0 chữ
Chương 12
Chương 12
Lục Thính An liếc mắt một cái đã thấy dòng tiêu đề trang nhất được in to và đậm: Phát hiện xác nữ không đầu trong nhà vệ sinh công cộng, nghi là ca sĩ của Bách Hối Môn!
Vừa nghe đêm qua, giờ nhìn thấy chữ "ca sĩ", tim Lục Thính An chợt thịch một tiếng. Nhìn xuống thêm chút nữa, thấy ảnh chụp, miếng bánh bao trên đũa của cậu cuối cùng cũng không giữ được, rơi "lạch cạch" xuống bàn.
Chiếc sườn xám này và sợi tơ đỏ trên eo cái xác không đầu…
Sao mà quen thuộc đến vậy?!
Bức ảnh đen trắng trên báo không thể hiện màu sắc chiếc sườn xám của người chết, nhưng Lục Thính An chắc chắn mình không nhớ nhầm. Dù là trong giấc mơ hay trên ảnh chụp, chiếc sườn xám đó đều thêu những đóa hoa mẫu đơn tinh xảo, vị trí và hình dáng của từng bông hoa đều giống hệt nhau.
Lần đầu tiên nhìn thấy người phụ nữ trong mơ, cậu còn cảm thấy kỳ lạ, chưa bao giờ thấy ai mặc sườn xám lại còn thắt ngang eo một sợi tơ đỏ. Đó chỉ là vài sợi dây bện đơn giản, ở đầu có buộc một viên mã não nhỏ hình quả lắc.
Cho nên cậu tuyệt đối không thể nhìn lầm, bên hông người phụ nữ trên báo, rõ ràng cũng là sợi dây và mặt trang sức y hệt!
Dù gặp bao nhiêu ác mộng thấy quỷ dữ, tác động đến Lục Thính An cũng không lớn bằng bức ảnh trên báo này.
Nếu người phụ nữ cổ dài và xác chết không đầu kia thực sự là một người, vậy giấc mơ tối qua của cậu là cái gì, hiện trường vụ án sao? Nhưng cậu hoàn toàn không nhìn thấy hung thủ là ai, người phụ nữ cũng không phải chết vì bị chém đầu.
Chẳng lẽ đây chỉ là sự trùng hợp?
Nguyên chủ thường lui tới Bách Hối Môn, chắc chắn có ấn tượng sâu sắc với các ca sĩ ở đó, rất có thể ý thức còn sót lại của cậu ta đang quấy phá.
Mãi cho đến khi ngồi vào xe của Lục Trầm Hộ, Lục Thính An vẫn không thể nào yên tâm.
Những chuyện này cùng với các chi tiết rời rạc kết hợp lại, càng nghĩ cậu càng thấy rợn người.
Sở cảnh sát cách biệt thự khoảng mười cây số. Lục Trầm Hộ rất nhiệt tình với công việc mới của con trai, luồn lách qua những con đường nhỏ, chỉ hai mươi phút sau đã đưa cậu đến cổng vòm của sở cảnh sát. Cánh cổng lớn mang đậm phong cách lãng mạn chủ nghĩa châu Âu hiện ra ngay trước mắt Lục Thính An.
Lục Thính An tiện tay đặt chiếc mũ cảnh sát lên đầu, “Giờ này rồi, sao ngoài cửa không có ai hết vậy?”
Đừng nói với cậu là tất cả mọi người đã vào vị trí làm việc rồi nhé?
Vừa nghe đêm qua, giờ nhìn thấy chữ "ca sĩ", tim Lục Thính An chợt thịch một tiếng. Nhìn xuống thêm chút nữa, thấy ảnh chụp, miếng bánh bao trên đũa của cậu cuối cùng cũng không giữ được, rơi "lạch cạch" xuống bàn.
Chiếc sườn xám này và sợi tơ đỏ trên eo cái xác không đầu…
Sao mà quen thuộc đến vậy?!
Bức ảnh đen trắng trên báo không thể hiện màu sắc chiếc sườn xám của người chết, nhưng Lục Thính An chắc chắn mình không nhớ nhầm. Dù là trong giấc mơ hay trên ảnh chụp, chiếc sườn xám đó đều thêu những đóa hoa mẫu đơn tinh xảo, vị trí và hình dáng của từng bông hoa đều giống hệt nhau.
Lần đầu tiên nhìn thấy người phụ nữ trong mơ, cậu còn cảm thấy kỳ lạ, chưa bao giờ thấy ai mặc sườn xám lại còn thắt ngang eo một sợi tơ đỏ. Đó chỉ là vài sợi dây bện đơn giản, ở đầu có buộc một viên mã não nhỏ hình quả lắc.
Dù gặp bao nhiêu ác mộng thấy quỷ dữ, tác động đến Lục Thính An cũng không lớn bằng bức ảnh trên báo này.
Nếu người phụ nữ cổ dài và xác chết không đầu kia thực sự là một người, vậy giấc mơ tối qua của cậu là cái gì, hiện trường vụ án sao? Nhưng cậu hoàn toàn không nhìn thấy hung thủ là ai, người phụ nữ cũng không phải chết vì bị chém đầu.
Chẳng lẽ đây chỉ là sự trùng hợp?
Nguyên chủ thường lui tới Bách Hối Môn, chắc chắn có ấn tượng sâu sắc với các ca sĩ ở đó, rất có thể ý thức còn sót lại của cậu ta đang quấy phá.
Mãi cho đến khi ngồi vào xe của Lục Trầm Hộ, Lục Thính An vẫn không thể nào yên tâm.
Những chuyện này cùng với các chi tiết rời rạc kết hợp lại, càng nghĩ cậu càng thấy rợn người.
Lục Thính An tiện tay đặt chiếc mũ cảnh sát lên đầu, “Giờ này rồi, sao ngoài cửa không có ai hết vậy?”
Đừng nói với cậu là tất cả mọi người đã vào vị trí làm việc rồi nhé?
14
0
3 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
