TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 27
Chương 27: Bạn

Cùng đường mạt lộ, ông dùng số tiền còn lại mua một tờ vé số.

Chính tờ vé số đó đã thay đổi vận mệnh của cả nhà họ Hứa.

Giải thưởng: 170 tỷ.

Sau khi nộp thuế, ông dành tiền chữa bệnh cho mẹ, dành tiền mua một mảnh đất được rao bán trong buổi đấu giá từ thiện, thứ mà tất cả mọi người đều cho rằng không đáng giá. Số còn lại ông quyên góp hết cho những bé gái nghèo không có tiền đến trường.

Không ngờ sau đó, các nhà địa chất khảo sát phát hiện, nơi ấy thực chất là một mỏ vàng.

Từ đó, nhà họ Hứa chính thức có chỗ đứng tại Incheon.

Tô Miên Miên từng nghe nhiều bạn học thì thầm chê bai kiểu phát tài một bước của cha Hứa, từ kẻ không quyền không thế thành ông chủ mỏ vàng, hoàn toàn khác biệt với những gia tộc giàu sang kế thừa tài sản suốt cả trăm năm.

Thỉnh thoảng, cô thấy chuyện này rất buồn cười.

Một người tầng đáy xã hội như cô, nếu không nhờ vào “trò chơi” của đám bắt nạt, có lẽ cả đời này cũng không thể đặt chân vào ngôi trường quý tộc này. Ngay cả khi có người thường vượt qua nghịch cảnh, họ vẫn bị tầng lớp thượng lưu bài xích.

Thế giới này đúng là phi lý và nực cười.

“Miên Miên, đừng ngó lơ tớ mà. Chúng ta cùng ra quảng trường đi nhé.”

Hứa Tú Thanh ra sức lắc cánh tay Tô Miên Miên.

Cô bị lắc choáng cả đầu.

Tô Miên Miên nhìn gương mặt tươi cười rạng rỡ của cô ấy, cuối cùng không kìm được, khẽ gật đầu.

Hứa Tú Thanh há hốc miệng, đôi mắt tròn xoe mở to.

Phản ứng lại rồi, cô ấy nhảy cẫng lên vì vui mừng: “Tuyệt quá! Tớ biết ngay cậu sẽ đồng ý mà!”

Cô ấy chạy khỏi chỗ ngồi, mái tóc cột cao tung bay dưới nắng. Tô Miên Miên lặng lẽ đi theo phía sau, hai người cùng rời khỏi tòa nhà học.

Hứa Tú Thanh rất hay nói, trên đường cứ ríu rít như chim sẻ không ngớt bên tai cô: “Miên Miên, cậu phải cười nhiều lên nha, cậu thật sự rất đẹp đó.”

“Hôm nay nắng đẹp ghê, chắc mùa đông năm nay ở Incheon không lạnh lắm đâu ha.”

“Cậu không biết đó thôi, bình thường tớ không dám nói chuyện với ai hết. Chỉ có ở cạnh cậu, tớ mới dám nói nhiều như vậy.”

“Miên Miên, tớ đến nhà cậu chơi được không?”

“Không được.”

Hiếm hoi lắm, Tô Miên Miên mới mở miệng đáp lại.

Cô luôn liếc mắt quan sát xung quanh, sợ bị ai bắt gặp mình thân thiết với Hứa Tú Thanh.

Cô ấy ngẩng đầu nhìn cô, mắt hơi hoe đỏ. Gió lạnh thốc lên, cuốn tung mái tóc dài đen nhánh.

Tô Miên Miên quay đầu đi, không nhìn gương mặt đáng thương kia.

Nhưng ngay giây tiếp theo, tay cô bị nắm lấy: “Phía trước đông lắm đó, đừng đi lạc nha.”

Đôi mắt sáng lấp lánh như sao, tràn đầy niềm vui.

Bầu trời xanh ngắt, lá khô đầy đất.

Hứa Tú Thanh kéo tay cô, len lỏi giữa dòng người chen chúc.

Lúc Tô Miên Miên nhận ra thì đã không rút tay ra được nữa.

Cô nghĩ, nếu mục tiêu tiếp theo của Tạ Dữ Hoài là Hứa Tú Thanh, cô nhất định sẽ liều mạng với hắn.

*

Quảng trường rất náo nhiệt, đủ loại nhạc vang lên hỗn tạp.

Kim Hải Anh là hội trưởng CLB violin.

Lần đầu tiên, cô ta mặc đồng phục trường, mái tóc vàng óng, dáng vẻ kiêu sa như một nàng Barbie xinh đẹp. Cô ta đứng giữa quảng trường, dưới ánh nắng, gương mặt rạng rỡ như được điêu khắc.

Giai điệu trầm lắng của violin ngân vang trong tiếng nhạc ồn ào. Các học sinh năm dưới tụ tập quanh CLB violin, hò reo không ngớt. Bản nhạc kết thúc, quảng trường bùng nổ trong tràng pháo tay như sấm dậy.

16

0

3 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (1)

ảnh đại diện
  • janniu Phàm Nhân
    janniu
    Phàm Nhân
    1 tuần trước | Chương 0

    ơ sao 23/4 vx chx ra chương mới v shop mk hóng quá ạ


NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.