0 chữ
Chương 32
Chương 32
Hoắc Bình sững người.
Tay Tĩnh Minh Nguyệt hơi lạnh, trong lòng bàn tay còn đổ mồ hôi.
Đợi đến khi ra khỏi tầm mắt của đám người Hoắc Bình, Tỉnh Minh Nguyệt mới rút tay lại, dừng chân, nhìn Thích Thu nhỏ giọng nói:
“Thích tiểu thư, thật ra cô mẫu ta và Tạ phu nhân đâu có bảo cô tới tìm ta đúng không?”
Thích Thu thầm nghĩ: Tĩnh Minh Nguyệt bây giờ nhìn chẳng ngốc chút nào, thế mà trong nguyên tác lại bị viết thành thiếu não. Nàng ngừng một chút rồi nhẹ nhàng đáp:
“Ta ngồi trong tiệc hơi buồn nên ra ngoài đi dạo, tình cờ đi ngang qua giả sơn thì trông thấy... ”
Tĩnh Minh Nguyệt cắn nhẹ môi, hơi xấu hổ:
“Đa tạ Thích tiểu thư đã giúp ta thoát khỏi tình huống khó xử.”
Thích Thu không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng nói:
“Cô yên tâm, chuyện hôm nay nếu cô không muốn nhắc tới ta sẽ không nói ra.”
Tĩnh Minh Nguyệt thở phào nhẹ nhõm nhưng lại có chút hoang mang, ngẩng đầu nhìn Thích Thu đầy nghi hoặc:
“Thích tiểu thư, vì sao cô lại giúp ta?”
Nàng không ngây thơ đến mức nghĩ rằng chỉ vì buổi sáng gặp mặt một lần mà Thích Thu sẵn sàng ra mặt giúp mình, thậm chí đắc tội với Hoắc Bình.
Thích Thu một lần nữa cảm thấy Tĩnh Minh Nguyệt không hề ngu ngốc, là do nguyên tác làm sai. Nàng thuận miệng nói dối:
“Không có gì đâu, ta chỉ là không ưa Hoắc Bình nên mới giúp cô.”
Vừa dứt lời, âm thanh hệ thống lập tức vang lên:
[Chúc mừng ký chủ, độ hảo cảm của Tĩnh Minh Nguyệt đã đạt 25, nhiệm vụ hoàn thành, phần thưởng sẽ được phát sau.]
Thích Thu: “...”
Nàng nhìn Tĩnh Minh Nguyệt đầy khó hiểu, chỉ thấy đối phương như đang cố kìm nén xúc động khi tìm được người cùng chí hướng, vẻ mặt trông ngây ngốc luôn rồi.
Vừa mới khen cô không ngốc, vậy mà độ hảo cảm đã tăng vèo vèo thế này?
Phần thưởng này đúng là được tặng không.
Sau khi quay lại bàn tiệc, Tĩnh Minh Nguyệt liền ngồi cạnh Thích Thu dính lấy nàng không rời. An phu nhân nhìn thấy thì cười tít mắt, vui vẻ nhường chỗ.
Sau bữa trưa, Trưởng công chúa sai người từ trong noãn các chuyển ra một số loài hoa, có vài loại vốn đã qua mùa nhưng nhờ được chăm sóc kỹ nên vẫn còn tươi đẹp.
Tĩnh Minh Nguyệt kéo tay áo Thích Thu, vừa đi dạo vừa không ngừng than phiền.
Thích Thu dần hiểu vì sao nguyên chủ lại có thể nhanh chóng thân thiết với Tĩnh Minh Nguyệt như vậy. Chỉ một câu nói mà độ hảo cảm đã tăng mạnh, không hề đề phòng chuyện gì cũng kể hết.
Đừng nói nguyên thân, ngay cả Thích Thu cũng chưa từng gặp ai mới gặp lần đầu đã thành thật với mình đến thế.
Vừa thong thả đi dạo trong vườn, vừa nghe Tĩnh Minh Nguyệt kể chuyện Hoắc Bình, thì bất ngờ phía trước xuất hiện một người.
Chính là Hoắc Bình, sắc mặt lạnh lùng ánh mắt gay gắt, nhìn là biết không phải tới nói chuyện tử tế.
Phía sau nàng, Trương Dĩnh Uyển cũng thong thả bước tới.
Tĩnh Minh Nguyệt vô thức ngậm miệng không nói gì.
Hoắc Bình khẽ cười lạnh, liếc mắt nhìn Tĩnh Minh Nguyệt một cái rồi đưa ánh mắt dừng lại nơi Thích Thu, tay đưa ra phong thư khóe mắt hơi nheo lại, giọng điệu chậm rãi nhưng ẩn hàm uy hϊếp:
“Thích tiểu thư, không biết cô có nguyện giúp ta một việc nhỏ không?”
Thích Thu: “......”
Hệ thống: [Nhiệm vụ thứ hai: Giúp Hoắc Bình chuyển thư.]
Thích Thu: “.....”
Đúng là chết lặng người rồi.
Hồi còn ở giả sơn, nàng rõ ràng đã ám chỉ với Hoắc Bình rằng thư từ vốn dễ sinh thị phi tốt nhất không nên để người ngoài tiếp xúc. Khi ấy thấy nàng ta có vẻ hiểu ra, ai ngờ bây giờ lại tìm đến?
Chẳng lẽ là do nữ phụ bắt buộc phải giảm trí tuệ để ép tiến trình truyện, hay là...
Ánh mắt Thích Thu liếc về phía Trương Dĩnh Uyển đang thong thả tiến lại.
... lại có kẻ đứng sau xúi giục?
Thật ra trước khi hệ thống phát nhiệm vụ, Thích Thu vẫn còn có ý định giảng đạo lý với Hoắc Bình thêm lần nữa.
Việc lớn như vậy, sao nàng ta có thể an tâm giao cho hai kẻ chẳng thân chẳng thiết, thậm chí còn có phần đối địch? Không sợ người ta nửa đường giở trò, hoặc thẳng tay đem thư giao cho Trưởng công chúa hoặc tiện tay ném luôn?
Thế nhưng Hoắc Bình chẳng hề nghe lọt tai, ngược lại còn tức giận ra mặt, lời nói cũng trở nên chua ngoa sắc bén:
“Ta nói cho cô biết, đừng tưởng bám được vào Tạ gia thì có thể hù dọa ta!”
Lời càng nói càng tức giận, Hoắc Bình ngẩng cao đầu ánh mắt bắn ra tia lạnh, hừ lạnh một tiếng rồi trừng mắt nhìn Thích Thu:
“Chẳng nói đến Tạ gia làm gì, cô chẳng qua chỉ là một biểu tiểu thư đến nương nhờ, phụ thân chỉ là một viên tiểu quan ngũ phẩm, có gì mà đắc ý kiêu căng trước mặt ta?!”
Lúc đó, Thích Thu và Tĩnh Minh Nguyệt đứng nơi vắng vẻ trong vườn người qua lại không nhiều, chỉ thỉnh thoảng có vài tiểu thư lướt qua.
Nhìn thấy khí thế hung hăng của Hoắc Bình ai nấy đều không dám ở lại lâu, chỉ liếc nhìn một cái rồi vội vã rời đi.
Hoắc Bình thấy vậy lại càng đắc ý, cười nhạt nói:
“Thấy chưa? Người từ vùng quê hẻo lánh đến thì phải biết quy củ kinh thành, phải biết ai có thể trêu chọc, ai không thể. Đừng để tới lúc rước họa về thân rồi hối thì đã muộn.”
Vừa nói, nàng ta vừa liếc mắt về phía Tĩnh Minh Nguyệt cười lạnh hai tiếng rồi tiếp lời:
“Nhất là hạng người tâm thuật bất chính, vừa đặt chân vào kinh thành đã vội chen chúc trong các yến tiệc, ai mà không rõ trong lòng toan tính điều gì?”
Khóe môi Hoắc Bình nhếch lên, ánh mắt đầy khinh thường:
“Cẩn thận đó, đừng đến lúc chẳng bám được ai, lại bị mọi người khinh ghét mà chẳng hay.”
Tĩnh Minh Nguyệt giận đến đỏ cả mặt, tay siết chặt khăn tay định lao ra cãi lý với Hoắc Bình, nhưng bị Thích Thu kịp thời giữ lại.
Trong lòng Thích Thu khổ không thể tả!
Tại sao nàng lại xuyên vào một nhân vật kiểu “tiểu bạch hoa” như thế này, lại còn bị trói buộc với hình tượng bạch liên hoa! Nếu nàng mà xuyên vào kiểu nhân vật như Hoắc Bình, giờ này đã có thể chính diện phản kích.
Hoặc vừa rồi nếu đi xa hơn chút nữa, đến nơi vắng vẻ hơn không người qua lại, chỉ có bốn người bọn họ thì nàng đã chẳng cần kiêng nể mà thẳng thừng đối chọi lại rồi.
Nhưng hiện tại, dù có đứng nơi khuất người, thì xung quanh cũng vẫn có người qua lại. Nếu để nàng cãi nhau tay đôi với Hoắc Bình ngay tại nơi đông người thế này, thể nào cũng bị hệ thống đánh giá là “hình tượng sụp đổ”.
Hình tượng sụp thì coi như game over.
Thích Thu liền giữ chặt lấy Tĩnh Minh Nguyệt, người đã tức đến phát run.
Dẫu sao An gia cũng chỉ là một gia đình nhỏ với chức quan ngũ phẩm như Hoắc gia, nếu để Tĩnh Minh Nguyệt và Hoắc Bình cãi nhau ầm ĩ, chưa chắc An phu nhân đã dám đứng ra bảo vệ nàng, rốt cuộc chỉ khiến cả hai người rơi vào cảnh khó xử mà thôi.
Tay Tĩnh Minh Nguyệt hơi lạnh, trong lòng bàn tay còn đổ mồ hôi.
Đợi đến khi ra khỏi tầm mắt của đám người Hoắc Bình, Tỉnh Minh Nguyệt mới rút tay lại, dừng chân, nhìn Thích Thu nhỏ giọng nói:
“Thích tiểu thư, thật ra cô mẫu ta và Tạ phu nhân đâu có bảo cô tới tìm ta đúng không?”
Thích Thu thầm nghĩ: Tĩnh Minh Nguyệt bây giờ nhìn chẳng ngốc chút nào, thế mà trong nguyên tác lại bị viết thành thiếu não. Nàng ngừng một chút rồi nhẹ nhàng đáp:
“Ta ngồi trong tiệc hơi buồn nên ra ngoài đi dạo, tình cờ đi ngang qua giả sơn thì trông thấy... ”
Tĩnh Minh Nguyệt cắn nhẹ môi, hơi xấu hổ:
“Đa tạ Thích tiểu thư đã giúp ta thoát khỏi tình huống khó xử.”
Thích Thu không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng nói:
“Cô yên tâm, chuyện hôm nay nếu cô không muốn nhắc tới ta sẽ không nói ra.”
“Thích tiểu thư, vì sao cô lại giúp ta?”
Nàng không ngây thơ đến mức nghĩ rằng chỉ vì buổi sáng gặp mặt một lần mà Thích Thu sẵn sàng ra mặt giúp mình, thậm chí đắc tội với Hoắc Bình.
Thích Thu một lần nữa cảm thấy Tĩnh Minh Nguyệt không hề ngu ngốc, là do nguyên tác làm sai. Nàng thuận miệng nói dối:
“Không có gì đâu, ta chỉ là không ưa Hoắc Bình nên mới giúp cô.”
Vừa dứt lời, âm thanh hệ thống lập tức vang lên:
[Chúc mừng ký chủ, độ hảo cảm của Tĩnh Minh Nguyệt đã đạt 25, nhiệm vụ hoàn thành, phần thưởng sẽ được phát sau.]
Thích Thu: “...”
Nàng nhìn Tĩnh Minh Nguyệt đầy khó hiểu, chỉ thấy đối phương như đang cố kìm nén xúc động khi tìm được người cùng chí hướng, vẻ mặt trông ngây ngốc luôn rồi.
Phần thưởng này đúng là được tặng không.
Sau khi quay lại bàn tiệc, Tĩnh Minh Nguyệt liền ngồi cạnh Thích Thu dính lấy nàng không rời. An phu nhân nhìn thấy thì cười tít mắt, vui vẻ nhường chỗ.
Sau bữa trưa, Trưởng công chúa sai người từ trong noãn các chuyển ra một số loài hoa, có vài loại vốn đã qua mùa nhưng nhờ được chăm sóc kỹ nên vẫn còn tươi đẹp.
Tĩnh Minh Nguyệt kéo tay áo Thích Thu, vừa đi dạo vừa không ngừng than phiền.
Thích Thu dần hiểu vì sao nguyên chủ lại có thể nhanh chóng thân thiết với Tĩnh Minh Nguyệt như vậy. Chỉ một câu nói mà độ hảo cảm đã tăng mạnh, không hề đề phòng chuyện gì cũng kể hết.
Đừng nói nguyên thân, ngay cả Thích Thu cũng chưa từng gặp ai mới gặp lần đầu đã thành thật với mình đến thế.
Chính là Hoắc Bình, sắc mặt lạnh lùng ánh mắt gay gắt, nhìn là biết không phải tới nói chuyện tử tế.
Phía sau nàng, Trương Dĩnh Uyển cũng thong thả bước tới.
Tĩnh Minh Nguyệt vô thức ngậm miệng không nói gì.
Hoắc Bình khẽ cười lạnh, liếc mắt nhìn Tĩnh Minh Nguyệt một cái rồi đưa ánh mắt dừng lại nơi Thích Thu, tay đưa ra phong thư khóe mắt hơi nheo lại, giọng điệu chậm rãi nhưng ẩn hàm uy hϊếp:
“Thích tiểu thư, không biết cô có nguyện giúp ta một việc nhỏ không?”
Thích Thu: “......”
Hệ thống: [Nhiệm vụ thứ hai: Giúp Hoắc Bình chuyển thư.]
Thích Thu: “.....”
Đúng là chết lặng người rồi.
Hồi còn ở giả sơn, nàng rõ ràng đã ám chỉ với Hoắc Bình rằng thư từ vốn dễ sinh thị phi tốt nhất không nên để người ngoài tiếp xúc. Khi ấy thấy nàng ta có vẻ hiểu ra, ai ngờ bây giờ lại tìm đến?
Chẳng lẽ là do nữ phụ bắt buộc phải giảm trí tuệ để ép tiến trình truyện, hay là...
Ánh mắt Thích Thu liếc về phía Trương Dĩnh Uyển đang thong thả tiến lại.
... lại có kẻ đứng sau xúi giục?
Thật ra trước khi hệ thống phát nhiệm vụ, Thích Thu vẫn còn có ý định giảng đạo lý với Hoắc Bình thêm lần nữa.
Việc lớn như vậy, sao nàng ta có thể an tâm giao cho hai kẻ chẳng thân chẳng thiết, thậm chí còn có phần đối địch? Không sợ người ta nửa đường giở trò, hoặc thẳng tay đem thư giao cho Trưởng công chúa hoặc tiện tay ném luôn?
Thế nhưng Hoắc Bình chẳng hề nghe lọt tai, ngược lại còn tức giận ra mặt, lời nói cũng trở nên chua ngoa sắc bén:
“Ta nói cho cô biết, đừng tưởng bám được vào Tạ gia thì có thể hù dọa ta!”
Lời càng nói càng tức giận, Hoắc Bình ngẩng cao đầu ánh mắt bắn ra tia lạnh, hừ lạnh một tiếng rồi trừng mắt nhìn Thích Thu:
“Chẳng nói đến Tạ gia làm gì, cô chẳng qua chỉ là một biểu tiểu thư đến nương nhờ, phụ thân chỉ là một viên tiểu quan ngũ phẩm, có gì mà đắc ý kiêu căng trước mặt ta?!”
Lúc đó, Thích Thu và Tĩnh Minh Nguyệt đứng nơi vắng vẻ trong vườn người qua lại không nhiều, chỉ thỉnh thoảng có vài tiểu thư lướt qua.
Nhìn thấy khí thế hung hăng của Hoắc Bình ai nấy đều không dám ở lại lâu, chỉ liếc nhìn một cái rồi vội vã rời đi.
Hoắc Bình thấy vậy lại càng đắc ý, cười nhạt nói:
“Thấy chưa? Người từ vùng quê hẻo lánh đến thì phải biết quy củ kinh thành, phải biết ai có thể trêu chọc, ai không thể. Đừng để tới lúc rước họa về thân rồi hối thì đã muộn.”
Vừa nói, nàng ta vừa liếc mắt về phía Tĩnh Minh Nguyệt cười lạnh hai tiếng rồi tiếp lời:
“Nhất là hạng người tâm thuật bất chính, vừa đặt chân vào kinh thành đã vội chen chúc trong các yến tiệc, ai mà không rõ trong lòng toan tính điều gì?”
Khóe môi Hoắc Bình nhếch lên, ánh mắt đầy khinh thường:
“Cẩn thận đó, đừng đến lúc chẳng bám được ai, lại bị mọi người khinh ghét mà chẳng hay.”
Tĩnh Minh Nguyệt giận đến đỏ cả mặt, tay siết chặt khăn tay định lao ra cãi lý với Hoắc Bình, nhưng bị Thích Thu kịp thời giữ lại.
Trong lòng Thích Thu khổ không thể tả!
Tại sao nàng lại xuyên vào một nhân vật kiểu “tiểu bạch hoa” như thế này, lại còn bị trói buộc với hình tượng bạch liên hoa! Nếu nàng mà xuyên vào kiểu nhân vật như Hoắc Bình, giờ này đã có thể chính diện phản kích.
Hoặc vừa rồi nếu đi xa hơn chút nữa, đến nơi vắng vẻ hơn không người qua lại, chỉ có bốn người bọn họ thì nàng đã chẳng cần kiêng nể mà thẳng thừng đối chọi lại rồi.
Nhưng hiện tại, dù có đứng nơi khuất người, thì xung quanh cũng vẫn có người qua lại. Nếu để nàng cãi nhau tay đôi với Hoắc Bình ngay tại nơi đông người thế này, thể nào cũng bị hệ thống đánh giá là “hình tượng sụp đổ”.
Hình tượng sụp thì coi như game over.
Thích Thu liền giữ chặt lấy Tĩnh Minh Nguyệt, người đã tức đến phát run.
Dẫu sao An gia cũng chỉ là một gia đình nhỏ với chức quan ngũ phẩm như Hoắc gia, nếu để Tĩnh Minh Nguyệt và Hoắc Bình cãi nhau ầm ĩ, chưa chắc An phu nhân đã dám đứng ra bảo vệ nàng, rốt cuộc chỉ khiến cả hai người rơi vào cảnh khó xử mà thôi.
1
0
2 tuần trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
