TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 31
Chương 31: Tất cả mọi người đều nghĩ là cô làm

Tạ Dữ Hoài đã năm ngày không đến trường.

Hắn biến mất một cách đột ngột, vì vậy mấy hôm nay Tô Miên Miên không còn phải dạy kèm cho đám đàn em của hắn, thời gian sau giờ tan học cũng rảnh rỗi hơn.

Cô vốn định dành nhiều thời gian hơn để chia sẻ những chuyện thú vị ở trường với Tần Hoài.

Nhưng dạo gần đây Tần Hoài có vẻ rất bận, thường đến ngày hôm sau mới trả lời tin nhắn, lời nói cũng mang theo sự mệt mỏi mơ hồ.

Trước kia, Tần Hoài luôn là người chủ động nhắn trước. Nếu cô trả lời trễ quá một tiếng, sẽ lập tức nhận được một bài “tiểu luận” và vô số tin nhắn tràn màn hình.

Tần Hoài rất cố chấp, sẽ nhắn liên tục đến khi cô chịu trả lời mới thôi.

Mọi chuyện gần đây đều kỳ lạ, khiến cô bồn chồn, nhưng cách một màn hình, cô lại bất lực.

Giờ ra chơi, Hứa Tú Thanh ghé sát vào tai cô, gương mặt đầy vẻ thần bí: “Miên Miên, ba mình nói dạo này ông cụ nhà họ Tạ nổi trận lôi đình với Tạ Dữ Hoài đó.”

Tô Miên Miên không mấy hứng thú với chuyện của Tạ Dữ Hoài, nhưng vẫn đáp lời: “Tại sao?”

Hứa Tú Thanh nở nụ cười đầy ẩn ý: “Miên Miên, cậu thật sự không biết sao?”

Tô Miên Miên cuối cùng cũng đặt bút xuống, cảm giác bất an lờ mờ trào lên trong lòng, lẽ nào sự biến mất của Tạ Dữ Hoài có liên quan đến cô?

“Tớ phải biết gì sao?”

“Miên Miên, hóa ra không phải cậu báo à? Sao ba mình bảo bạn ông ấy đều nói là cậu tố cáo?”

“Tố cáo gì cơ?”

“Chuyện Tạ Dữ Hoài bắt nạt cậu ấy. Ông cụ biết rồi, tức giận lắm, phạt cậu ta bị ‘gia pháp’ trong năm ngày luôn. Nghe nói bị nhốt ở nơi chuyên dùng để giam người của nhà họ Tạ, bị đánh suốt năm ngày, suýt nữa thì bị tước mất quyền thừa kế. Mình còn nghĩ, cậu dũng cảm thật đấy, dám đem chuyện đó nói cho người duy nhất có thể trị được cậu ta.”

“Nhưng mà cũng chẳng có cách. Ai bảo nhà họ Tạ bây giờ chỉ có mỗi mình cậu ta là máu mủ duy nhất. Mấy thế gia lâu đời ấy mà, tuyệt đối không để tài sản tổ tiên rơi vào tay người ngoài đâu.”

Tô Miên Miên sững người tại chỗ, gương mặt nhỏ nhắn lập tức trắng bệch.

Hóa ra ngày hôm đó Tạ Viễn tiếp cận cô là muốn lợi dụng cô để đấu với Tạ Dữ Hoài. Cô không mắc bẫy, nên ông ta liền dùng thủ đoạn bẩn thỉu này.

Cô có đồng ý hay không thì cuối cùng vẫn là con cờ trong cuộc chiến cha - con.

Tất cả mọi người đều nghĩ là cô làm, Tạ Dữ Hoài chắc chắn cũng sẽ nghĩ như vậy.

Thân phận người thừa kế của nhà họ Tạ đã định là thuộc về hắn. Vậy sau này, cô sẽ gặp phải chuyện gì...

Tô Miên Miên gần như không thở nổi, cơn lạnh buốt như ăn sâu vào tận xương cốt khiến cả người cô run rẩy.

“Miên Miên, mình nhặt được một quyển sổ màu hồng, không biết có phải của cậu không.”

Tô Miên Miên đang trong cơn hoảng loạn thì bị kéo lại bởi giọng nói ấy.

Ngẩng đầu lên, cô thấy Lý Hạo với gương mặt thân thiện đang nhìn mình.

Cuốn sổ hồng trong tay cậu ta bám bụi, là loại sổ rẻ tiền mua ở tạp hóa, chỉ ba đồng một quyển. Sổ trống trơn, có vẻ còn mới, chỉ là bị rơi xuống đất nên dính bụi.

Tuy trông giống loại vở cô hay dùng, nhưng rõ ràng không phải của cô.

Cô không nhớ là mình có làm mất cuốn vở nào cả.

“Cuốn này không phải của mình.”

Lý Hạo gãi đầu, cầm sổ có chút bối rối: “À, lúc nãy mình nhặt được ở cạnh chỗ ngồi của cậu. Mình còn tưởng là của cậu đó. Trước đây giúp lớp trưởng phát bài tập, mình thấy chỉ có vở của cậu mới dễ thương kiểu này.”

17

0

3 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (1)

ảnh đại diện
  • janniu Phàm Nhân
    janniu
    Phàm Nhân
    1 tuần trước | Chương 0

    ơ sao 23/4 vx chx ra chương mới v shop mk hóng quá ạ


NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.