0 chữ
Chương 47
Chương 47
Gãi đến gần rách cả gáy, cậu ta vẫn không nghĩ ra đã từng gặp anh ta ở đâu.
Cậu ta thăm dò: “Tôi là Tống Dã, chúng ta… quen nhau sao?”
Nụ cười của Lục Minh cứng lại, vẫn chưa nhớ ra ư?
Tống Dã hồi nhỏ, lễ bốc thăm sinh nhật cứ nắm chặt ống quần anh không buông, còn bị dì Tống đá cho một cái vào mông; vừa mới biết đi đã chạy băng qua đường tìm anh, suýt nữa bị xe tông, may mà có anh cứu; bài tập tiểu học làm không xong, vừa khóc vừa gọi “anh ơi”, cũng là anh giúp...
Không phải là sau khi bị bệnh, anh ấy cứ ở lì bệnh viện, mấy năm nay không thường về nhà, thế là quên mất anh ấy rồi à?
Lục Nhiên đứng một bên nhìn mà tim đập thình thịch, toát mồ hôi thay Tống Dã, vừa định bước tới giải thích thì bị Lục Minh liếc mắt sắc lạnh chặn họng.
Lục Minh cười rồi nhắc lại: “Không quen biết, chỉ là… gặp cậu, có cảm giác như đã quen từ lâu.”
Anh nắm giữ quá nhiều lịch sử đen tối của Tống Dã, lúc này giả vờ không quen biết có lẽ sẽ dễ hòa hợp hơn.
Bắt đầu lại, cũng không phải không được.
Lục Nhiên bị nụ cười dịu dàng của anh làm cho chói mắt: “…”
Trời đất ơi anh trai, ai mới là em trai ruột của anh đây?
Anh định giở trò gì, báo cho em một tiếng chứ!
Tống Dã vỗ tay, nở nụ cười rạng rỡ như ánh nắng, lộ ra tám chiếc răng trắng đều tăm tắp: “Trùng hợp quá, tôi cũng vậy, chúng ta thật có duyên!”
Cậu lấy từ trong túi treo cạnh bàn ra một chiếc áo khoác: “Tôi lỡ làm bẩn áo của anh rồi, xin lỗi nhé, nếu không chê thì anh mặc tạm áo của tôi nhé? Sạch sẽ đó.”
Ánh mắt Lục Minh từ gương mặt Tống Dã chuyển sang chiếc áo.
Đó là một chiếc áo hoodie cardigan phối màu xám trắng, nhìn một cái đã thấy tràn đầy khí chất thiếu niên, hệt như chủ nhân của nó.
Lục Nhiên trong lòng “thịch” một tiếng.
Tiêu rồi! Dã ơi cậu sao lại quên anh trai tớ có bệnh sạch sẽ chứ!
Hồi nhỏ cậu ta lỡ chạm vào áo của anh mình, anh ấy lập tức đi tắm, vứt hết quần áo từ trong ra ngoài, không hề che giấu sự ghét bỏ.
Sao có thể mặc đồ của người khác được… Ơ?
Cậu ta há hốc mồm nhìn anh mình nhận lấy áo của Tống Dã, cởi bỏ chiếc áo bẩn, gấp lại gọn gàng, rồi mặc áo của Tống Dã vào, một chút cũng không thấy khó chịu, ngược lại còn có chút… vui vẻ?
Chiếc áo của Tống Dã hơi rộng so với Lục Minh, anh lén lút vuốt phẳng từng nếp nhăn, cẩn thận chỉnh lại vành mũ: “Cảm ơn.”
Lục Nhiên cằm rớt xuống đất: “QAQ?”
Không phải, anh ơi, hai tiêu chuẩn không chơi như thế đâu.
Trương Thành đang cảm thán sự kiên nhẫn hiếm có của Tống Dã, thầm nghĩ cậu học sinh chuyển trường này thật không tầm thường, quay đầu lại chú ý thấy vẻ mặt thất thần của Lục Nhiên, ngớ người một lúc lâu.
Cái thằng ngốc này đã biết yêu, thật sự cong rồi ư?
Mất vài giây để chấp nhận, cậu ta an ủi vỗ vai Lục Nhiên: “Anh ấy chỉ mặc áo khoác của Dã thôi, và cười với cậu ta hai phút rồi. Dù Dã đẹp trai hơn cậu, cao hơn cậu, chơi bóng rổ giỏi hơn cậu, học tốt hơn cậu, hai đứa còn là bạn cùng bàn, nhưng cậu vẫn có cơ hội mà.”
Khóe miệng Lục Nhiên giật giật: “…”
Ông bạn ơi, nói vậy thì chả còn tí cơ hội nào cả.
Hơn nữa, hạng bét với hạng áp chót có gì khác nhau đâu?
Khoan đã! Cậu ta chợt phản ứng lại.
“Không phải, em không…”
Trương Thành nghiêm túc gật đầu, vỗ vai cậu ta, lộ ra vẻ mặt “không cần giải thích, anh em hiểu hết rồi.”
Cậu ta thăm dò: “Tôi là Tống Dã, chúng ta… quen nhau sao?”
Nụ cười của Lục Minh cứng lại, vẫn chưa nhớ ra ư?
Tống Dã hồi nhỏ, lễ bốc thăm sinh nhật cứ nắm chặt ống quần anh không buông, còn bị dì Tống đá cho một cái vào mông; vừa mới biết đi đã chạy băng qua đường tìm anh, suýt nữa bị xe tông, may mà có anh cứu; bài tập tiểu học làm không xong, vừa khóc vừa gọi “anh ơi”, cũng là anh giúp...
Không phải là sau khi bị bệnh, anh ấy cứ ở lì bệnh viện, mấy năm nay không thường về nhà, thế là quên mất anh ấy rồi à?
Lục Nhiên đứng một bên nhìn mà tim đập thình thịch, toát mồ hôi thay Tống Dã, vừa định bước tới giải thích thì bị Lục Minh liếc mắt sắc lạnh chặn họng.
Lục Minh cười rồi nhắc lại: “Không quen biết, chỉ là… gặp cậu, có cảm giác như đã quen từ lâu.”
Bắt đầu lại, cũng không phải không được.
Lục Nhiên bị nụ cười dịu dàng của anh làm cho chói mắt: “…”
Trời đất ơi anh trai, ai mới là em trai ruột của anh đây?
Anh định giở trò gì, báo cho em một tiếng chứ!
Tống Dã vỗ tay, nở nụ cười rạng rỡ như ánh nắng, lộ ra tám chiếc răng trắng đều tăm tắp: “Trùng hợp quá, tôi cũng vậy, chúng ta thật có duyên!”
Cậu lấy từ trong túi treo cạnh bàn ra một chiếc áo khoác: “Tôi lỡ làm bẩn áo của anh rồi, xin lỗi nhé, nếu không chê thì anh mặc tạm áo của tôi nhé? Sạch sẽ đó.”
Ánh mắt Lục Minh từ gương mặt Tống Dã chuyển sang chiếc áo.
Đó là một chiếc áo hoodie cardigan phối màu xám trắng, nhìn một cái đã thấy tràn đầy khí chất thiếu niên, hệt như chủ nhân của nó.
Tiêu rồi! Dã ơi cậu sao lại quên anh trai tớ có bệnh sạch sẽ chứ!
Hồi nhỏ cậu ta lỡ chạm vào áo của anh mình, anh ấy lập tức đi tắm, vứt hết quần áo từ trong ra ngoài, không hề che giấu sự ghét bỏ.
Sao có thể mặc đồ của người khác được… Ơ?
Cậu ta há hốc mồm nhìn anh mình nhận lấy áo của Tống Dã, cởi bỏ chiếc áo bẩn, gấp lại gọn gàng, rồi mặc áo của Tống Dã vào, một chút cũng không thấy khó chịu, ngược lại còn có chút… vui vẻ?
Chiếc áo của Tống Dã hơi rộng so với Lục Minh, anh lén lút vuốt phẳng từng nếp nhăn, cẩn thận chỉnh lại vành mũ: “Cảm ơn.”
Lục Nhiên cằm rớt xuống đất: “QAQ?”
Không phải, anh ơi, hai tiêu chuẩn không chơi như thế đâu.
Trương Thành đang cảm thán sự kiên nhẫn hiếm có của Tống Dã, thầm nghĩ cậu học sinh chuyển trường này thật không tầm thường, quay đầu lại chú ý thấy vẻ mặt thất thần của Lục Nhiên, ngớ người một lúc lâu.
Mất vài giây để chấp nhận, cậu ta an ủi vỗ vai Lục Nhiên: “Anh ấy chỉ mặc áo khoác của Dã thôi, và cười với cậu ta hai phút rồi. Dù Dã đẹp trai hơn cậu, cao hơn cậu, chơi bóng rổ giỏi hơn cậu, học tốt hơn cậu, hai đứa còn là bạn cùng bàn, nhưng cậu vẫn có cơ hội mà.”
Khóe miệng Lục Nhiên giật giật: “…”
Ông bạn ơi, nói vậy thì chả còn tí cơ hội nào cả.
Hơn nữa, hạng bét với hạng áp chót có gì khác nhau đâu?
Khoan đã! Cậu ta chợt phản ứng lại.
“Không phải, em không…”
Trương Thành nghiêm túc gật đầu, vỗ vai cậu ta, lộ ra vẻ mặt “không cần giải thích, anh em hiểu hết rồi.”
1
0
1 tuần trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
