TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 17
Thế Giới 1 - Chương 17

Ôn Địch nhìn cô, giọng nhẹ nhàng: "Không muốn ngồi thì có thể ra ngoài."

Cậu chỉ về phía cửa: "Cửa không khóa."

Trong ánh mắt nghi hoặc của Diêu Na Na, cậu lại nói thêm: "Tôi mời các người ngồi mà không chịu ngồi, tức là không tôn trọng tôi và nhà trọ của tôi, cũng tức là từ chối tham gia buổi team building này."

"Người không tham gia team building... hậu quả tự chịu."

Giọng cậu mang theo vẻ khoái trá, làm Diêu Na Na tức muốn nghẹn.

Nhưng mà cãi nhau với NPC thì đâu có ích gì, quan trọng là phải tìm cách vượt ải phó bản!

Thẩm Vọng Khoảnh quan sát bố trí trong phòng một lượt, rồi ngồi xuống chiếc ghế đầu tiên bên tay phải.

Phó Trấm đứng tại chỗ suy nghĩ một chút rồi bước về phía đối diện Thẩm Vọng Khoảnh, khi ngồi xuống thì vắt chéo chân. Hôm nay anh mặc bộ vest đen vừa vặn, giày da bóng loáng, khiến không khí trong sảnh phụ cũng trở nên nghiêm trang hẳn.

Ôn Địch lần lượt liếc nhìn hai người, rồi lại nhìn ba người còn chưa ngồi, nở nụ cười âm u: "Ai muốn ngồi cạnh tôi nào?"

Diêu Na Na lập tức phản bác: "Ai muốn ngồi cạnh cậu chứ?! Nửa đêm còn mặc áo choàng, kỳ cục hết sức!"

Cô khoanh tay, do dự, bên phải là Thẩm Vọng Khoảnh, bên trái là Phó Trấm, thật khó chọn!

Cuối cùng cô ngồi bên cạnh Thẩm Vọng Khoảnh, dù sao trông Thẩm Vọng Khoảnh cũng dễ nói chuyện hơn sáng nay còn ra mặt giúp cô, dĩ nhiên phải tranh thủ kéo gần khoảng cách.

Còn lại hai người.

Lục Yết Dương trông rất thong dong, không vội ngồi, hai tay đút túi, quay sang nhìn Lưu Á Tuấn, mỉm cười: "Anh chọn trước đi."

Lưu Á Tuấn vì căng thẳng mà trán toát mồ hôi, nghe thấy vậy thì sững người lại, không ngờ Lục Yết Dương lại nhường cho anh ta chọn trước, để anh ta chọn thì tất nhiên là ngồi cạnh Phó Trấm rồi, ai mà muốn ngồi cạnh tên NPC không biết là người hay ma kia? Trông vừa nguy hiểm vừa đáng ngờ, không biết có gài bẫy gì không?

Từ lúc vào phòng anh ta đã thấy mấy chiếc ghế này được sắp đặt rất kỳ quái, nhất là hai cái ở vị trí chủ tọa... cứ như, cứ như... như cái gì ấy nhỉ? Anh ta nhất thời không nghĩ ra.

Một mặt anh ta muốn nhanh chóng ngồi cạnh Phó Trấm, một mặt lại nghi ngờ tại sao Lục Yết Dương lại nhường mình, chẳng lẽ Lục Yết Dương phát hiện được gì rồi?

Thấy Lưu Á Tuấn mãi không nhúc nhích, Lục Yết Dương nhướng mày, nhấc chân như muốn bước về phía bên cạnh Phó Trấm: "Nếu anh không chọn thì tôi sẽ..."

Chưa dứt câu, Lưu Á Tuấn lập tức lao về phía cạnh Phó Trấm rồi ngồi xuống, tay còn bám chặt lấy tay vịn ghế rồi trừng mắt nhìn Lục Yết Dương: "Là cậu bảo tôi chọn trước đấy, có chuyện gì thì đừng trách tôi!"

Lục Yết Dương chỉ cười, không đáp.

Sau đó như tỏ vẻ tiếc nuối, ngồi xuống vị trí còn lại duy nhất.

Chính là vị trí bên cạnh Ôn Địch.

Vừa ngồi xuống, anh ta liền ghé sát tai Ôn Địch, khuôn mặt quay lưng về phía mọi người lộ ra vẻ phấn khích khó kiềm chế, nói nhỏ: "Ôn Ôn, cậu nói hai chỗ này có giống chỗ ngồi của ông chủ và phu nhân trong lễ bái đường không?"

"..."

Ôn Địch sững người, cả người cứng đờ trên mặt hiện rõ vẻ căng thẳng, chẳng lẽ Lục Yết Dương đoán ra gì rồi?!

Nhưng nếu anh ta đoán ra được, thì tại sao còn ngồi xuống chỗ này?

Ôn Địch giấu tay trong áo choàng, siết lấy vạt váy bên trong, quay đầu làm ra vẻ bình tĩnh: "Chẳng giống chút nào!"

Lục Yết Dương nhìn gương mặt trắng mịn của cậu, mỉm cười đầy thâm ý: "Được thôi, Ôn Ôn nói không giống thì là không giống."

Ôn Ôn ngốc nghếch, sao không hiểu ý anh ta chứ?

Nếu hiểu thì chắc sẽ tức tối mắng anh ta mấy câu nhỉ? Mắng là đồ xấu xa? Đồ điên? Thần kinh?... À, Ôn Ôn mắng gì cũng đáng yêu cả.

Liệu có đánh anh ta không nhỉ? Nếu đánh thì chắc sẽ đánh vào ngực hoặc vào mặt anh ta... vậy mùi hương của cậu chẳng phải sẽ lưu lại trên người anh ta sao?

Rốt cuộc Ôn Ôn dùng gì trên người vậy? Sao mà thơm thế.

Ánh mắt Lục Yết Dương nhìn Ôn Địch đầy si mê.

Ôn Địch thông qua khóe mắt nhìn thấy mình đang bị nhìn chằm chằm, nên lại càng căng thẳng, cứ tưởng mình để lộ điều gì đó. Để tránh lộ thêm nẻn cậu không dám quay lại nhìn, ít nói là ít sai.

Cậu giả vờ trấn tĩnh mà lên tiếng: "Vì mọi người đã ngồi vào chỗ rồi, vậy hoạt động team building của chúng ta chính thức bắt đầu!"

"Các vị đến từ khắp nơi, có thể tụ hội tại cùng một nhà trọ cũng là duyên phận, nên mở đầu team building sẽ là phần giới thiệu bản thân. Mọi người hãy giới thiệu sơ qua về mình với người khác để dễ làm quen, sau này sống chung cũng hòa thuận hơn."

14

0

3 tháng trước

16 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.