0 chữ
Chương 13
Thế Giới 1 - Chương 13
Nghĩ vậy, cơn giận trong lòng Diêu Na Na bỗng nhiên tan biến không ít thậm chí còn có chút vui mừng, cô còn chưa nghĩ ra cách nào tiếp cận Thẩm Vọng Khoảnh và Phó Trấm, không ngờ Thẩm Vọng Khoảnh lại chủ động giúp cô trước.
Vậy tên tiểu quỷ này... lại còn gián tiếp giúp cô một tay.
Cơn giận vô cớ trên mặt tự nhiên tan biến, Diêu Na Na ngẩng cằm lên nhướng mày, môi đỏ cong lên đầy kiêu ngạo: "Xin lỗi nha em trai, tôi không cố ý đâu, tha lỗi cho tôi nhé~ Tôi thật sự không nghĩ là cái này có thể ăn được đấy."
Tuy là xin lỗi, nhưng rõ ràng vẫn mỉa mai một câu.
Có điều Ôn Địch cũng không ngờ cô lại thật sự xin lỗi, lời của Thẩm Vọng Khoảnh hiệu nghiệm vậy sao?
Cậu trừng mắt nhìn cô, tức tối cúi người định nhặt chiếc sandwich bị hất đổ lên. Nhưng còn chưa chạm vào thì cổ tay đã bị ai đó giữ chặt lại.
Là Lục Yết Dương chẳng biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh, mặt không biểu cảm mà lạnh lùng nói: "Đừng nhặt bằng tay, tôi đi lấy chổi."
Lục Yết Dương kéo Ôn Địch đứng dậy, sau đó quay người đi lấy chổi quét dọn sạch sẽ đống đồ ăn vung vãi dưới đất.
Ôn Địch không ngăn cản anh ta, liếc nhìn mấy chiếc sandwich còn lại trên bàn: "Nếu mấy người không ăn thì tự lo mà kiếm đồ ăn sáng đi, mấy cái sandwich đó tôi giữ lại ăn một mình."
Cậu còn định quay đầu nói vài câu với Thẩm Vọng Khoảnh nhưng chưa kịp mở miệng thì Lục Yết Dương đã quay lại rồi đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu kéo ra khỏi hành lang.
Ôn Địch ngẩn người, chỉ kịp quay đầu liếc nhìn Thẩm Vọng Khoảnh một cái, đối phương ánh mắt bình thản không biết đang nghĩ gì. Cậu quay đầu lại, cố sức giật tay: "Anh kéo tôi làm gì? Muốn kéo tôi đi đâu?"
Rời khỏi nhà bếp, khi chỉ còn hai người sắc mặt Lục Yết Dương cực kỳ khó coi nhìn Ôn Địch nói: "Vì sao vừa rồi cậu không đợi tôi? Tôi bảo cậu đứng đấy chờ mà."
Ôn Địch ngẩng đầu: "Anh bảo tôi chờ là tôi phải chờ à? Tôi có đồng ý đâu."
Lục Yết Dương bị nghẹn lời, sắc mặt càng tệ hơn. Anh ta nắm lấy hai tay Ôn Địch lột bỏ đôi găng tay Thẩm Vọng Khoảnh vừa đeo cho cậu: "Găng tay của người khác, đưa là cậu đeo ngay? Không thấy bẩn à? Mang trả lại cho anh ta đi. Đeo của tôi này."
Vừa nói vừa đeo găng tay của mình cho cậu, Ôn Địch hơi né tránh, nhưng sức không đủ không thoát được.
Cậu khẽ nhíu mày, cảm thấy khó hiểu: "Của anh thì sạch, của người khác thì bẩn à?"
Một cảm giác bực bội khó diễn tả dâng lên trong lòng.
Lục Yết Dương nghiến răng, cố nhịn nói: "Ngoan một chút."
Ôn Địch nhìn sắc mặt khó coi của anh ta thì dừng lại vài giây, lại nhìn động tác anh ta đang đeo găng tay cho mình, hỏi: "Tôi đeo găng tay của anh với của người khác thì có gì khác nhau? Không phải đều là găng tay sao?"
Cậu cảm thấy Lục Yết Dương có gì đó hơi kỳ lạ, không giống với lúc mới gặp hôm qua, chẳng lẽ mới ngày thứ hai mà đã bị sức mạnh kỳ quái trong phó bản xâm nhập rồi?
Nhưng rõ ràng Lục Yết Dương chưa vào căn phòng kia, theo lý mà nói vẫn là người bình thường.
Trong lúc Ôn Địch đang ngẩn người, hai tay đã bị Lục Yết Dương đeo găng vào.
Giờ ngoài gương mặt nhỏ nhắn, toàn thân cậu bị bọc kín mít. Giống hệt một chú gấu nhỏ.
Sau khi đeo xong, sắc mặt Lục Yết Dương mới dịu xuống đôi chút. Anh ta không buông tay, vẫn nắm lấy bàn tay nhỏ mềm đang đeo găng của Ôn Địch.
Giọng điệu cũng dịu hơn nhiều, sau đó còn mang chút uất ức nói: "Sao khi nói chuyện với Thẩm Vọng Khoảnh cậu ngoan ngoãn thế, mà cứ nói với tôi là lại không chịu cái này, không chịu cái kia. Tôi mang găng tay đến, chỉ bảo cậu đợi một chút mà cũng không chịu."
Ôn Địch khẽ cắn môi, hàng mi dài cụp xuống, vẻ mặt vô tội: "Diêu Na Na đến than thở với anh, đương nhiên tôi cũng phải tìm người mà than thở chứ, không thì ai giúp tôi? Tôi đâu đánh lại anh với Diêu Na Na."
Lục Yết Dương ngẩn người, trong lòng tức giận xen lẫn khó chịu, hận không thể cắn mấy cái vào tiểu quỷ trước mặt nhưng lại không nỡ. Anh ta chỉ có thể nâng mặt cậu lên ép cậu nhìn vào đôi mắt nghiêm túc của mình: "Cậu lại nói linh tinh nữa rồi. Làm sao tôi có thể bênh cô ta để đánh cậu? Chuyện này rõ ràng là cô ta sai, dù là chuyện khác, tôi cũng không thể đánh cậu."
Nói xong, anh ta như nghĩ tới điều gì mặt thoáng ửng đỏ: "Nếu cậu nói chuyện với tôi như lúc nãy nói với Thẩm Vọng Khoảnh, thì cậu bảo gì tôi chẳng đồng ý."
Vậy tên tiểu quỷ này... lại còn gián tiếp giúp cô một tay.
Cơn giận vô cớ trên mặt tự nhiên tan biến, Diêu Na Na ngẩng cằm lên nhướng mày, môi đỏ cong lên đầy kiêu ngạo: "Xin lỗi nha em trai, tôi không cố ý đâu, tha lỗi cho tôi nhé~ Tôi thật sự không nghĩ là cái này có thể ăn được đấy."
Tuy là xin lỗi, nhưng rõ ràng vẫn mỉa mai một câu.
Có điều Ôn Địch cũng không ngờ cô lại thật sự xin lỗi, lời của Thẩm Vọng Khoảnh hiệu nghiệm vậy sao?
Cậu trừng mắt nhìn cô, tức tối cúi người định nhặt chiếc sandwich bị hất đổ lên. Nhưng còn chưa chạm vào thì cổ tay đã bị ai đó giữ chặt lại.
Lục Yết Dương kéo Ôn Địch đứng dậy, sau đó quay người đi lấy chổi quét dọn sạch sẽ đống đồ ăn vung vãi dưới đất.
Ôn Địch không ngăn cản anh ta, liếc nhìn mấy chiếc sandwich còn lại trên bàn: "Nếu mấy người không ăn thì tự lo mà kiếm đồ ăn sáng đi, mấy cái sandwich đó tôi giữ lại ăn một mình."
Cậu còn định quay đầu nói vài câu với Thẩm Vọng Khoảnh nhưng chưa kịp mở miệng thì Lục Yết Dương đã quay lại rồi đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu kéo ra khỏi hành lang.
Ôn Địch ngẩn người, chỉ kịp quay đầu liếc nhìn Thẩm Vọng Khoảnh một cái, đối phương ánh mắt bình thản không biết đang nghĩ gì. Cậu quay đầu lại, cố sức giật tay: "Anh kéo tôi làm gì? Muốn kéo tôi đi đâu?"
Ôn Địch ngẩng đầu: "Anh bảo tôi chờ là tôi phải chờ à? Tôi có đồng ý đâu."
Lục Yết Dương bị nghẹn lời, sắc mặt càng tệ hơn. Anh ta nắm lấy hai tay Ôn Địch lột bỏ đôi găng tay Thẩm Vọng Khoảnh vừa đeo cho cậu: "Găng tay của người khác, đưa là cậu đeo ngay? Không thấy bẩn à? Mang trả lại cho anh ta đi. Đeo của tôi này."
Vừa nói vừa đeo găng tay của mình cho cậu, Ôn Địch hơi né tránh, nhưng sức không đủ không thoát được.
Cậu khẽ nhíu mày, cảm thấy khó hiểu: "Của anh thì sạch, của người khác thì bẩn à?"
Một cảm giác bực bội khó diễn tả dâng lên trong lòng.
Lục Yết Dương nghiến răng, cố nhịn nói: "Ngoan một chút."
Cậu cảm thấy Lục Yết Dương có gì đó hơi kỳ lạ, không giống với lúc mới gặp hôm qua, chẳng lẽ mới ngày thứ hai mà đã bị sức mạnh kỳ quái trong phó bản xâm nhập rồi?
Nhưng rõ ràng Lục Yết Dương chưa vào căn phòng kia, theo lý mà nói vẫn là người bình thường.
Trong lúc Ôn Địch đang ngẩn người, hai tay đã bị Lục Yết Dương đeo găng vào.
Giờ ngoài gương mặt nhỏ nhắn, toàn thân cậu bị bọc kín mít. Giống hệt một chú gấu nhỏ.
Sau khi đeo xong, sắc mặt Lục Yết Dương mới dịu xuống đôi chút. Anh ta không buông tay, vẫn nắm lấy bàn tay nhỏ mềm đang đeo găng của Ôn Địch.
Giọng điệu cũng dịu hơn nhiều, sau đó còn mang chút uất ức nói: "Sao khi nói chuyện với Thẩm Vọng Khoảnh cậu ngoan ngoãn thế, mà cứ nói với tôi là lại không chịu cái này, không chịu cái kia. Tôi mang găng tay đến, chỉ bảo cậu đợi một chút mà cũng không chịu."
Ôn Địch khẽ cắn môi, hàng mi dài cụp xuống, vẻ mặt vô tội: "Diêu Na Na đến than thở với anh, đương nhiên tôi cũng phải tìm người mà than thở chứ, không thì ai giúp tôi? Tôi đâu đánh lại anh với Diêu Na Na."
Lục Yết Dương ngẩn người, trong lòng tức giận xen lẫn khó chịu, hận không thể cắn mấy cái vào tiểu quỷ trước mặt nhưng lại không nỡ. Anh ta chỉ có thể nâng mặt cậu lên ép cậu nhìn vào đôi mắt nghiêm túc của mình: "Cậu lại nói linh tinh nữa rồi. Làm sao tôi có thể bênh cô ta để đánh cậu? Chuyện này rõ ràng là cô ta sai, dù là chuyện khác, tôi cũng không thể đánh cậu."
Nói xong, anh ta như nghĩ tới điều gì mặt thoáng ửng đỏ: "Nếu cậu nói chuyện với tôi như lúc nãy nói với Thẩm Vọng Khoảnh, thì cậu bảo gì tôi chẳng đồng ý."
14
0
3 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
