âm thầm lướt qua, Ôn Địch không dám nhúc nhích, chỉ cảm thấy tóc trước trán bị gió thổi lay động và bên tai dường như có một lời thì thầm không nghe rõ, má như bị thứ gì mềm mại khẽ lướt qua, nhẹ đến mức khó nhận ra.
“Bóng người biến mất rồi!”
Lưu Á Tuấn hét lên một tiếng, ngồi phịch trở lại ghế.
Ôn Địch thì toàn thân cứng đờ, chậm rãi giơ tay chạm vào má mình…
Cái cảm giác ấy… giống như… giống như là…
Chẳng lẽ… là người chồng đã chết của cậu…?
Nhưng mà, chồng cậu không có khả năng sẽ hôn cậu…
Lúc còn sống đã chẳng chịu hôn, chết rồi lại càng không thể…
[Tỉnh lại đi.]
Tiếng của 193 bỗng vang lên trong đầu cậu.
Ôn Địch lập tức tỉnh táo lại, nhìn thấy tình hình hơi hỗn loạn phía dưới, với tư cách là NPC duy nhất, cậu bắt buộc phải ổn định cục diện!
“Những lời tôi nói với các người trước đó thì các người không chịu tin, giờ biết sợ rồi? Muốn sống thì nghe lời tôi cho tử tế.”
14
0
3 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
