TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 31
Chương 31

Nàng tất nhiên biết rõ tâm tư của cô mẫu, nhưng lúc ấy bởi vì chuyện bên phía Hoắc Bình khiến lòng nàng nghẹn lại, tâm trí phiền muộn còn đâu tâm tư mà kết giao với Thích Thu, chỉ miễn cưỡng gật đầu một cái cũng chẳng buồn đứng dậy.

Khiến cô mẫu tức giận đến độ giơ tay điểm trán nàng mắng nàng ngu ngốc.

Nghĩ đến đây, Tĩnh Minh Nguyệt càng thêm phiền lòng.

Có lẽ đất Kinh thành này khắc nàng, từ lúc đến nơi đây chưa có lấy một ngày được yên ổn. Lúc trước cô mẫu viết thư cho mẫu thân nàng, mời nàng vào kinh lời lẽ ngọt ngào là thế, vậy mà khi nàng thật sự đến nơi thái độ lại thay đổi hẳn.

Đối với nàng thì lạnh nhạt hờ hững, chưa nói đến chuyện không thân thiết, còn thường ép nàng phải đi dự yến tiệc khắp kinh thành.

Trong kinh, những quý nữ nàng chẳng ai quen biết các vị biểu tỷ biểu muội thì lại không ưa nàng, chẳng muốn cùng nàng đồng hành. Nàng dự một buổi yến là đơn độc một buổi, suốt tiệc chỉ biết trò chuyện với nha hoàn bên người, ngoài ra chẳng ai buồn ngó ngàng.

Đã vậy còn bởi một buổi thơ hội mà rước lấy họa từ Hoắc Bình.

Buổi thơ hội do tiểu thư nhà họ Tần tổ chức, nàng viết được một bài thơ, tài nghệ vượt trội khiến Hoắc Bình mất thể diện từ đó liền bị nàng ta ghi hận.

Hoắc Bình một mực nói nàng cố tình khiến nàng ta khó xử, từ đó về sau phàm là nơi nào có mặt nàng, tất sẽ có nàng ta đến gây khó dễ.

Mấy người tỷ muội bên cạnh Hoắc Bình lại càng quá quắt, rõ ràng biết chuyện nhờ người truyền thư sẽ đắc tội Trưởng Công chúa vậy mà vẫn ném việc ấy cho nàng. Thế nhưng vì e ngại nhà họ Hoắc, nàng chẳng thể hé răng nửa lời.

Tĩnh Minh Nguyệt siết chặt lá thư trong tay, đốt ngón tay trắng bệch, mắt cũng dần đỏ lên khi cúi đầu thấp xuống.

Mấy người bên phía Hoắc Bình đương nhiên cũng nhận ra Thích Thu, nàng đi theo sau Tạ phu nhân lại được Trưởng Công chúa ban thưởng, khí thế vô cùng rực rỡ. Sợ rằng sau buổi hoa đăng yến này, toàn bộ danh môn quý tộc trong kinh đều sẽ biết Tạ gia có thêm một vị biểu tiểu thư.

Thích Thu dường như chẳng hay biết ánh mắt khó dò mà đám người kia phóng tới, chỉ mỉm cười dịu dàng nhìn Tỉnh Minh Nguyệt, nhẹ giọng nói:

“An phu nhân và di mẫu bảo ta đến tìm cô, mau theo ta hồi phủ đi thôi.”

Tĩnh Minh Nguyệt ngẩng đầu, vẻ mặt khó hiểu cô mẫu thì không nói, nhưng sao Tạ phu nhân lại sai Thích Thu tới tìm nàng?

Không chỉ có mình nàng thắc mắc bên cạnh Hoắc Bình, một vị tiểu thư liếc nhìn Thích Thu từ trên xuống dưới, rồi nói:

“Hôm nay là lần đầu tiên Tạ phu nhân gặp Tĩnh tiểu thư, ngày thường cũng không qua lại gì, cớ sao lại phiền đến Thích tiểu thư đích thân đi tìm? Thật kỳ lạ.”

Câu này rõ ràng là đang nhắc khéo Hoắc Bình.

Hoắc Bình nghe xong, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Thích Thu hiểu rõ, hôm nay Tạ phu nhân mới gặp Tĩnh Minh Nguyệt, An phủ lại không có thế lực, với nhà họ Hoắc thì càng chẳng đáng để ý. Nếu chỉ nói là An phu nhân sai đi, e rằng Hoắc Bình sẽ không chịu để Tĩnh Minh Nguyệt rời đi.

Trong yến tiệc hôm nay, ngoại trừ Trưởng công chúa thì chỉ có danh tiếng Tạ phu nhân mới có thể khiến Hoắc Bình dè chừng.

Thích Thu thản nhiên nhìn về phía vị tiểu thư vừa chen lời, mỉm cười ôn hòa không chút châm chọc:

“Chuyện này ta không rõ, di mẫu chỉ bảo ta đến tìm người cũng không nói lý do. Nếu Trương tiểu thư thật sự muốn biết, chi bằng tự mình đi hỏi thử.”

Trong nguyên tác, vị Trương tiểu thư này tên là Trương Dĩnh Uyển, đúng là không phải người đơn giản.

Trong nguyên tác, Trương Dĩnh Uyển là người duy nhất khiến nguyên chủ kẻ ác độc hải chịu thiệt trước khi rời khỏi vũ đài.

Nàng là đích nữ nhà Trương thượng thư, từ nhỏ được nuông chiều nhưng lại giỏi tính toán. Không ưa Hoắc Bình, nhưng lại luôn làm ra vẻ thân thiết ở bên Hoắc Bình suốt ngấm ngầm kích động, giúp nàng ta gây thù chuốc oán.

Sau này khi nguyên chủ giao đấu với Hoắc Bình, nàng lại chen chân vào giữa, quấy phá không ngừng, cuối cùng là người được lợi nhiều nhất trong cuộc tranh đấu này độc giả gọi đó là "màn chó cắn chó" nổi danh.

Lúc đọc truyện Thích Thu từng tức đến giậm chân vì mấy nữ phụ như vậy, lật nhanh mấy trang. Khi thấy nguyên chủ chết thảm, nàng liền bỏ truyện.

Vì chưa đọc đến hết, Thích Thu không biết phần sau thế nào nhưng đến chương nàng bỏ, Trương Dĩnh Uyển vẫn được lòng độc giả. Dù sao cũng là người duy nhất khiến nguyên chủ chịu thiệt.

Giờ đây đã nhập vai nguyên chủ, nàng tất nhiên phải cẩn thận với người này.

Quả nhiên, sau lời nói của Thích Thu, Trương Dĩnh Uyển chỉ cười nhạt không nói thêm gì.

Nàng đâu thể thật sự chạy đi hỏi Tạ phu nhân?

Hoắc Bình cũng chẳng thể ra mặt, thấy vậy cũng không thể ngăn cản Tĩnh Minh Nguyệt rời đi.

Tĩnh Minh Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, nhìn Thích Thu đầy cảm kích lập tức bước tới muốn đi theo nàng.

Thế nhưng Thích Thu chưa vội rời đi. Nàng nhìn lá thư trong tay Tĩnh Minh Nguyệt, cố ý hỏi:

“Minh Nguyệt, cô cầm gì thế? Khi nãy ta còn không thấy.”

“À...” Tĩnh Minh Nguyệt đáp theo bản năng: “Là thư của Hoắc tiểu thư.”

“Thư của Hoắc tiểu thư cô còn cầm làm gì?” Thích Thu khẽ cười, “Mau trả lại đi.”

Tĩnh Minh Nguyệt sững người.

Nàng nhìn lá thư trong tay rồi lại nhìn Hoắc Bình, nhất thời không biết phải làm sao.

Thích Thu dịu dàng giục:

“Đừng ngây ra đó nữa, trưởng bối đang đợi chúng ta quay lại.”

Nàng cười nhẹ, giọng mang theo ý đùa:

“Cô cầm thư của Hoắc tiểu thư, đến lúc di mẫu và An phu nhân thấy được hỏi thì muội tính nói thế nào?”

Sắc mặt Hoắc Bình lập tức thay đổi.

Nàng không sợ Tạ phu nhân và An phu nhân, nhưng nếu Trưởng công chúa biết chuyện, thì việc hẹn Giang Sâm đi ngắm hoa đăng sẽ hoàn toàn tiêu tan.

Tĩnh Minh Nguyệt cuối cùng cũng hiểu ra, cắn răng đưa thư trả lại, lớn tiếng nói:

“Hoắc tiểu thư, thư của cô trả lại cho cô.”

Sau khi Hoắc Bình lạnh mặt nhận thư, Thích Thu liền kéo tay Tĩnh Minh Nguyệt:

“Hoắc tiểu thư, chúng ta xin phép đi trước, bên ngoài gió lớn cô cũng nên quay về sớm.”

Dắt tay Tĩnh Minh Nguyệt đi được hai bước, Thích Thu như sực nhớ ra điều gì, quay đầu mỉm cười nhẹ nhàng nói thêm:

“Hoắc tiểu thư, nhớ giữ thư cho cẩn thận đừng để thất lạc. Thư tín vốn dễ gây chuyện, phải cất giữ kỹ. Người đưa thư trong phủ đều là người thân cận cũng là để phòng họa từ trong sinh ra đấy.”

1

0

2 tuần trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.