0 chữ
Chương 14
Thế Giới 1 - Chương 14
Lục Yết Dương mới mười chín tuổi, đang độ tuổi xuân bừng bừng, năng lượng tràn trề, chẳng giấu nổi cảm xúc tất cả đều lộ rõ lên mặt.
Ôn Địch nhìn dáng vẻ của anh ta thì ngẩn người ba giây, không hiểu sao trong lòng lại thấy ngứa ngứa: "Tại sao... anh lại đối xử tốt với tôi như vậy? Anh muốn làm bạn với tôi à?"
Lục Yết Dương mặt đỏ bừng: "Có thể không?"
Anh ta còn gật đầu lia lịa, sợ bỏ lỡ cơ hội: "Tôi muốn!"
Nhiệt tình như lửa, trong đôi mắt sâu thẳm chứa đầy khát vọng không che giấu.
Ôn Địch bị ánh mắt ấy nhìn đến nóng cả mặt, tim cũng đập nhanh hơn hai má ửng đỏ.
Cậu theo phản xạ lui ra sau một chút, lắp bắp nói: "Vậy... vậy để tôi nghĩ đã."
Nếu không bị Lục Yết Dương nắm tay, cậu đã sớm ngắt ngón tay vân vê cho đỡ ngại rồi.
Lục Yết Dương càng thêm phấn khích, lông mày nhướng lên ánh mắt rạng rỡ hẳn.
Đúng lúc định nói thêm vài câu thì một giọng nói lạnh lùng trầm thấp đột ngột vang lên bên tai hai người:
"Tránh ra."
Hai chữ lạnh lẽo, như một chậu nước đá dội xuống, dù không khí đang nóng đến đâu cũng lập tức bị dập tắt, lạnh ngắt.
Quay đầu nhìn lại, là Phó Trấm.
Không biết anh đến từ lúc nào, cũng không rõ đã nghe được bao nhiêu.
Dưới đôi mày kiếm là ánh mắt đen nhánh lạnh lùng, không chứa chút nhiệt độ, mí mắt mỏng như lưỡi dao khi rũ xuống nhìn người khác thì như thể đang nhìn một món đồ chơi chứ không phải con người, tràn ngập khí chất của kẻ đứng trên người khác, lạnh lẽo vô tình.
Lục Yết Dương nhíu mày, anh ta rất khó chịu với thái độ của Phó Trấm, sau khi gặp ở chân núi thì vẫn chưa từng nói chuyện, nhưng cũng không định gây chuyện.
Phó Trấm không biểu cảm đi ngang qua hai người.
Nhưng khi lướt qua bên cạnh Lục Yết Dương, anh đột nhiên dừng chân, mặt không chút biểu cảm giọng nói vẫn lạnh như cũ nhưng hàm ý không rõ: "Cậu đây là đang yêu đương với NPC à?"
Lục Yết Dương khựng lại, mặt hơi nóng lên, theo phản xạ quay đầu nhìn Ôn Địch, thấy cậu cúi đầu, ngẩn ngơ không biết đang nghĩ gì, chẳng có phản ứng gì với câu nói kia.
Anh ta lập tức cau mày, quay sang Phó Trấm, nói: "Sao? Anh muốn góp ý gì à?"
Phó Trấm thu hồi ánh mắt: "Chỉ cần cậu không ảnh hưởng đến việc tôi tìm manh mối, tôi sẽ không can thiệp."
Lục Yết Dương cau mày càng sâu hơn.
Phó Trấm dừng lại vài giây, đột nhiên cúi đầu nhìn Ôn Địch vẫn đang im lặng, chậm rãi mở miệng: "Nghe nói ngày giỗ chồng cũ của ông chủ Ôn sắp tới rồi, giờ đang mượn người sống để ôn lại cảm giác yêu đương sao?"
Vừa dứt lời, Lục Yết Dương lập tức túm cổ áo anh, gầm lên giận dữ: "Mẹ nó, anh đang nói cái quái gì vậy?!"
Câu này vừa xúc phạm người chết, lại vừa sỉ nhục người sống.
Phó Trấm luôn làm việc không nể mặt ai nói năng lạnh lùng, một lời đâm thẳng tim đen.
Chỉ thấy Ôn Địch nãy giờ vẫn cúi đầu bỗng ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn bị dọa đến mức mất hết sắc hồng, trắng bệch ra, vành mắt cũng ửng đỏ trước ánh mắt của hai người.
Cậu cắn môi dưới, ánh mắt long lanh đáng thương, không nói lời nào xoay người bỏ chạy.
"Chết tiệt!"
Lục Yết Dương hất mạnh Phó Trấm ra, ánh mắt lạnh lùng cảnh cáo: "Quản cái mồm chó của anh lại đi!"
Không chần chừ, anh ta lập tức chạy theo Ôn Địch.
Phó Trấm đứng nguyên tại chỗ, đưa tay chỉnh lại cổ áo vừa bị túm loạn.
Đáy mắt đen kịt.
Anh ngẩng đầu nhìn theo hướng hai người bỏ đi.
Một lúc sau, bật cười lạnh một tiếng, rồi quay người rời đi.
...
Ôn Địch về đến phòng, lập tức chui vào trong chăn.
Cuộc đối thoại vừa rồi giữa Phó Trấm và Lục Yết Dương cậu không nghe lọt tai câu nào.
Bởi vì khi đó 193 đang nói chuyện với cậu.
Nếu không nhờ 193 nhắc nhở thì cậu suýt nữa đã bị Lục Yết Dương lừa rồi.
Lục Yết Dương là người chơi, sao có thể thật lòng kết bạn với NPC như cậu? Tất cả những hành động kia đều có mục đích, đều là để lấy thông tin từ cậu!
Quả nhiên là người chơi, giỏi giả vờ, cậu nhìn bộ dạng thành thật của anh ta... lại suýt nữa tin là thật!
May mà cậu không phải NPC bình thường! Cậu là tiểu Boss biết rõ thân phận của bọn họ!
Ôn Địch lau lau đôi mắt đang hơi cay, đều do tức quá, mỗi lần cảm xúc kích động cậu lại muốn khóc.
Má dán vào lớp lông mềm của găng tay Ôn Địch ngẩn người, nghĩ đến việc đó là do Lục Yết Dương cố tình tìm cho mình, biểu cảm bỗng trở nên ủ rũ nhưng chưa được mấy giây cậu liền hậm hực tháo găng tay ra vứt luôn ra ngoài!
Ôn Địch nhìn dáng vẻ của anh ta thì ngẩn người ba giây, không hiểu sao trong lòng lại thấy ngứa ngứa: "Tại sao... anh lại đối xử tốt với tôi như vậy? Anh muốn làm bạn với tôi à?"
Lục Yết Dương mặt đỏ bừng: "Có thể không?"
Anh ta còn gật đầu lia lịa, sợ bỏ lỡ cơ hội: "Tôi muốn!"
Nhiệt tình như lửa, trong đôi mắt sâu thẳm chứa đầy khát vọng không che giấu.
Ôn Địch bị ánh mắt ấy nhìn đến nóng cả mặt, tim cũng đập nhanh hơn hai má ửng đỏ.
Cậu theo phản xạ lui ra sau một chút, lắp bắp nói: "Vậy... vậy để tôi nghĩ đã."
Nếu không bị Lục Yết Dương nắm tay, cậu đã sớm ngắt ngón tay vân vê cho đỡ ngại rồi.
Lục Yết Dương càng thêm phấn khích, lông mày nhướng lên ánh mắt rạng rỡ hẳn.
"Tránh ra."
Hai chữ lạnh lẽo, như một chậu nước đá dội xuống, dù không khí đang nóng đến đâu cũng lập tức bị dập tắt, lạnh ngắt.
Quay đầu nhìn lại, là Phó Trấm.
Không biết anh đến từ lúc nào, cũng không rõ đã nghe được bao nhiêu.
Dưới đôi mày kiếm là ánh mắt đen nhánh lạnh lùng, không chứa chút nhiệt độ, mí mắt mỏng như lưỡi dao khi rũ xuống nhìn người khác thì như thể đang nhìn một món đồ chơi chứ không phải con người, tràn ngập khí chất của kẻ đứng trên người khác, lạnh lẽo vô tình.
Lục Yết Dương nhíu mày, anh ta rất khó chịu với thái độ của Phó Trấm, sau khi gặp ở chân núi thì vẫn chưa từng nói chuyện, nhưng cũng không định gây chuyện.
Phó Trấm không biểu cảm đi ngang qua hai người.
Lục Yết Dương khựng lại, mặt hơi nóng lên, theo phản xạ quay đầu nhìn Ôn Địch, thấy cậu cúi đầu, ngẩn ngơ không biết đang nghĩ gì, chẳng có phản ứng gì với câu nói kia.
Anh ta lập tức cau mày, quay sang Phó Trấm, nói: "Sao? Anh muốn góp ý gì à?"
Phó Trấm thu hồi ánh mắt: "Chỉ cần cậu không ảnh hưởng đến việc tôi tìm manh mối, tôi sẽ không can thiệp."
Lục Yết Dương cau mày càng sâu hơn.
Phó Trấm dừng lại vài giây, đột nhiên cúi đầu nhìn Ôn Địch vẫn đang im lặng, chậm rãi mở miệng: "Nghe nói ngày giỗ chồng cũ của ông chủ Ôn sắp tới rồi, giờ đang mượn người sống để ôn lại cảm giác yêu đương sao?"
Câu này vừa xúc phạm người chết, lại vừa sỉ nhục người sống.
Phó Trấm luôn làm việc không nể mặt ai nói năng lạnh lùng, một lời đâm thẳng tim đen.
Chỉ thấy Ôn Địch nãy giờ vẫn cúi đầu bỗng ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn bị dọa đến mức mất hết sắc hồng, trắng bệch ra, vành mắt cũng ửng đỏ trước ánh mắt của hai người.
Cậu cắn môi dưới, ánh mắt long lanh đáng thương, không nói lời nào xoay người bỏ chạy.
"Chết tiệt!"
Lục Yết Dương hất mạnh Phó Trấm ra, ánh mắt lạnh lùng cảnh cáo: "Quản cái mồm chó của anh lại đi!"
Không chần chừ, anh ta lập tức chạy theo Ôn Địch.
Phó Trấm đứng nguyên tại chỗ, đưa tay chỉnh lại cổ áo vừa bị túm loạn.
Đáy mắt đen kịt.
Anh ngẩng đầu nhìn theo hướng hai người bỏ đi.
Một lúc sau, bật cười lạnh một tiếng, rồi quay người rời đi.
...
Ôn Địch về đến phòng, lập tức chui vào trong chăn.
Cuộc đối thoại vừa rồi giữa Phó Trấm và Lục Yết Dương cậu không nghe lọt tai câu nào.
Bởi vì khi đó 193 đang nói chuyện với cậu.
Nếu không nhờ 193 nhắc nhở thì cậu suýt nữa đã bị Lục Yết Dương lừa rồi.
Lục Yết Dương là người chơi, sao có thể thật lòng kết bạn với NPC như cậu? Tất cả những hành động kia đều có mục đích, đều là để lấy thông tin từ cậu!
Quả nhiên là người chơi, giỏi giả vờ, cậu nhìn bộ dạng thành thật của anh ta... lại suýt nữa tin là thật!
May mà cậu không phải NPC bình thường! Cậu là tiểu Boss biết rõ thân phận của bọn họ!
Ôn Địch lau lau đôi mắt đang hơi cay, đều do tức quá, mỗi lần cảm xúc kích động cậu lại muốn khóc.
Má dán vào lớp lông mềm của găng tay Ôn Địch ngẩn người, nghĩ đến việc đó là do Lục Yết Dương cố tình tìm cho mình, biểu cảm bỗng trở nên ủ rũ nhưng chưa được mấy giây cậu liền hậm hực tháo găng tay ra vứt luôn ra ngoài!
13
0
3 tháng trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
