TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 30
Chương 30

Nguyên chủ tính tình độc ác còn Tĩnh Minh Nguyệt thì bốc đồng, không biết suy nghĩ. Vì thế, độc giả từng đặt cho hai người họ một cái tên ghép đầy mỉa mai: “cặp đôi tim-não-huyết-quản”.

Bởi một người không có tim, một người không có đầu óc, những hành động ngu ngốc và kỳ quặc của cả hai từng khiến độc giả tức đến mức máu dồn lên não huyết áp tăng cao.

Còn chưa kịp để Thích Thu nghĩ thêm điều gì, hệ thống đã “tinh” một tiếng vang lên lời nhắc:

[Sắp bước vào nội dung gốc trong nguyên tác, yêu cầu ký chủ hoàn thành nhiệm vụ cốt truyện. Nếu thất bại, sẽ bị trừ 10 điểm bạch liên.]

[Nhiệm vụ 1: Trước khi yến tiệc kết thúc, độ hảo cảm của Tĩnh Minh Nguyệt phải đạt mức trên 10 điểm.]

[Phần thưởng nhiệm vụ: 3 mảnh manh mối liên quan đến Dung nương.]

Lại là phần thưởng manh mối này nữa.

Thích Thu hơi nhíu mày. Đến giờ nàng vẫn chưa hiểu rõ những mảnh manh mối về Dung nương rốt cuộc là gì.

Hiện tại nàng đã có năm mảnh, nếu hoàn thành nhiệm vụ lần này sẽ được thêm hai mảnh nữa vừa đủ để mở khóa. Nàng chỉ mong đó là thông tin hữu ích thật sự.

Đến gần trưa, các nữ quyến nhận được thϊếp mời đã có mặt đông đủ. Còn Trưởng công chúa Tường An thì đến trễ vì vừa thay y phục xong mới xuất hiện.

Tường An Trưởng công chúa là trưởng nữ của Tiên Đế, từng rất được sủng ái. Hiện tại dù đã trở thành góa phụ từ sớm nhưng Hoàng đế bây giờ cư xử ôn hòa, vẫn dành cho nàng nhiều ưu ái. Cuộc sống của nàng vẫn an nhàn sung túc.

Khi Thích Thu theo Tạ phu nhân đến chào hỏi Trưởng công chúa, không ngờ đối phương còn chuẩn bị riêng một bộ trang sức bằng vàng tơ đính hồng ngọc để làm lễ gặp mặt đầu tiên.

Đến giờ khai tiệc, vì là yến tiệc kiểu lưu thủy nên không quá câu nệ lễ nghi, các tiểu thư thân thiết có thể ngồi lại cùng nhau.

Đang dùng bữa, bỗng có một nha hoàn ăn mặc không giống hạ nhân trong phủ công chúa đến bên cạnh Tĩnh Minh Nguyệt thì thầm vài câu. Nghe xong sắc mặt nàng ấy liền tái xanh, ném đũa đứng dậy rời khỏi bàn.

Thích Thu vẫn luôn để ý Tĩnh Minh Nguyệt, thấy vậy liền kiếm cớ xin ra ngoài theo sau.

Tĩnh Minh Nguyệt sắc mặt u ám đi rất nhanh, mãi đến trước một hòn giả sơn mới dừng bước.

Nơi đó đã có mấy tiểu thư ăn mặc lộng lẫy đứng đợi sẵn. Người đứng đầu càng nổi bật hơn cả thần sắc cao ngạo, vẻ ngoài lạnh lùng trên người mang khí chất quyền quý.

Tĩnh Minh Nguyệt đến kinh thành sớm hơn Thích Thu nửa tháng. Khác với Tạ phu nhân kín đáo, ít giao tiếp bên ngoài cô mẫu của Tĩnh Minh Nguyệt là An phu nhân lại là người khéo léo, giỏi giao tiếp luôn xuất hiện khắp các yến tiệc giao du rộng rãi.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi kể từ khi vào kinh, Tĩnh Minh Nguyệt đã theo An phu nhân tham dự sáu, bảy buổi tiệc tùng của các gia đình quyền quý.

Vốn quen được cưng chiều từ nhỏ, tính cách lại nóng nảy, ngang ngược Tĩnh Minh Nguyệt đến kinh thành vẫn không hề thu mình lại. Sau vài buổi tiệc, chẳng những không được lòng mọi người như An phu nhân mong đợi mà ngược lại còn bị các tiểu thư nhà quyền quý chán ghét, cô lập vì tính cách khó chịu.

Không chỉ gây ra không ít rắc rối, nàng còn vì lỡ lời mà đắc tội với muội muội ruột của Quý phi trong cung Hoắc Bình.

Nhà họ Hoắc vốn không phải danh gia vọng tộc, chỉ vì có một người được chọn vào cung làm quý phi mà mới dọn về kinh thành. Nhờ quý phi được sủng ái nên nhà họ Hoắc mới được người nể mặt, ít ai dám gây chuyện.

Hoắc Bình cũng là người tính tình ngang ngược, ỷ thế hϊếp người. Trong một buổi thi thơ nàng ta và Tĩnh Minh Nguyệt xảy ra mâu thuẫn, từ đó thành kẻ thù. Ba hôm hai lượt đều tìm cách gây khó dễ cho nàng.

Tuy tức giận, nhưng Tĩnh Minh Nguyệt cũng biết mình không thể tùy tiện đối đầu với nhà họ Hoắc tránh rước họa về cho người thân. Nên mỗi khi bị làm khó, nàng chỉ có thể nhịn nhục.

Sau này trong yến tiệc Thượng Nguyên, Tĩnh Minh Nguyệt kết thân với nguyên chủ, chính nguyên chủ đã bày mưu khiến Hoắc Bình mất mặt một trận, từ đó không còn hơi sức mà tiếp tục gây sự.

Từ lúc ấy, Tĩnh Minh Nguyệt như biến thành fan trung thành, nghe lời nguyên chủ răm rắp.

“Tĩnh tiểu thư đến chậm thế này, chẳng lẽ không muốn giúp Hoắc tỷ tỷ sao?” Một vị tiểu thư đứng cạnh Hoắc Bình đột ngột mở miệng, giọng điệu dịu dàng nhưng đầy ẩn ý.

Nghe vậy, mặt Hoắc Bình sầm xuống, hừ lạnh: “Chậm chạp quá mức, nếu không muốn tới thì cứ việc quay về.”

Tĩnh Minh Nguyệt hơi lúng túng và bực bội, tay siết chặt khăn tay nhưng không dám nói lại, cũng không dám xoay người rời đi.

Nàng biết, nếu bỏ đi thật Hoắc Bình chắc chắn sẽ không bỏ qua.

Hoắc Bình gọi nàng tới, là vì có tin hôm nay con trai trưởng công chúa Giang Sâm sẽ đến biệt viện.

Cả kinh thành đều biết Hoắc Bình đem lòng yêu Giang Sâm. Hôm nay không biết ai truyền tin rằng chàng sẽ tới nơi này, Hoắc Bình nghe xong lập tức có ý định.

Yến tiệc Thượng Nguyên vẫn còn tiếp tục, nếu có thể mời được Giang Sâm đi dạo cùng sau tiệc, chẳng phải là quá tốt sao?

Nhưng trưởng công chúa vốn không ưa gì Hoắc quý phi càng không thích Hoắc Bình. Nếu Hoắc Bình đích thân gửi thư, Giang Sâm sẽ nể mặt trưởng công chúa mà từ chối ngay.

Nghĩ đi nghĩ lại, Hoắc Bình đành phải nhờ người khác thay mình chuyển thư.

Nhưng ai cũng biết trưởng công chúa không thích Hoắc Bình, ai lại dám vì nàng ta mà gây chuyện? Dù bình thường có thân thiết thế nào, đến lúc này ai cũng lùi bước.

Sau khi bàn bạc, mọi người nhất trí đẩy chuyện này cho Tĩnh Minh Nguyệt.

Tĩnh Minh Nguyệt đương nhiên không muốn, đây là biệt viện của trưởng công chúa, nếu bị bắt gặp đang đưa thư cho Giang Sâm thì đúng là rước họa vào thân.

Nhưng nàng không dám đắc tội với Hoắc Bình, dù không tình nguyện cũng chỉ có thể cắn răng mà tới.

Hoắc Bình đưa thư cho nàng, cằm hơi hếch lên, lạnh giọng nói:

“Bằng cách nào cũng được, cô phải giao thư này tận tay Giang công tử. Tới giờ Dậu hôm nay, ta muốn thấy Giang công tử ở gần bờ sông Lăng An. Nếu không thấy người...”

Hoắc Bình hừ lạnh: “Cô chờ đó.”

Tĩnh Minh Nguyệt cắn răng nén giận nhận lấy thư, tay nắm chặt đến trắng bệch.

Trong nguyên tác, Tĩnh Minh Nguyệt quả thực đã chuyển thư cho Hoắc Bình kết quả Giang Sâm không đến.

Hoắc Bình không nghĩ mình đơn phương, thấy Giang Sâm không tới thì cho là Tĩnh Minh Nguyệt cố ý phá hoại tức giận và xấu hổ đều đổ lên đầu nàng.

Khi hệ thống liên tục thúc giục, Thích Thu từ sau giả sơn bước ra như không nhận thấy không khí căng thẳng, mỉm cười hỏi:

“Minh Nguyệt, cô làm gì ở đây vậy?”

Tĩnh Minh Nguyệt ngẩn ra.

Tất nhiên nàng nhận ra Thích Thu. Trước khi yến tiệc bắt đầu, cô mẫu nàng còn thì thầm dặn dò bên tai bảo lát nữa nên chủ động đến bắt chuyện với Thích Thu.

2

0

2 tuần trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.