0 chữ
Chương 22
Thế giới 1 - Chương 22
Cậu đã đoán từ trước, kiểu gì cũng có người hỏi chuyện về “người chồng đã chết” của cậu!
Bởi vì “người chồng đã chết” ấy chính là boss cuối của phó bản này!
Ngay khi Thẩm Vọng Khoảnh hỏi ra vấn đề này, lập tức bốn đôi mắt còn lại sáng rực lên như ánh xanh trong đêm tối, dán chặt lấy Ôn Địch.
Tựa như bầy sói đói rình mồi giữa đêm!
Không hiểu sao Ôn Địch cảm thấy sống lưng lạnh toát, cố tỏ ra bình tĩnh bắt đầu kể lại: “Chồng tôi lớn hơn tôi hai tuổi, chúng tôi học chung một trường, quen nhau trong một chuyến thực tập xã hội ngoài trời. Quen nhau ba tháng thì bắt đầu yêu, sau khi tốt nghiệp thì kết hôn.”
Ôn Địch nói tới đây thì ngừng lại: “Vậy thôi.”
Lưu Á Tuấn bất mãn: “Nói ít quá đấy! Nói thêm chút nữa đi?!”
Ôn Địch phản bác: “Chỉ có vậy thôi!”
Lưu Á Tuấn: “Cậu nói vậy khác gì không nói?!”
Thẩm Vọng Khoảnh mỉm cười nhìn Ôn Địch: “Ông chủ Ôn, cậu là người tổ chức. Nếu cả cậu còn qua loa như vậy thì người khác càng không coi trọng phần này nữa. Vậy thì mục đích của phần này còn có ý nghĩa gì?”
Ôn Địch bị hỏi đến ngẩn ra, đột nhiên cảm thấy hình như mình thật sự có hơi làm không đúng, tai cậu nóng bừng lên: “Nhưng câu hỏi này anh hỏi mơ hồ quá, không thể trách tôi nói ít…”
Dáng vẻ lúng túng của cậu lúc này không khác gì một học sinh đột nhiên bị gọi trả bài giữa lúc đang mơ màng, đành cười gượng lấp liếʍ cho qua, chẳng còn chút phong thái nào của một hiệu trưởng mưu mô như tơ tằm nữa.
Thẩm Vọng Khoảnh cười khẽ: “Đúng là do tôi hỏi chưa rõ, vậy để tôi gợi ý nhé, lịch sử tình cảm, tất nhiên bao gồm: Hai người gặp nhau như thế nào? Ai là người theo đuổi ai? Vì sao cậu thích anh ta? Vì sao anh ta lại thích cậu? Vật đính ước của hai người là gì? Ai là người cầu hôn?”
Ôn Địch chết trân mất mấy giây, đột ngột bật dậy, tức giận hét lên: “Đây rõ ràng là nhiều câu rồi!”
Thẩm Vọng Khoảnh lập tức đứng dậy, bước đến trước mặt Ôn Địch, cao hơn cậu hẳn một cái đầu rồi cúi xuống nhìn cậu ánh mắt dịu dàng như đang ngắm người yêu: “Không đúng đâu, ông chủ Ôn, những điều này đều nằm trong một phạm trù – lịch sử tình cảm giữa cậu và Phí tiên sinh mà?”
“…”
Ôn Địch lập tức cảm thấy mình bị chơi khăm rồi!
Khi Thẩm Vọng Khoảnh đặt câu hỏi cậu còn không cảm thấy gì bất thường, giờ bị nói trắng ra, cậu mới phát hiện thì ra chỉ với một câu hỏi thôi đã gom hết tất cả các câu hỏi khác vào trong đó rồi!
Những câu hỏi mà cậu đã tốn bao thời gian tự nghĩ ra, hóa ra không đủ lấp đầy một câu hỏi này?!
Lưu Á Tuấn cũng đơ ra, sau đó chống nạnh cười như điên: “Đỉnh thật! Đỉnh thật! Không hổ là đại thần! Thẩm Vọng Khoảnh, anh đỉnh quá rồi!”
“…”
Ôn Địch không muốn trả lời nhiều như vậy. Càng nói kỹ, người chơi càng dễ phá giải phó bản.
Nhưng cậu cũng bị ràng buộc bởi luật lệ, thân là NPC nếu không tuân theo “luật”, cậu cũng sẽ bị trừng phạt, kiểu NPC như cậu vốn khác với các NPC thường bị xóa trí nhớ rồi làm mới, mà là sẽ giữ nguyên ký ức.
Nếu bị trừng phạt, có thể sau này đêm nào cũng gặp ác mộng. Nghe nói từng có NPC bị trừng phạt đến mức tinh thần sụp đổ, tự sát để kết thúc.
Không còn cách nào khác, chỉ có thể trách cậu xui xẻo gặp phải nhóm người chơi siêu lợi hại. Ôn Địch đành chịu thua, bắt đầu kể: “Tôi và chồng tôi quen nhau vào học kỳ hai năm ba của anh ấy, lúc đó Khoa Khoa học Sinh học của trường tổ chức một buổi thực hành ngoài trời, quan sát côn trùng hoang dã và làm tiêu bản. Chồng tôi học ngành Khoa học Tự nhiên, là thành viên của khoa, còn tôi học mỹ thuật, mới nhập học, lúc ấy đề tài học tập đúng dịp vẽ phong cảnh ngoài trời, tôi hứng lên nên tham gia.”
“Mặt đất trong khu rừng đó lồi lõm đầy đá, tôi mang một đôi giày vải trắng, lòng bàn chân bị đá đâm đau điếng, lúc leo dốc thì trượt chân suýt té là chồng tôi đỡ tôi từ phía sau. Hôm đó anh ấy đến muộn, là người cuối cùng nhập đoàn, còn tôi đi cuối đội.”
“Tôi, tôi yêu anh ấy từ cái nhìn đầu tiên, nhưng… nhưng là anh ấy theo đuổi tôi.” Lông mi Ôn Địch khẽ run, hai má đỏ rực lên vì thẹn, hai bàn tay trắng trẻo siết chặt lớp váy xanh dưới áo choàng, đầu ngón chân bấu chặt mặt đất.
“Chồng tôi là người rất xuất sắc, cả nhân cách lẫn học lực đều được mọi người khen ngợi. Lúc theo đuổi tôi, anh ấy rất kín đáo, không phô trương gì, chỉ tạo ra rất nhiều cuộc gặp gỡ tình cờ, nhờ vậy mà chúng tôi dần thân thiết.”
Bởi vì “người chồng đã chết” ấy chính là boss cuối của phó bản này!
Ngay khi Thẩm Vọng Khoảnh hỏi ra vấn đề này, lập tức bốn đôi mắt còn lại sáng rực lên như ánh xanh trong đêm tối, dán chặt lấy Ôn Địch.
Tựa như bầy sói đói rình mồi giữa đêm!
Không hiểu sao Ôn Địch cảm thấy sống lưng lạnh toát, cố tỏ ra bình tĩnh bắt đầu kể lại: “Chồng tôi lớn hơn tôi hai tuổi, chúng tôi học chung một trường, quen nhau trong một chuyến thực tập xã hội ngoài trời. Quen nhau ba tháng thì bắt đầu yêu, sau khi tốt nghiệp thì kết hôn.”
Ôn Địch nói tới đây thì ngừng lại: “Vậy thôi.”
Lưu Á Tuấn bất mãn: “Nói ít quá đấy! Nói thêm chút nữa đi?!”
Ôn Địch phản bác: “Chỉ có vậy thôi!”
Thẩm Vọng Khoảnh mỉm cười nhìn Ôn Địch: “Ông chủ Ôn, cậu là người tổ chức. Nếu cả cậu còn qua loa như vậy thì người khác càng không coi trọng phần này nữa. Vậy thì mục đích của phần này còn có ý nghĩa gì?”
Ôn Địch bị hỏi đến ngẩn ra, đột nhiên cảm thấy hình như mình thật sự có hơi làm không đúng, tai cậu nóng bừng lên: “Nhưng câu hỏi này anh hỏi mơ hồ quá, không thể trách tôi nói ít…”
Dáng vẻ lúng túng của cậu lúc này không khác gì một học sinh đột nhiên bị gọi trả bài giữa lúc đang mơ màng, đành cười gượng lấp liếʍ cho qua, chẳng còn chút phong thái nào của một hiệu trưởng mưu mô như tơ tằm nữa.
Thẩm Vọng Khoảnh cười khẽ: “Đúng là do tôi hỏi chưa rõ, vậy để tôi gợi ý nhé, lịch sử tình cảm, tất nhiên bao gồm: Hai người gặp nhau như thế nào? Ai là người theo đuổi ai? Vì sao cậu thích anh ta? Vì sao anh ta lại thích cậu? Vật đính ước của hai người là gì? Ai là người cầu hôn?”
Thẩm Vọng Khoảnh lập tức đứng dậy, bước đến trước mặt Ôn Địch, cao hơn cậu hẳn một cái đầu rồi cúi xuống nhìn cậu ánh mắt dịu dàng như đang ngắm người yêu: “Không đúng đâu, ông chủ Ôn, những điều này đều nằm trong một phạm trù – lịch sử tình cảm giữa cậu và Phí tiên sinh mà?”
“…”
Ôn Địch lập tức cảm thấy mình bị chơi khăm rồi!
Khi Thẩm Vọng Khoảnh đặt câu hỏi cậu còn không cảm thấy gì bất thường, giờ bị nói trắng ra, cậu mới phát hiện thì ra chỉ với một câu hỏi thôi đã gom hết tất cả các câu hỏi khác vào trong đó rồi!
Những câu hỏi mà cậu đã tốn bao thời gian tự nghĩ ra, hóa ra không đủ lấp đầy một câu hỏi này?!
Lưu Á Tuấn cũng đơ ra, sau đó chống nạnh cười như điên: “Đỉnh thật! Đỉnh thật! Không hổ là đại thần! Thẩm Vọng Khoảnh, anh đỉnh quá rồi!”
Ôn Địch không muốn trả lời nhiều như vậy. Càng nói kỹ, người chơi càng dễ phá giải phó bản.
Nhưng cậu cũng bị ràng buộc bởi luật lệ, thân là NPC nếu không tuân theo “luật”, cậu cũng sẽ bị trừng phạt, kiểu NPC như cậu vốn khác với các NPC thường bị xóa trí nhớ rồi làm mới, mà là sẽ giữ nguyên ký ức.
Nếu bị trừng phạt, có thể sau này đêm nào cũng gặp ác mộng. Nghe nói từng có NPC bị trừng phạt đến mức tinh thần sụp đổ, tự sát để kết thúc.
Không còn cách nào khác, chỉ có thể trách cậu xui xẻo gặp phải nhóm người chơi siêu lợi hại. Ôn Địch đành chịu thua, bắt đầu kể: “Tôi và chồng tôi quen nhau vào học kỳ hai năm ba của anh ấy, lúc đó Khoa Khoa học Sinh học của trường tổ chức một buổi thực hành ngoài trời, quan sát côn trùng hoang dã và làm tiêu bản. Chồng tôi học ngành Khoa học Tự nhiên, là thành viên của khoa, còn tôi học mỹ thuật, mới nhập học, lúc ấy đề tài học tập đúng dịp vẽ phong cảnh ngoài trời, tôi hứng lên nên tham gia.”
“Mặt đất trong khu rừng đó lồi lõm đầy đá, tôi mang một đôi giày vải trắng, lòng bàn chân bị đá đâm đau điếng, lúc leo dốc thì trượt chân suýt té là chồng tôi đỡ tôi từ phía sau. Hôm đó anh ấy đến muộn, là người cuối cùng nhập đoàn, còn tôi đi cuối đội.”
“Tôi, tôi yêu anh ấy từ cái nhìn đầu tiên, nhưng… nhưng là anh ấy theo đuổi tôi.” Lông mi Ôn Địch khẽ run, hai má đỏ rực lên vì thẹn, hai bàn tay trắng trẻo siết chặt lớp váy xanh dưới áo choàng, đầu ngón chân bấu chặt mặt đất.
“Chồng tôi là người rất xuất sắc, cả nhân cách lẫn học lực đều được mọi người khen ngợi. Lúc theo đuổi tôi, anh ấy rất kín đáo, không phô trương gì, chỉ tạo ra rất nhiều cuộc gặp gỡ tình cờ, nhờ vậy mà chúng tôi dần thân thiết.”
14
0
3 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
