TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 29
Chương 29: Bác là cha của Tạ Dữ Hoài

“Chị Kim, chị có thể ký tên cho em không ạ?”

Một cô bé năm nhất rụt rè đứng trước chỗ của CLB violin, cầm tấm ảnh chụp được trong sự kiện đến xin chữ ký.

Kim Hải Anh nở nụ cười ngọt ngào: “Đương nhiên là được rồi.”

Hàng dài xếp thành một dãy chờ cô ta ký tặng, Kim Hải Anh đối xử với từng người hâm mộ vô cùng kiên nhẫn.

Mặt trời dần ngả về tây, Lễ hội CLB cũng dần khép lại.

Hôm nay Tô Miên Miên chơi rất vui.

Lần đầu tiên cô cảm nhận được niềm vui thuần khiết của thời thanh xuân học đường.

Cô bị Hứa Tú Thanh kéo vào một CLB chỉ có hội trưởng và hội phó - CLB Tâm linh.

Hội trưởng tên là Vương Tinh, đúng như cái tên, là một cô gái rạng rỡ, cười lên có lúm đồng tiền rất đáng yêu, nhưng gan lại to đến lạ thường. Sở thích lớn nhất của cô ấy là khám phá những khu nhà bỏ hoang, bệnh viện tâm thần cũ và các ngôi làng bị lãng quên.

Cô ấy gần như bị ám ảnh với các sự kiện tâm linh, nhưng đáng tiếc bao năm quay phim vẫn không thu được nổi một bóng ma.

Hội phó tên là Dương Chiếu, là một nam sinh cao lớn, cũng là vận động viên quốc gia. Cậu từng nhiều lần giành huy chương vàng trong các cuộc thi trượt băng nghệ thuật thanh thiếu niên toàn quốc.

Trái ngược với Vương Tinh, cậu rất nhát gan, cực kỳ sợ mấy thứ tâm linh, nhưng vì là thanh mai trúc mã lớn lên cùng cô ấy, nên bị kéo vào CLB.

Với việc Tô Miên Miên và Hứa Tú Thanh gia nhập, cả hai người họ vừa phấn khích vừa vui mừng. Họ hẹn nhau trong kỳ nghỉ đông sẽ cùng đi thăm một ngôi làng bỏ hoang ở ngoại ô Incheon.

Cả bốn người trao đổi thông tin liên lạc, danh bạ trong điện thoại của Tô Miên Miên, từ chỉ có một mình Tần Hoài, giờ đã có thêm ba người nữa.

*

Hôm nay Tạ Dữ Hoài cho cô nghỉ một ngày.

Hiếm có dịp được về nhà lúc năm giờ rưỡi, cô còn mua thêm một cây xúc xích nướng.

Con đường về nhà vốn đã đi qua vô số lần, hôm nay lại có vẻ sáng sủa hơn mọi khi.

Dù là cuối thu khô héo, những chiếc lá vàng rơi trên đường hôm nay cũng như được phủ một lớp filter màu cam ấm.

Khi đi đến đầu hẻm, một chiếc xe sang chặn ngang lối vào.

Tô Miên Miên dừng bước, bên trong xe lộ ra một gương mặt quen thuộc. Người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề, mỉm cười thân thiện: “Chào cháu, bác là cha của Tạ Dữ Hoài.”

Tô Miên Miên không lấy gì làm ngạc nhiên, nghĩ rằng ông ta đến để “diệt khẩu” vì chuyện xảy ra hôm đó.

“Chào bác Tạ, bác tìm cháu có chuyện gì sao?”

Cô ghét Tạ Dữ Hoài, nhưng sẽ không vì ghét hắn mà trút lên cả người nhà hắn.

Người đàn ông mở cửa bước xuống, giọng điệu nhã nhặn: “Là thế này, gần đây bác mới được thư ký báo cho biết, hóa ra cháu không phải là bạn gái của con trai bác, mà là nạn nhân của bắt nạt học đường. Có đúng không?”

Trong lòng Tô Miên Miên lập tức vang lên hồi chuông báo động, cô lùi lại nửa bước, không nói gì.

“Cháu cảnh giác như vậy cũng là điều dễ hiểu. Trước tiên, bác muốn xin lỗi cháu, bày tỏ sự áy náy sâu sắc nhất. Là bác dạy con không nghiêm, đây đều là lỗi của bác. Thứ hai, bác biết cháu đã phải chịu bắt nạt suốt chín năm, những tổn thương đó không thể đo lường được. Đây là chút bù đắp nho nhỏ mà bác thay mặt con trai mình muốn gửi đến cháu, mong cháu nhất định nhận lấy.”

Tạ Viễn lấy từ túi áo vest ra một chiếc thẻ ngân hàng, đưa cho Tô Miên Miên. Tô Miên Miên không nhận, ngược lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh: “Cháu không hiểu bác đang nói gì. Cháu phải về nhà.”

14

0

3 tháng trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (1)

ảnh đại diện
  • janniu Phàm Nhân
    janniu
    Phàm Nhân
    1 tuần trước | Chương 0

    ơ sao 23/4 vx chx ra chương mới v shop mk hóng quá ạ


NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.