TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 15
Thế Giới 1 - Chương 15

Lục Yết Dương chạy đến trước cửa phòng của Ôn Địch, cố nhịn không xông vào, gõ cửa: "Ôn Ôn, đừng giận nữa mà, tên đó đầu óc có vấn đề, đừng nghe hắn nói bậy... Tôi biết, chúng ta mới quen nhau hai ngày, nghiêm túc mà nói còn chưa được hai ngày, nên tôi... tôi không có ý gì khác đâu, tôi chỉ là muốn làm bạn với cậu trước đã. Tôi... tôi rất thích cậu, ý tôi là kiểu thích của bạn bè ấy, cậu đáng yêu như vậy, ai mà không thích cậu chứ?"

"...Tôi thật sự không có ý gì đâu, cậu đừng suy nghĩ nhiều, tôi chỉ muốn tốt với cậu thôi, tôi đối xử với bạn bè đều như thế cả, cậu đừng cảm thấy áp lực gì."

Lục Yết Dương trước giờ chưa từng nói mấy lời như vậy, nói xong mặt cũng đỏ bừng. Thấy bên trong không có phản ứng, anh ta lại gõ cửa: "Ôn Ôn, cậu nghe thấy không?"

Ôn Địch đang ngồi trên giường, nhìn đôi găng tay dưới đất, nắm chặt tay, má đỏ bừng.

Cậu đương nhiên là nghe thấy rồi. Tên này mặt dày thật, cậu chạy đi như vậy rõ ràng là từ chối kết bạn vậy mà anh ta lại còn đuổi theo tới tận cửa phòng để nói mấy lời này.

Nhưng mà... sao mà nghe một nửa cậu chẳng hiểu gì hết, cái người đó? Là chỉ Phó Trấm à? Phó Trấm nói gì sao? Cậu đâu có nghe thấy.

Cậu cũng đâu có giận vì Phó Trấm, mà là vì Lục Yết Dương, cái tên đại lừa đảo ấy.

Chắc chắn anh ta thường xuyên nói dối nên mới diễn đạt đến vậy.

Ôn Địch hỏi 193 trong đầu: [Vừa rồi Lục Yết Dương với Phó Trấm nói gì vậy?]

193 lạnh nhạt đáp: [Hắn nói cậu mượn người sống để hồi tưởng lại kɧoáı ©ảʍ yêu đương.]

Ôn Địch sững người rồi lại ngẩn ra, há miệng nét mặt thay đổi liên tục như sắp nổi giận, nhưng cuối cùng lại xẹp xuống: "Ý gì vậy? Tôi nghe không hiểu gì hết."

193: [Nghe không hiểu thì thôi, không cần hiểu.]

Ôn Địch bĩu môi, lại hỏi: "Họ còn nói gì nữa không?"

193: [Không quan trọng.]

Ôn Địch nghi hoặc hỏi tiếp: "Nhưng anh ta cứ nói vậy là có ý gì chứ?"

193 có vẻ không muốn nói chuyện nữa, im lặng một hồi rồi mới trả lời: [Tự đoán đi.]

Người bên ngoài vẫn đang nói không ngừng, Ôn Địch căn bản không thể tĩnh tâm đoán nổi. Cậu dứt khoát nhặt đôi găng tay dưới đất, chạy ra mở cửa ném thẳng vào người Lục Yết Dương.

Lông mày cụp xuống, mặt đầy vẻ khó chịu: "Tôi không cần găng tay của anh! Anh..."

Chưa nói dứt câu người bên ngoài đột nhiên xông lên ôm lấy cậu, chỉ ôm thoáng một cái rồi buông ra sau đó nâng mặt cậu lên, gương mặt điển trai đầy lo lắng, giọng nói cũng rất dịu dàng: "Cuối cùng cậu cũng mở cửa rồi, tâm trạng đỡ hơn chút nào chưa? Vừa rồi thấy cậu khóc, tôi đau lòng muốn chết. Nếu cậu còn buồn, tôi đi đấm Phó Trấm một trận thay cậu, được không?"

Ôn Địch sững người, nghe xong mặt lại đỏ bừng lên: "Tôi đâu có khóc! Tôi không phải khóc, tôi chỉ là tức giận thôi!"

Cậu bị dỗ suýt nữa quên mất mình định nói gì, trong đầu xoay mấy vòng mới quay lại chủ đề, lập tức nói: "Chẳng phải anh nói muốn làm bạn với tôi sao? Tôi nghĩ kỹ rồi, tôi không..."

Chưa nói xong, Lục Yết Dương đột ngột lên tiếng: "Cậu vẫn chưa ăn sáng nhỉ, tôi đi làm đồ ngon cho cậu ăn."

Nói xong, anh ta chạy đi mất.

Chạy nhanh như chớp, chớp mắt đã biến mất ở cuối hành lang.

Ôn Địch ngơ ngác đứng trước cửa phòng, chỉ kịp hướng về phía bóng lưng của anh ta làm động tác chào kiểu Nhĩ Khang.

Cuối cùng chỉ có thể ủ rũ rút tay về.

Lục Yết Dương chạy vào bếp loay hoay một lúc, không làm ra được thứ gì ra hồn, đành vác nguyên một túi đồ ăn vặt từ trong balo đem đến phòng Ôn Địch.

Gõ cửa không thấy ai ra mở cửa, anh ta tự tìm cách mở cửa vào.

Vừa vào đến gian trong đã thấy tiểu quỷ cuộn tròn trong chăn ngủ say sưa. Má và môi đỏ hồng mịn màng, đáng yêu chết mất.

Ôn Địch ngủ đến tận trưa mới tỉnh, mở mắt liền thấy trên đầu giường để một túi đầy đồ ăn vặt vừa nhìn đã biết là Lục Yết Dương đem đến.

Nhưng... lúc anh ta đưa cho cậu kẹo gấu dâu, không phải nói đó là đồ ăn vặt duy nhất của anh ta sao? Thế sao bây giờ lại lôi ra cả đống thế này?

Quả nhiên, lời của người chơi không thể tin được!

Ôn Địch nhét tất cả đồ ăn vào gầm giường. Cậu sẽ không ăn đâu, dù gì người chơi và boss cũng là kẻ thù không đội trời chung! Cậu tuyệt đối không thể tin tưởng Lục Yết Dương.

...

Tiếng chuông trong đêm vang lên khắp nhà trọ không một dấu hiệu báo trước, bầy quạ trên mái hiên bay tán loạn.

Tiếng chuông từng hồi như ma chú rót thẳng vào não người, khiến người ta khó chịu không chịu nổi.

14

0

3 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.