0 chữ
Chương 10
Chương 10
Cô ta xỏ đôi guốc cao gót quai mảnh bước lên sân khấu, đèn pha rọi thẳng vào mặt, cô ta uốn éo dẻo quẹo theo điệu nhạc nhẹ nhàng, giọng hát ngọt như mía lùi rót vào tai mấy người ngồi dưới.
Lục Thính An lờ mờ đoán ra nghề của cô ta là gì rồi.
Cái cảnh vàng son với tiếng hát ngọt ngào kia dễ làm người ta đắm chìm lắm. Thế mà Lục Thính An vẫn căng mắt ra mà nhìn, không dám lơ là một giây.
Cậu trước giờ có đặt chân đến cái chỗ này bao giờ đâu, cũng chưa từng gặp cô ta. Nhớ lại hai cái đêm ác mộng vừa rồi, cậu biết chắc giấc mơ đêm nay cũng chẳng phải chuyện đùa.
Chẳng lẽ tại thấy cậu gan lì hơn cái thằng chủ cũ nên ma quỷ với mấy cái cảnh trong mơ nó cũng "lên đời" hết rồi sao?
Đang nghĩ vẩn vơ, trên sân khấu tự dưng xảy ra chuyện lạ, cái micro tự nhiên đổ ầm xuống đất, như bị ai đánh rớt trong lúc đánh nhau ấy, kêu lên một tiếng “Tít ——” chói tai muốn thủng màng nhĩ.
Cái quạt của cô ta rơi xuống, cái trâm trên tóc cũng xiêu vẹo, cô ta bị một cái lực vô hình nhấc bổng lên, hai chân đạp loạn xạ như gà mắc đẻ. Nhưng cô ta vẫn không thoát ra được, chỉ có thể cố hết sức bóp chặt lấy cổ, như muốn lôi cái gì đó ra khỏi đó.
Chỉ thấy cái mặt trắng như trứng gà của cô ta dần chuyển sang đỏ ửng lên, rồi từ từ tím ngắt như quả mận, cuối cùng hai con mắt trợn ngược, lồi cả ra ngoài……
Lục Thính An tái mét mặt mày, đột ngột đứng phắt dậy.
Cậu định xông lên giúp một tay, nhưng trước mặt như có bức tường vô hình chắn lại, làm sao cũng không nhúc nhích được. Cậu chỉ biết trơ mắt nhìn cô ta tắt thở, cái da mặt tím bầm lại càng thêm vẻ chết chóc.
Người đàn bà chết rồi không còn bị treo lơ lửng nữa, cô ta rơi xuống đất, cái thân hình co quắp lại ở một cái tư thế quái dị.
“……”
Lục Thính An im lặng nhìn cô ta, trong lòng có một cảm giác khó tả, vừa tiếc vừa thương.
Cái giấc mơ này đúng là ghê gớm, tạo ra mấy con ma còn thật hơn hôm qua, lại còn học được cách làm cậu động lòng nữa chứ. Cậu vốn không thích nhìn cảnh gái đẹp "hồng nhan bạc mệnh".
Hình như cảm nhận được ánh mắt của cậu, cái cổ người đàn bà khẽ rung “cạc cạc” hai tiếng, rồi từ từ cứng đờ xoay về phía Lục Thính An. Ánh mắt hai người chạm nhau trong chớp mắt, cổ cô ta bỗng dưng dài ra, cái đầu lìa khỏi thân bay thẳng đến trước mặt cậu.
Lục Thính An lờ mờ đoán ra nghề của cô ta là gì rồi.
Cái cảnh vàng son với tiếng hát ngọt ngào kia dễ làm người ta đắm chìm lắm. Thế mà Lục Thính An vẫn căng mắt ra mà nhìn, không dám lơ là một giây.
Cậu trước giờ có đặt chân đến cái chỗ này bao giờ đâu, cũng chưa từng gặp cô ta. Nhớ lại hai cái đêm ác mộng vừa rồi, cậu biết chắc giấc mơ đêm nay cũng chẳng phải chuyện đùa.
Chẳng lẽ tại thấy cậu gan lì hơn cái thằng chủ cũ nên ma quỷ với mấy cái cảnh trong mơ nó cũng "lên đời" hết rồi sao?
Đang nghĩ vẩn vơ, trên sân khấu tự dưng xảy ra chuyện lạ, cái micro tự nhiên đổ ầm xuống đất, như bị ai đánh rớt trong lúc đánh nhau ấy, kêu lên một tiếng “Tít ——” chói tai muốn thủng màng nhĩ.
Chỉ thấy cái mặt trắng như trứng gà của cô ta dần chuyển sang đỏ ửng lên, rồi từ từ tím ngắt như quả mận, cuối cùng hai con mắt trợn ngược, lồi cả ra ngoài……
Lục Thính An tái mét mặt mày, đột ngột đứng phắt dậy.
Cậu định xông lên giúp một tay, nhưng trước mặt như có bức tường vô hình chắn lại, làm sao cũng không nhúc nhích được. Cậu chỉ biết trơ mắt nhìn cô ta tắt thở, cái da mặt tím bầm lại càng thêm vẻ chết chóc.
Người đàn bà chết rồi không còn bị treo lơ lửng nữa, cô ta rơi xuống đất, cái thân hình co quắp lại ở một cái tư thế quái dị.
Lục Thính An im lặng nhìn cô ta, trong lòng có một cảm giác khó tả, vừa tiếc vừa thương.
Cái giấc mơ này đúng là ghê gớm, tạo ra mấy con ma còn thật hơn hôm qua, lại còn học được cách làm cậu động lòng nữa chứ. Cậu vốn không thích nhìn cảnh gái đẹp "hồng nhan bạc mệnh".
Hình như cảm nhận được ánh mắt của cậu, cái cổ người đàn bà khẽ rung “cạc cạc” hai tiếng, rồi từ từ cứng đờ xoay về phía Lục Thính An. Ánh mắt hai người chạm nhau trong chớp mắt, cổ cô ta bỗng dưng dài ra, cái đầu lìa khỏi thân bay thẳng đến trước mặt cậu.
14
0
3 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
