TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 28
Chương 28: Tô Miên Miên có thể là đồ chơi, cô cũng vậy

Hàn Gia Hi bước đến CLB trượt ván nơi Tạ Dữ Hoài đang đứng, đưa cho hắn một chai nước: “Dữ Hoài, dạo này sao thấy cậu thân với Tô Miên Miên thế?”

Cô ta cố gắng giữ nụ cười hồn nhiên, ngẩng mặt cười với hắn.

Tạ Dữ Hoài tựa vào bàn, không nhận lấy chai nước. Ánh mắt hắn rơi trên người Kim Hải Anh, sắc mặt lạnh tanh: “Liên quan gì đến cô?”

Hàn Gia Hi nhìn theo ánh mắt ấy, vượt qua Kim Hải Anh lại thấy được hình ảnh Tô Miên Miên và Hứa Tú Thanh nắm tay nhau, khuôn mặt rạng rỡ như đôi bạn thân thiết nhất thế gian.

Cô ta âm thầm nghiến răng, ánh mắt dâng đầy oán hận, dè dặt thăm dò: “Dữ Hoài, nếu cậu thật sự thích Tô Miên Miên, sau này bọn tớ sẽ không bắt nạt cô ta nữa.”

Tạ Dữ Hoài đột nhiên quay đầu, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Hàn Gia Hi: “Ai nói là tôi thích cô ta?”

Hàn Gia Hi hoảng hốt thu người lại, giả vờ ngây thơ: “Ơ? Tớ… tớ nghe người khác nói thôi. Nhiều người lớp một nói cậu thích Tô Miên Miên, còn bảo cuối tuần có người thấy tận mắt cậu cho xe đón cô ta về nhà.”

Tạ Dữ Hoài khẽ cười lạnh, từ đầu đến chân đảo mắt nhìn cô ta: “Đang thử tôi à?”

Ánh mắt cậu thiếu niên sắc lạnh như dao, như dã thú lúc nào cũng có thể bùng nổ cơn điên.

Hàn Gia Hi sợ đến run rẩy, lùi lại một bước.

Lúc này cô ta mới nhận ra, Tạ Dữ Hoài từ đầu đến cuối chưa từng xem ba người bọn họ là bạn, chỉ đơn giản là tạm thời “cùng phe” trong trò chơi bắt nạt Tô Miên Miên mà thôi.

“Không… không có.”

“Đừng giở trò trước mặt tôi. Tô Miên Miên có thể là món đồ chơi, cô cũng vậy.”

“Tớ không… tớ không dám.”

“Cút.”

Mồ hôi lạnh toát ra sau lưng Hàn Gia Hi, cô ta nhanh chóng bỏ chạy.

Lúc Kim Hải Anh vừa kết thúc phần biểu diễn, quay lại mong chờ phản hồi của cô bạn, thì thấy Hàn Gia Hi ngồi phịch xuống ghế, chân vẫn còn run rẩy.

“Chắc chứ? Tạ Dữ Hoài thật sự thích Tô Miên Miên à?” Phác Bảo Trân lo lắng hỏi, nắm chặt cánh tay Hàn Gia Hi.

“Tớ cũng không chắc. Cậu ta nhận ra ngay tớ đang thử, còn nói đừng giở thủ đoạn với cậu ta, Tô Miên Miên có thể là đồ chơi, tớ cũng có thể. Tạ Dữ Hoài thật sự quá đáng sợ.” Hàn Gia Hi vừa sợ vừa nghi hoặc.

Tận đến vừa rồi, cô ta mới thật sự hiểu được lời cha nói, Tạ Dữ Hoài đúng là đáng sợ.

Một khi phát điên, thì cắn ai cũng được.

“Thế thì không phải là thích rồi.” Kim Hải Anh nói chắc như đinh đóng cột, mái tóc xoăn vàng kim được buộc thành hai búi cao.

“Còn tưởng nó ôm được đùi Tạ Dữ Hoài thì có thể một bước thành phượng hoàng, hóa ra cũng chỉ có thế thôi.” Phác Bảo Trân cười khinh thường.

“Cô ta mà đòi thành phượng hoàng? Nghĩ dựa vào một con nhãi nhà giàu mới nổi là có thể thoát thân sao? Những kẻ chúng ta muốn hủy, đều phải chôn xuống đất, cả đời không phát ra được một tiếng nào.” Kim Hải Anh ngẩng cao đầu, gương mặt xinh đẹp đầy vẻ đố kị.

Từ mẫu giáo đến đại học, người cô ta nhắm tới đâu chỉ có một mình Tô Miên Miên. Tổng cộng đã có hơn trăm người bị cô ta nhắm vào.

Bất kể là trai hay gái, hễ lọt vào mắt cô ta đều bị ép phát điên.

Chỉ riêng Tô Miên Miên, cứ luôn miệng dọa sẽ trả thù bọn họ.

Có lúc cô ta cũng thấy sợ, nhưng nghĩ kỹ lại sao có thể chứ?

Một đứa nghèo đến học phí cũng lo không xong, đến tiền thuê luật sư để khởi kiện còn không có. Muốn bóp chết một đứa như vậy, cũng đơn giản như bóp chết một con kiến.

17

0

3 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (1)

ảnh đại diện
  • janniu Phàm Nhân
    janniu
    Phàm Nhân
    1 tuần trước | Chương 0

    ơ sao 23/4 vx chx ra chương mới v shop mk hóng quá ạ


NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.