TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 11
Chương 11

“Cậu thấy rồi.” Giọng người đàn bà không còn ngọt ngào như trước nữa, mà khàn khàn như tiếng đá mài vào nhau, vọng ra từ cái l*иg ngực lạnh lẽo của cái xác ở đằng xa, “Ai gi·ết tôi, cậu thấy ai gi·ết tôi!”

Lục Thính An: “……” Hả?

Cái miệng nhỏ của mình làm sao mà bịa chuyện được chứ? Cậu nhìn thấy cái gì, có thể nhìn thấy cái gì cơ chứ? Hiện trường ngoài họ ra, một người một quỷ, đến con kiến cũng chẳng tìm thấy.

Cậu khôn ngoan giữ im lặng, vì thế người phụ nữ kia không chịu buông tha, giọng ép hỏi càng thêm gay gắt…

Hôm sau, Lục Thính An bị tiếng đập cửa mạnh của Lục Trầm Hộ đánh thức, vừa mở mắt ra, cậu thở dồn dập.

May mà tỉnh rồi, nếu không cậu đã bị cái cổ của người phụ nữ kia siết đến nghẹt thở mất.

Việc có thể chết trong mơ hay không thì chưa chắc chắn, nhưng cậu dám khẳng định, chuyện liên tục nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp biến thành con quỷ cổ dài chẳng thú vị chút nào.

Lục Thính An xuống giường mở cửa, ngoài cửa là Lục Trầm Hộ đầy vẻ phấn chấn, nhét một bộ cảnh phục vào tay cậu.

“Ngày đầu tiên đi làm, ba thấy tốt nhất là đừng đi muộn, bộ đồ này con cứ mặc tạm mấy ngày đã.”

Lục Thính An ôm bộ cảnh phục, gật đầu.

……

Xuống lầu, Lục Thính An đã thay quần áo xong, khi cậu xuất hiện ở phòng khách lớn, mọi người ở đó đều ngẩn người. Cậu ấm nhà họ Lục, hư hỏng và ngu ngốc thì có thừa, nhưng chưa bao giờ xấu xí.

Bộ cảnh phục là Lục Trầm Hộ chọn cỡ lớn, Lục Thính An cao một mét tám mặc vào rất vừa vặn. Chất liệu cảnh phục lại hơi cứng cáp, cho dù có hơi rộng một chút cũng không thấy luộm thuộm, ngược lại còn tôn lên bờ vai rộng và đôi chân dài của cậu, hoàn toàn không còn vẻ yếu đuối, nữ tính như trước đây.

Lục Trầm Hộ hài lòng gật đầu, “Đúng là con trai ba, khoác cái bao tải lên người cũng đẹp trai. Mau lại đây ăn sáng, ăn xong ba tự mình đưa con đi làm.”

Lục Thính An nghe lời ngồi xuống, vừa gắp một miếng bánh bao, đối diện, Lục Trầm Hộ đang đọc báo bỗng nhíu mày, “Sao lại xảy ra chuyện thế này.”

“Sao vậy ba?” Lục Thính An ngước mắt hỏi.

Lục Trầm Hộ đẩy tờ báo qua, “Cảng Thành mấy năm nay thật sự không yên ổn. Chẳng phải con thích nhất đến Bách Hối Môn nghe nhạc sao? Mấy tháng gần đây đừng đi nữa, ngoan ngoãn ở sở cảnh sát với ở nhà thôi.”

Báo Cảng Thành những năm 90 vẫn in đen trắng, các mục được phân biệt bằng cỡ chữ khác nhau.

16

0

3 tháng trước

4 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.