TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 16
Thế Giới 1 - Chương 16

"Tiếng chuông từ đâu ra vậy? Rõ ràng nhà trọ này làm gì có chuông!" Diêu Na Na không chịu nổi nữa, cùng Lưu Á Tuấn ra khỏi phòng đi vào trong sân.

Tiếng chuông này không giống đồng hồ tròn hiện đại có kim chỉ giờ, mà là loại chuông cổ cần dùng sức người gõ mạnh.

Ôn Địch lau mồ hôi đầy đầu, buông cây cọc gỗ ra, cúi người từ ô cửa sổ cao nhìn xuống sân bên dưới, thấy mọi người đều đã ra khỏi phòng, đứng giữa sân tìm kiếm nơi phát ra tiếng chuông.

Cậu thở hổn hển vài hơi, bình tĩnh lại rồi từ tầng bốn chạy xuống tầng một.

Nghe thấy tiếng bước chân, mọi người quay đầu nhìn thì thấy một người mặc áo choàng đen bước ra từ trong bóng tối.

"Ai đấy?" Lưu Á Tuấn giật mình.

Ôn Địch ngẩng đầu, khuôn mặt trắng trẻo hiện ra dưới vành mũ áo choàng.

Lúc này mọi người mới nhận ra cậu.

"Cậu, cậu sao lại ăn mặc thế này?" Lưu Á Tuấn khó hiểu, lại nghi ngờ: "Tiếng chuông này chẳng phải là do cậu làm ra đấy chứ?"

Ôn Địch mặt mày lạnh lùng không trả lời câu hỏi, cố ý hạ thấp giọng nói một cách u ám: "Đây là quy củ của nhà trọ chúng tôi. Mỗi khi đến mùng năm hàng tháng, nhà trọ đều tổ chức hoạt động team building ban đêm, tất cả khách trọ đều phải tham gia và tiếng chuông này chính là để triệu tập mọi người."

"Team building?" Lưu Á Tuấn thấy điềm xấu: "Hoạt động gì?"

"Lát nữa các người sẽ biết." Ôn Địch xoay người đi về phía gian nhà phụ: "Theo tôi."

Cậu đi rất chậm, như một ông già. Không thể không nói chiếc áo choàng đen thật sự khiến cậu trông hệt như một hồn ma vất vưởng!

Diêu Na Na sợ đến mức không dám bước theo: "Tôi không tham gia! Ai rảnh mà tham gia mấy trò này chứ!"

Lưu Á Tuấn cũng không muốn đi, liền hỏi: "Không tham gia thì sao?"

Anh ta để ý thấy tiểu quỷ vừa rồi nói, tất cả khách trọ đều phải tham gia.

Ôn Địch quay đầu lại, nở một nụ cười âm hiểm đáng sợ: "Anh đoán xem?"

Lưu Á Tuấn lập tức lạnh hết sống lưng.

Thấy Phó Trấm và hai người khác đã đi theo Ôn Địch, anh ta cũng nhanh chóng bám theo. Theo kinh nghiệm nhiều lần lén lút qua phó bản của anh ta, nhiều lúc nghe lời là cách giữ mạng sống.

Hơn nữa, đi theo đại thần thì không sai được.

Diêu Na Na thấy mọi người đều đi theo cũng sợ hãi mà vội vã chạy theo sau.

Gian nhà phụ cách sân trước một đoạn vừa đặt chân lên bậc thềm hành lang, có người đột nhiên ghé sát vào tai Ôn Địch thì thầm: "Cậu mặc áo choàng này dễ thương ghê."

Con ngươi Ôn Địch lập tức co rút, toàn thân chấn động, như thể bị sét đánh! Suýt nữa nghi ngờ lỗ tai mình có vấn đề!

Cậu lập tức quay phắt đầu trừng người kia, không cần nhìn cũng biết là Lục Yết Dương!

Lục Yết Dương ánh mắt dịu dàng, nhìn cậu như nhìn bảo vật: "Tất nhiên tôi không nói bình thường cậu không đáng yêu, bình thường cũng rất đáng yêu."

Nói xong mặt còn hơi đỏ.

Tên này bị điên chắc?!

Rõ ràng cậu ăn mặc như một con ma đáng sợ, tại sao tên kia lại còn nói cậu dễ thương?

Mắt anh ta chắc chắn có vấn đề!

Không đúng, không phải là mắt anh ta có vấn đề mà là anh ta cố ý nói như vậy, cố tình lấy lòng cậu để moi thông tin từ cậu!

Nhưng cậu sẽ cho Lục Yết Dương biết anh ta tìm nhầm người rồi! Cậu đâu phải NPC bình thường! Ý chí của cậu cứng rắn hơn cả thép!

Ôn Địch cúi đầu không thèm để ý tới Lục Yết Dương, bước nhanh băng qua hành lang.

Mọi người đến sảnh phụ.

Sảnh phụ nằm phía sau khu sân bên phải, Diêu Na Na đi theo sau Thẩm Vọng Khoảnh, vừa bước vào trong và nhìn thấy toàn cảnh căn phòng liền hét toáng lên vì sợ.

Sảnh phụ hình chữ nhật không lớn, bốn phía trần nhà treo đầy l*иg đèn đỏ khiến cả không gian như nhuộm thành màu máu, người vừa bước vào thì da thịt cũng bị nhuộm đỏ giống như ngâm mình trong máu tươi.

Ba mặt tường chính diện và hai bên mỗi bên đặt hai chiếc ghế gỗ mun đen, tổng cộng sáu cái. Giữa hai hàng ghế là một chiếc bàn trà nhỏ, trên đặt ấm trà và chén.

Giữa tấm thảm chữ nhật là hai chiếc ghế đẩu nhỏ.

"Mời mọi người tìm chỗ ngồi đi."

Ôn Địch vừa nói vừa ngồi xuống một trong hai chiếc ghế ở vị trí chủ tọa.

Mọi người đứng ở giữa, không ai dám ngồi trước, sợ rằng căn phòng này có điều gì nguy hiểm ẩn giấu.

"Tôi không ngồi, tôi đứng!" Diêu Na Na khép chặt áo lông, lấy can đảm nói.

Cô vừa nép vào người Thẩm Vọng Khoảnh vừa dính lấy Lưu Á Tuấn như thể làm vậy sẽ không ai có thể làm hại cô.

15

0

3 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.