TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 45
Chương 45: Bất kể chị định làm gì, em cũng sẽ ủng hộ chị

“Ngư Thập Nguyệt bên đó, tạm thời em đừng để ý đến cô ta.”

“Nhưng mà…”

Nha Ẩn dứt khoát cắt ngang: “Không có nhưng nhị gì hết. Bây giờ chưa phải lúc thích hợp, càng làm càng sai. Cô ta chỉ cần không tự mò tới trước mặt chúng ta là được.”

“Mẹ đã mất rồi, còn về cha…” Trên gương mặt trắng trẻo của thiếu nữ thoáng hiện một tia giễu cợt, giọng nói trong trẻo vang lên chậm rãi: “Chị không nghĩ ông ta sẽ đứng về phía hai chị em mình.”

“Đợi đến khi Ngư Uyển Oánh gả vào nhà, lúc ấy còn nhiều trò vui hơn nữa.”

“Em đừng quên, ngoài phần cổ phiếu tập đoàn Bạch thị bên nhà ông bà ngoại cùng vài bất động sản và trang sức mẹ để lại sau khi mất.”

“Chúng ta chỉ nắm giữ tổng cộng 2% cổ phần nhà họ Nha, mỗi người 1%.”

Nha Nguyên nhìn gương mặt xinh đẹp như phù dung của chị gái lộ ra vẻ lạnh lùng, bỗng thấy trong lòng dâng lên một nỗi bức bối khó tả.

Cậu ta nuốt khan một cái: “Chẳng lẽ chị…”

“Chị phải nghĩ cách để hai chị em mình sống tiếp, mà còn phải sống cho đàng hoàng, tử tế.”

Trước người thân duy nhất còn có thể tin cậy trên đời này, Nha Ẩn không còn giấu giếm dã tâm của mình nữa.

“Bao nhiêu năm qua, không ít tài sản riêng của mẹ đều bị Nha Trạm Viễn đem ra bịt những cái hố ông ta đào.”

Đến giờ cô thậm chí không muốn gọi cái người ghê tởm đó là "cha" nữa.

Kiếp trước cô đã luôn nghi ngờ về cái chết của mẹ, chỉ tiếc là vẫn chưa thể tìm ra chứng cứ.

Nhưng những chuyện dơ bẩn đó, chưa thích hợp để nói cho Nha Nguyên biết. Cô đành dùng lý do khác thay thế.

“Chị chỉ muốn lấy lại những gì vốn thuộc về mình. Tốt nhất là còn đòi thêm chút lãi.”

Nha Nguyên nghe xong cũng không hỏi gì thêm.

Cậu ta cụp mắt, cầm ly nước cam còn lại một nửa trong tay, uống cạn.

“Được rồi, chị yên tâm.”

“Bất kể chị định làm gì, em cũng sẽ ủng hộ chị.”



Bữa tối kết thúc.

Sau khi một lần nữa nhấn mạnh với Nha Nguyên tầm quan trọng của việc học, Nha Ẩn trở về phòng mình.

Như thường lệ, sau khi nuốt xong viên thuốc dưỡng sinh do quản gia mang đến, cô đẩy cánh cửa sổ gỗ phòng ngủ ra.

Ngoài cửa, cây gạo già vẫn rực rỡ bung nở.

Từng cụm hoa xốp mềm như bông chen chúc nhau thi nhau khoe sắc trên đầu cành.

Không hiểu sao, cảnh này khiến cô nhớ lại một ký ức thời thơ ấu khi còn học ở trường tiểu học dân lập tại thành phố Kesen.

Mỗi khi tan học, các quầy hàng ăn vặt ngoài cổng trường lại bị đám học sinh đói meo vây kín như ong.

Trong đó, gian hàng của một ông cụ gần đất xa trời luôn đông khách nhất.

Dù gương mặt đầy nếp nhăn, ông vẫn không hề khiến người ta thấy đáng sợ hay khó gần.

Lúc nào ông cũng nở nụ cười hiền hậu, thoăn thoắt điều khiển chiếc máy làm kẹo bông, từng đóa kẹo nhiều màu cuộn tròn được ông lần lượt trao tận tay cho lũ trẻ đang háo hức chờ đợi.

Có lẽ vì sự thân thiết tự nhiên mà Nha Nguyên thể hiện trong bữa cơm tối nay đã mang lại cho cô đôi chút niềm vui, nên mới khiến cô chợt nhớ về ký ức đẹp đẽ thời thơ ấu ấy.

Thế nhưng, cô không hề cảm thấy hài lòng với hiện thực trước mắt.

Thậm chí cô còn không dám chắc, những gì đang xảy ra có thật sự là “trọng sinh” hay không.

Hay tất cả những thứ gọi là “kiếp trước”, vốn dĩ chỉ là một giấc mộng hoàng lương?

Còn cuốn tiểu thuyết tình yêu kiểu Mary Sue về mối tình giữa thường dân và tài phiệt bất ngờ xuất hiện trong đầu kia cũng chỉ là một sự tồn tại quái dị vô lý.

Mặc dù sau khi “tỉnh lại”, cô đã ngay lập tức ra tay dạy dỗ kẻ toan tính chiếm đoạt mọi thứ của cô là Ngư Thập Nguyệt.

Và ngay hôm sau, cô đến thẳng chính viện, đạt được thỏa thuận liên hôn với ông nội Nha.

Không chỉ dọn sạch đuôi cáo từng thả chó cắn người, mà còn giành được quyền chủ động tạm thời trong gia tộc.

Trận chiến đầu tiên với mẹ con nhà họ Ngư, cô và Nha Nguyên là bên chiến thắng.

3

0

1 tháng trước

12 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.