TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 48
Chương 48

Lục Nhiên ôm mặt: “…”

Ôi anh trai ruột của tôi ơi, anh hại chết em rồi.

Tống Dã định thu lại áo của Lục Minh: “Áo tôi sẽ giặt sạch trả lại anh…”

“Không cần!” Lục Minh đột nhiên đặt một tay lên, vừa vặn đè lên mu bàn tay Tống Dã, như bị điện giật mà bật ra.

Tay giấu trong ngăn bàn rụt chặt lại, lòng bàn tay nóng ran, khiến mặt cũng nóng bừng, nhanh chóng cúi đầu: “Tôi tôi tôi lát nữa tự vứt đi…”

Tống Dã không nghĩ nhiều: “Được rồi.”

Chiếc áo không rẻ mà nói vứt là vứt, đúng là cậu ấm mà.

Nói đến đây, cậu ấm không phải nên sống cuộc sống an nhàn trong trường quý tộc sao?

Chẳng lẽ cũng giống cậu và Lục Nhiên, bẩm sinh phóng khoáng không kiềm chế được, yêu tự do – nói cách khác, rảnh rỗi sinh nông nổi?

Chưa kịp hỏi, đột nhiên bên ngoài cửa truyền đến tiếng gọi vội vã: “Tống Dã, thầy Tề gọi cậu lên văn phòng!”

“Đến ngay!” Tống Dã nhìn đồng hồ, chỉ còn ba phút nữa là vào học.

Với tư cách là ủy viên thể dục, cậu nói với những người còn lại trong lớp: “Nhanh xuống tập hợp đi, lát nữa tôi điểm danh đấy.”

Nói xong, cậu phóng đi như bay, mất hút.

Lục Minh ấn tà áo bị gió do Tống Dã chạy qua làm bay lên, bất lực lắc đầu.

Vẫn vậy, hấp tấp, vội vội vàng vàng.

Lục Nhiên nhìn người cuối cùng ra khỏi lớp, hét lên một tiếng, đáng thương ngồi xổm dưới chân Lục Minh: “Anh ơi, sao anh lại đến đây?”

Nếu để người khác thấy bộ dạng nhát gan này của cậu ta, cái danh hiệu tiểu bá vương mà cậu ta khó khăn lắm mới gây dựng được cùng Tống Dã sẽ không còn vững nữa.

Nụ cười trên mặt Lục Minh lập tức biến mất, lạnh lẽo như băng: “Em hoảng cái gì?”

Lục Nhiên thầm nghĩ không ổn, tính toán xem rốt cuộc chuyện nào đã bị gia đình biết được.

Suỵt, dù có biết, không phải nên là mẹ cậu ta đến sao? Đến nỗi anh trai cậu ta, người lúc nào cũng kè kè thuốc men, coi bệnh viện như nhà, phải đặc biệt chuyển trường đến đây ư?

Cậu ta đặc biệt không tự tin, mắt liếc ngang liếc dọc: “Em chỉ là học không được tốt lắm, không có gì to tát, hay là anh cứ…” về đi.

Lục Minh mở một cuốn sách y học dày cộp, không thèm để ý đến cậu ta nữa.

Lục Nhiên cắn môi dưới, lòng khổ sở đến mức sắp khóc, run rẩy nói ra: “Là trốn học đi quán net chơi thông đêm, bị cô chủ nhiệm bắt được…”

Đột nhiên một ánh mắt lạnh như băng từ trên chiếu xuống, cậu ta giật nảy mình, chụm ba ngón tay lại: “Em đảm bảo, học hành chăm chỉ, tiến bộ mỗi ngày! Em sai rồi, anh ơi…”

Lục Minh nhíu mày, tay trái khẽ nâng lên, ấn xuống.

Lục Nhiên lập tức bịt miệng, không dám nói lớn.

Lục Minh biết đứa em trai này của mình từ nhỏ đã ham chơi, nhưng nhát gan, tuyệt đối không dám làm ra chuyện như vậy, trong lòng có một dự cảm không lành.

“Ai dẫn em đi?”

Lục Nhiên “ư ư” hai tiếng, giữa việc bán đứng anh em và giữ mạng… chọn cái sau.

“Tống Tống Tống Tống Dã…”

Xin lỗi Dã nhé, ai bảo anh tớ đáng sợ hơn cậu cơ chứ.

Lục Minh nghiêng đầu nhìn bàn của Tống Dã, một chồng sách rõ ràng chưa hề được lật nhiều, vết hằn chắc là do gối đầu ngủ mà ra.

Mày anh nhíu càng chặt.

Lục Nhiên nhìn thấy họng súng chuyển hướng, cũng không biết nên cười hay nên khóc, cẩn thận bám vào góc bàn: “Anh ơi, anh không phải là gián điệp mà dì Tống phái đến đấy chứ?”

“Không phải…”

Lục Nhiên còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, đã nghe thấy một giọng nói lạnh lùng vô tình: “Cũng có thể là vậy.”

0

0

1 tuần trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.