TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 30
Chương 30: Chỉ muốn sống yên ổn

Thật kỳ lạ, lời xin lỗi mà cô đã chờ đợi suốt hơn năm năm, đến giờ lại chẳng còn quan trọng như trước. Trước đây, cô là một chiến binh đầy ý chí, giờ đây lại chỉ khát khao một cuộc sống yên bình như xưa.

Không bị nhắm vào, không bị lăng mạ, cũng không bị đánh đập.

Trong đôi mắt đen thăm thẳm của Tạ Viễn thoáng qua một tia ngạc nhiên: “Cháu không hận con trai bác sao?”

“Xin lỗi, cháu thật sự phải về ăn cơm rồi.”

“Cháu vội về như vậy, là vì bà ở nhà chờ đúng không?”

Giọng điệu quen thuộc khiến Tô Miên Miên lập tức trở nên cảnh giác, ánh mắt đầy đề phòng nhìn Tạ Viễn: “Bác muốn làm gì?”

Tạ Viễn vẫn cười như cũ, không hề nao núng. Ông lại đưa thẻ ngân hàng ra lần nữa: “Chỉ có người dũng cảm mới có thể giành được chiến thắng. Cháu nghĩ sao?”

Tô Miên Miên đột nhiên hiểu ra, người đàn ông có vẻ ngoài như một người cha hiền từ này, thực ra không hề hiền lành như vậy.

Nghĩ đến những gì nghe được hôm ở biệt thự, cô nhanh chóng đoán ra mục đích thật sự của ông ta.

Sau bốn năm bị hành hạ, cô từng ôm mối hận làm chấp niệm sống, nhưng cuối cùng, cũng chỉ là một chấp niệm mà thôi. Bà cô vẫn cần cô chăm sóc, nếu không nắm chắc phần thắng, cô sẽ không liều, càng không dại gì dính vào thế lực hào môn.

“Bác Tạ, cháu thật sự không hiểu bác đang nói gì. Cháu xin phép về.”

Tạ Viễn tiến lại gần.

Tô Miên Miên lùi từng bước.

Người đàn ông khẽ nhét thẻ vào túi áo cô, sau đó lùi lại giữ khoảng cách an toàn: “Nếu có cần gì, cứ đến tìm bác bất cứ lúc nào.”

Tô Miên Miên không đáp.

Chiếc xe sang trọng rời đi, cô lấy tấm thẻ ra, trên đó in thông tin liên lạc của Tạ Viễn. Cô tiện tay ném nó vào thùng rác, rồi chạy nhanh về nhà.

Hơn năm năm trôi qua, hơn một ngàn tám trăm ngày, cô gần như tê dại.

Cuộc sống bình thường của người khác, đối với cô lại là một sự xa xỉ.

Cô chỉ muốn sống yên ổn bên bà, chỉ vậy thôi.

***

Tạ Viễn ngồi trong xe, quay đầu lại, ánh mắt dõi theo Tô Miên Miên ném tấm thẻ đi. Đôi mắt đen giống hệt Tạ Dữ Hoài lóe lên tia lạnh lẽo đầy nguy hiểm.

Tiếng chuông vang lên, ông ta bắt máy.

Trong điện thoại là giọng nói cung kính của thư ký: “Thưa ngài Tạ, đúng là cô Tô Miên Miên không phải bạn gái của cậu chủ.”

Tạ Viễn hơi cau mày, giọng có phần mất kiên nhẫn: “Chuyện đó nói rồi. Có tra được gì khác không? Mấy cái trò vặt trong trường học này thì làm sao lột da được thằng nhãi đó?”

“Bên công ty điện tử Tứ Tinh vừa tiết lộ một thông tin, nói cậu chủ có một người bạn trên mạng, quan hệ rất thân thiết. Cậu ấy xem cô gái đó còn quan trọng hơn cả mạng sống.”

“Là ai?”

“Là Tô Miên Miên. Hiện tại cậu chủ vẫn chưa biết người bạn đó chính là cô Tô.”

“Ồ, chuyện này mới thú vị đây.”

“Thưa ông, vậy bước tiếp theo nên làm thế nào?”

“Hãy gửi toàn bộ tư liệu về những việc bắt nạt người khác của nó cho ông cụ. Nhớ là phải dùng email ẩn danh. Thằng súc sinh đó thù dai đến thế, cậu nói xem, nếu nó biết chính mình đã hủy hoại người con gái nó yêu nhất, liệu có thể cảm nhận được nỗi đau mất con của tôi không?”

Đầu dây bên kia, thư ký lưỡng lự.

Anh ta không biết nên trả lời ra sao.

Ông chủ lẫn cậu chủ, đầu óc đều có vấn đề.

Còn cô gái kia… đúng là xui tám kiếp.

Một lúc sau, anh ta ấp úng đáp: “Cái đó… tôi cũng không rõ.”

“Làm theo lời tôi.”

“Vâng.”

***

16

0

3 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (1)

ảnh đại diện
  • janniu Phàm Nhân
    janniu
    Phàm Nhân
    1 tuần trước | Chương 0

    ơ sao 23/4 vx chx ra chương mới v shop mk hóng quá ạ


NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.