0 chữ
Chương 29
Chương 29
Không ngờ Thích Thu vừa thấy ngân phiếu trong tay Tạ Sơ liền hốt hoảng nói:
“Biểu ca, muội không cần bạc đâu!”
“Đây là muội tặng huynh mà!”
Tạ Sơ khựng lại, nghi hoặc nhìn nàng không hiểu nổi vì sao.
Hôm qua còn sốt sắng bán, hôm nay lại không chịu lấy bạc nữa?
Thấy gương mặt Thích Thu đầy vội vàng, mắt cứ nhìn chằm chằm vào tờ ngân phiếu trong tay mình, như thể đang cố kiềm nén điều gì đó Tạ Sơ suy nghĩ một lúc rồi bỗng thấy sáng tỏ.
Có lẽ muội ấy cảm thấy... bạc ít quá chăng?
Cũng đúng thôi.
Từng đường kim mũi chỉ đều là nàng cẩn thận thêu ra lại là người trong nhà, hắn cũng không thể quá tính toán. Nghĩ vậy Tạ Sơ liền rút thêm một tờ ngân phiếu năm mươi lượng nữa, ánh mắt chân thành nhìn nàng như muốn hỏi:
“Vậy đã đủ chưa?”
Thích Thu: “...”
Nàng gấp gáp:
“Biểu ca, thật sự không phải vì bạc đây là tấm lòng của muội đó!”
Nghe vậy, Tạ Sơ lại ngập ngừng liếc nhìn mấy cái túi thơm trong tay nàng thêu cũng khéo léo đấy, nhưng...
Thôi thì chiều nàng vậy.
Tạ Sơ lại lấy thêm một tờ năm mươi lượng nữa.
Năm cái túi thơm, mỗi cái tính ba mươi lượng tổng cộng một trăm năm mươi lượng bạc giá trên trời rồi, hẳn là đủ rồi chứ?
Chàng chỉ mong Thích Thu biết điểm dừng.
Một trăm năm mươi lượng số nợ với hệ thống lập tức giảm hơn một nửa.
Thích Thu nhìn những tờ ngân phiếu trong tay Tạ Sơ, trong lòng vừa xúc động vừa lặng lẽ.
Biết rõ là không nên, nhưng dù đã cố kìm lại cuối cùng vẫn không thể không động lòng một chút.
Trên đường về viện, nàng nắm chặt mấy tờ ngân phiếu trong tay, vừa vui mừng vừa thấy tội lỗi.
Bạc trắng trước mắt, ai mà không xiêu lòng?
Thích Thu tự an ủi mình: không trách được ta, chỉ tại món nợ kia quá nặng.
Đúng lúc ấy, hệ thống đột nhiên vang lên thông báo:
[Đang trong tuyến nội dung gốc, hệ thống theo dõi độ hảo cảm của nam chính]
[Độ hảo cảm hiện tại của nam chính Tạ Sơ: 8]
Thích Thu: “???”
Xung quanh yên ắng, chỉ nghe gió xào xạc thổi qua tán cây.
Thích Thu đứng im tại chỗ, kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.
Tạ Sơ, hắn... thật sự là khó hiểu quá mà.
Mùa thu thường có sương mù, sáng sớm trời chỉ vừa hửng sáng khắp kinh thành đều mờ mịt trong màn sương mỏng.
Dưới chân núi Linh Sơn, cổng biệt viện của phủ Trưởng Công chúa đã mở rộng. Bên trong người hầu tất bật qua lại, còn quản sự bà tử thì dẫn theo nhóm người đứng chờ từ sớm ở ngoài cổng, chuẩn bị nghênh đón khách quý.
Khi xe ngựa của Tạ phủ đến nơi, mặt trời đã lên cao.
Yến tiệc Thượng Nguyên lần này được tổ chức tại biệt viện ngoài kinh thành. Do khoảng cách khá xa nên dù Tạ phủ xuất phát từ sớm, lúc đến cổng phủ công chúa thì đã có nhiều xe ngựa đậu phía trước.
Nữ quyến các gia tộc lớn lần lượt bước xuống xe nếu gặp người quen thì dừng lại trò chuyện, không khí rôm rả náo nhiệt.
Không biết là ai phát hiện trước, thấy xe Tạ phủ vừa dừng lại liền kêu lên:
“Xe của Tạ phủ đến rồi!”
Lời vừa dứt, trước cổng liền rộ lên một trận xôn xao.
Nghe thấy bên ngoài ồn ào, Thích Thu mới choàng tỉnh khỏi cơn buồn ngủ.
Sáng sớm đã phải dậy, lại ngồi xe lâu thêm mùi hương nhẹ nhàng trong xe khiến nàng càng thêm buồn ngủ, cả người uể oải không có tinh thần.
Nàng theo Tạ phu nhân xuống xe, bà quản sự vội chạy đến đỡ Tạ phu nhân, gương mặt nở nụ cười niềm nở:
“Nô tỳ tham kiến Tạ phu nhân mời người vào phủ, điện hạ vừa mới nhắc đến phu nhân đó.”
Giọng nói đầy ân cần, thân thiết.
Dù sao trong kinh thành này, ngoài hoàng tộc ra thì chẳng ai có thân phận cao quý bằng Tạ phủ.
Tạ phu nhân vừa xuống xe, phu nhân và tiểu thư các phủ đang đứng trước viện đều nhìn sang, ai cũng có ý muốn bắt chuyện.
Có người chưa biết rõ chuyện, trông thấy Thích Thu theo sát phía sau Tạ phu nhân thì tỏ vẻ ngạc nhiên, thầm đánh giá nàng và hỏi dò thân phận.
Quản sự bà tử hiển nhiên đã được căn dặn, thấy Thích Thu thì mỉm cười hành lễ, sau vài câu chào hỏi liền tự mình dẫn nàng vào phủ.
Biệt viện này vốn là phủ cũ của trọng thần triều trước, được tiên hoàng ban thưởng. Xây dựng dưới chân núi, dựa núi nhìn sông, phong cảnh rất đẹp.
Trong phủ cực kỳ hoa lệ, chỉ riêng ba hồ lớn nhỏ đã đủ thể hiện sự giàu sang, cây cối hoa cỏ được sắp xếp đâu ra đó đi đến đâu cũng thấy sự quý phái.
Đi qua hành lang dài, vòng qua rừng trúc, đến cuối đường là một hồ nước trong xanh.
Đối diện hồ là khu vườn cúc nơi tổ chức tiệc Thượng Nguyên hôm nay.
Trong vườn đã có vài phu nhân và tiểu thư đến sớm, chia nhóm ngồi trò chuyện. Còn chưa bước đến gần đã nghe tiếng cười vang khắp nơi.
Thỉnh thoảng có người hầu đi qua dâng trà rót nước, không khí trong vườn rất náo nhiệt. Nhìn quanh chỉ thấy các tiểu thư quyền quý ăn mặc sang trọng, Thích Thu liếc qua một vòng, thầm nghĩ: “Xem ra toàn bộ nữ phụ trong truyện gốc đều đã có mặt rồi.”
Tạ phu nhân vừa đến không cần người thông báo cũng lập tức trở thành tâm điểm.
Chưa qua cầu đá bắc ngang hồ, đã có mấy phu nhân ăn vận quý phái bước đến đón chào, vây quanh Tạ phu nhân trò chuyện.
Thích Thu đi phía sau cũng không thể tránh khỏi ánh mắt chú ý.
Được Tạ phu nhân giới thiệu, nàng lần lượt hành lễ với các vị phu nhân.
Dù trong lòng có nghĩ gì thì ngoài mặt các phu nhân vẫn mỉm cười khen ngợi, miệng lưỡi rất khéo, hết lời tán dương nàng.
Có một vị phu nhân ăn mặc nhã nhặn, nhân lúc chen lời:
“Đây là cháu gái ta, Minh Nguyệt mới đến kinh thành không lâu, tuổi tác cũng tương đương với Thích cô nương, hai người có thể làm bạn với nhau.”
“Minh Nguyệt, con còn đứng ngây ra đó làm gì, mau chào hỏi các vị phu nhân đi.”
Nghe vậy, Thích Thu thầm “ồ” một tiếng trong lòng.
Nàng ngẩng đầu nhìn thiếu nữ vừa bước tới hành lễ, gương mặt trầm tĩnh vẻ ngoài dịu dàng, thầm nghĩ: “Gặp ngay đối tượng cặp đôi nổi tiếng khác của nguyên chủ rồi.”
Cùng là người một thân một mình vào kinh, phải nương nhờ nhà người khác, nguyên chủ và Tĩnh Minh Nguyệt vừa gặp đã hợp ý, nhanh chóng thân thiết.
Sau buổi tiệc Thượng Nguyên này, hai người liền kết thành tỷ muội thân thiết, tay trong tay bước vào con đường nữ phụ ác độc, trở thành những nhân vật “pháo hôi” không thể thiếu.
“Biểu ca, muội không cần bạc đâu!”
“Đây là muội tặng huynh mà!”
Tạ Sơ khựng lại, nghi hoặc nhìn nàng không hiểu nổi vì sao.
Hôm qua còn sốt sắng bán, hôm nay lại không chịu lấy bạc nữa?
Thấy gương mặt Thích Thu đầy vội vàng, mắt cứ nhìn chằm chằm vào tờ ngân phiếu trong tay mình, như thể đang cố kiềm nén điều gì đó Tạ Sơ suy nghĩ một lúc rồi bỗng thấy sáng tỏ.
Có lẽ muội ấy cảm thấy... bạc ít quá chăng?
Cũng đúng thôi.
Từng đường kim mũi chỉ đều là nàng cẩn thận thêu ra lại là người trong nhà, hắn cũng không thể quá tính toán. Nghĩ vậy Tạ Sơ liền rút thêm một tờ ngân phiếu năm mươi lượng nữa, ánh mắt chân thành nhìn nàng như muốn hỏi:
“Vậy đã đủ chưa?”
Thích Thu: “...”
Nàng gấp gáp:
Nghe vậy, Tạ Sơ lại ngập ngừng liếc nhìn mấy cái túi thơm trong tay nàng thêu cũng khéo léo đấy, nhưng...
Thôi thì chiều nàng vậy.
Tạ Sơ lại lấy thêm một tờ năm mươi lượng nữa.
Năm cái túi thơm, mỗi cái tính ba mươi lượng tổng cộng một trăm năm mươi lượng bạc giá trên trời rồi, hẳn là đủ rồi chứ?
Chàng chỉ mong Thích Thu biết điểm dừng.
Một trăm năm mươi lượng số nợ với hệ thống lập tức giảm hơn một nửa.
Thích Thu nhìn những tờ ngân phiếu trong tay Tạ Sơ, trong lòng vừa xúc động vừa lặng lẽ.
Biết rõ là không nên, nhưng dù đã cố kìm lại cuối cùng vẫn không thể không động lòng một chút.
Trên đường về viện, nàng nắm chặt mấy tờ ngân phiếu trong tay, vừa vui mừng vừa thấy tội lỗi.
Thích Thu tự an ủi mình: không trách được ta, chỉ tại món nợ kia quá nặng.
Đúng lúc ấy, hệ thống đột nhiên vang lên thông báo:
[Đang trong tuyến nội dung gốc, hệ thống theo dõi độ hảo cảm của nam chính]
[Độ hảo cảm hiện tại của nam chính Tạ Sơ: 8]
Thích Thu: “???”
Xung quanh yên ắng, chỉ nghe gió xào xạc thổi qua tán cây.
Thích Thu đứng im tại chỗ, kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.
Tạ Sơ, hắn... thật sự là khó hiểu quá mà.
Mùa thu thường có sương mù, sáng sớm trời chỉ vừa hửng sáng khắp kinh thành đều mờ mịt trong màn sương mỏng.
Dưới chân núi Linh Sơn, cổng biệt viện của phủ Trưởng Công chúa đã mở rộng. Bên trong người hầu tất bật qua lại, còn quản sự bà tử thì dẫn theo nhóm người đứng chờ từ sớm ở ngoài cổng, chuẩn bị nghênh đón khách quý.
Yến tiệc Thượng Nguyên lần này được tổ chức tại biệt viện ngoài kinh thành. Do khoảng cách khá xa nên dù Tạ phủ xuất phát từ sớm, lúc đến cổng phủ công chúa thì đã có nhiều xe ngựa đậu phía trước.
Nữ quyến các gia tộc lớn lần lượt bước xuống xe nếu gặp người quen thì dừng lại trò chuyện, không khí rôm rả náo nhiệt.
Không biết là ai phát hiện trước, thấy xe Tạ phủ vừa dừng lại liền kêu lên:
“Xe của Tạ phủ đến rồi!”
Lời vừa dứt, trước cổng liền rộ lên một trận xôn xao.
Nghe thấy bên ngoài ồn ào, Thích Thu mới choàng tỉnh khỏi cơn buồn ngủ.
Sáng sớm đã phải dậy, lại ngồi xe lâu thêm mùi hương nhẹ nhàng trong xe khiến nàng càng thêm buồn ngủ, cả người uể oải không có tinh thần.
Nàng theo Tạ phu nhân xuống xe, bà quản sự vội chạy đến đỡ Tạ phu nhân, gương mặt nở nụ cười niềm nở:
“Nô tỳ tham kiến Tạ phu nhân mời người vào phủ, điện hạ vừa mới nhắc đến phu nhân đó.”
Giọng nói đầy ân cần, thân thiết.
Dù sao trong kinh thành này, ngoài hoàng tộc ra thì chẳng ai có thân phận cao quý bằng Tạ phủ.
Tạ phu nhân vừa xuống xe, phu nhân và tiểu thư các phủ đang đứng trước viện đều nhìn sang, ai cũng có ý muốn bắt chuyện.
Có người chưa biết rõ chuyện, trông thấy Thích Thu theo sát phía sau Tạ phu nhân thì tỏ vẻ ngạc nhiên, thầm đánh giá nàng và hỏi dò thân phận.
Quản sự bà tử hiển nhiên đã được căn dặn, thấy Thích Thu thì mỉm cười hành lễ, sau vài câu chào hỏi liền tự mình dẫn nàng vào phủ.
Biệt viện này vốn là phủ cũ của trọng thần triều trước, được tiên hoàng ban thưởng. Xây dựng dưới chân núi, dựa núi nhìn sông, phong cảnh rất đẹp.
Trong phủ cực kỳ hoa lệ, chỉ riêng ba hồ lớn nhỏ đã đủ thể hiện sự giàu sang, cây cối hoa cỏ được sắp xếp đâu ra đó đi đến đâu cũng thấy sự quý phái.
Đi qua hành lang dài, vòng qua rừng trúc, đến cuối đường là một hồ nước trong xanh.
Đối diện hồ là khu vườn cúc nơi tổ chức tiệc Thượng Nguyên hôm nay.
Trong vườn đã có vài phu nhân và tiểu thư đến sớm, chia nhóm ngồi trò chuyện. Còn chưa bước đến gần đã nghe tiếng cười vang khắp nơi.
Thỉnh thoảng có người hầu đi qua dâng trà rót nước, không khí trong vườn rất náo nhiệt. Nhìn quanh chỉ thấy các tiểu thư quyền quý ăn mặc sang trọng, Thích Thu liếc qua một vòng, thầm nghĩ: “Xem ra toàn bộ nữ phụ trong truyện gốc đều đã có mặt rồi.”
Tạ phu nhân vừa đến không cần người thông báo cũng lập tức trở thành tâm điểm.
Chưa qua cầu đá bắc ngang hồ, đã có mấy phu nhân ăn vận quý phái bước đến đón chào, vây quanh Tạ phu nhân trò chuyện.
Thích Thu đi phía sau cũng không thể tránh khỏi ánh mắt chú ý.
Được Tạ phu nhân giới thiệu, nàng lần lượt hành lễ với các vị phu nhân.
Dù trong lòng có nghĩ gì thì ngoài mặt các phu nhân vẫn mỉm cười khen ngợi, miệng lưỡi rất khéo, hết lời tán dương nàng.
Có một vị phu nhân ăn mặc nhã nhặn, nhân lúc chen lời:
“Đây là cháu gái ta, Minh Nguyệt mới đến kinh thành không lâu, tuổi tác cũng tương đương với Thích cô nương, hai người có thể làm bạn với nhau.”
“Minh Nguyệt, con còn đứng ngây ra đó làm gì, mau chào hỏi các vị phu nhân đi.”
Nghe vậy, Thích Thu thầm “ồ” một tiếng trong lòng.
Nàng ngẩng đầu nhìn thiếu nữ vừa bước tới hành lễ, gương mặt trầm tĩnh vẻ ngoài dịu dàng, thầm nghĩ: “Gặp ngay đối tượng cặp đôi nổi tiếng khác của nguyên chủ rồi.”
Cùng là người một thân một mình vào kinh, phải nương nhờ nhà người khác, nguyên chủ và Tĩnh Minh Nguyệt vừa gặp đã hợp ý, nhanh chóng thân thiết.
Sau buổi tiệc Thượng Nguyên này, hai người liền kết thành tỷ muội thân thiết, tay trong tay bước vào con đường nữ phụ ác độc, trở thành những nhân vật “pháo hôi” không thể thiếu.
2
0
1 tuần trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
