0 chữ
Chương 44
Chương 44: Em trai
Sắc mặt Nha Nguyên lập tức thay đổi.
Im lặng vài giây, cậu ta lúng túng đáp: “Cũng không hẳn là thường xuyên, vốn dĩ bọn em đều lớn lên ở Lâm Tháp, trường danh tiếng thì chỉ có mấy cái đó thôi.”
“Từ tiểu học đã gặp mặt suốt rồi, nhà Thượng Dương cũng ở khu Vô Lâm, cách nhà mình chỉ hơn chục phút lái xe.”
Thấy Nha Ẩn không tỏ thái độ gì rõ ràng, Nha Nguyên lại bắt đầu luống cuống: “Em đâu có cá cược gì với họ đâu, chỉ là nghe người ta nói lại thôi.”
“Đồ mẹ để lại, em vẫn giữ rất cẩn thận mà.”
Nha Ẩn vốn dĩ cũng không nghĩ đứa em trai này gan to đến mức đem tiền đi đánh cược lớn như vậy với đám người ngoài.
Phải biết rằng, tuy hai chị em họ sinh ra trong gia tộc tài phiệt hàng đầu như nhà họ Nha, nhưng ngoài phần cổ phần nguyên thủy 1% đem lại khoản cổ tức hằng năm, thì khoản tiêu vặt gia đình cấp cho cũng không phải nhiều nhặn gì.
Trên thực tế, đây là hiện trạng chung trong hầu hết các gia tộc tài phiệt.
Với độ tuổi của cô và Nha Nguyên, chi phí ăn mặc sinh hoạt sẽ được đảm bảo ở mức giữ thể diện, đi lại cũng có xe sang đưa đón.
Nhưng nếu muốn điều phối một lượng tiền lớn theo ý mình, thì tuyệt đối không thể.
Còn cha của họ Nha Trạm Viễn chính là một trường hợp đặc biệt được bà cụ Nha chiều chuộng từ bé, nên mới có thể tiêu xài không kiêng dè bên ngoài.
Mà cô và Nha Nguyên thì không nằm trong số đó.
Trái tim của người cha tệ bạc ấy từ lâu đã nghiêng hẳn về phía mẹ con nhà họ Ngư rồi.
Còn về Thượng Dương…
“Chị có nói em đi cá cược đâu, căng thẳng gì chứ.”
Nha Ẩn cũng không định can thiệp chuyện em trai giao du với ai. Dù sao cũng là những người bạn từ bé lớn lên cùng nhau.
Cô cũng không thể thẳng thừng nói ra câu kiểu chị của em đã đắc tội với Thành Dã Sâm rồi, em tốt nhất nên tránh xa ra, nghe chẳng hợp lý chút nào.
Tính đến hiện tại, Thành Dã Sâm vẫn chưa có động thái gì nhằm vào cô.
Cho dù hắn muốn dùng những chiêu thức chuyên xử lý học sinh đặc cách để đối phó cô, thì cũng không dễ dàng như vậy.
Chẳng qua đều là suy đoán vô căn cứ, không cần thiết phải nói ra rồi khiến thằng em ngốc của mình lo nghĩ lung tung.
Thấy cô cuối cùng cũng chịu lên tiếng, nét bất an trên mặt Nha Nguyên rốt cuộc cũng tan biến.
Cậu ta khẽ hắng giọng: “Chị quen bọn Thượng Dương kiểu gì vậy?”
“Em nhớ bọn họ đều học lớp C năm nhất hệ cao cấp mà, chị thì ở lớp A phải không?”
Nha Ẩn khẽ nhướng mày, giọng nói thong thả: “Ừm, hôm chuyển trường báo danh tình cờ gặp ở cổng trường.”
“Cái tên Thượng Dương đó còn định kết bạn FO với chị, mà chị không đồng ý.”
Nha Nguyên vừa nghe, còn gì không hiểu nữa, lập tức chửi thề: “Cái thằng khốn đó!”
“Em phải dạy dỗ hắn mới được! Dám có ý đồ với chị của em!”
Nha Ẩn nhấp một ngụm soda: “Em lo học SSAT cho tốt đi, đạt điểm cao một chút.”
Cô quyết định đổi chủ đề: “Từ vựng, toán, đọc hiểu và viết luận, chị nhớ toán là môn yếu nhất của em đúng không?”
Vừa nghe đến chuyện học hành, Nha Nguyên lập tức cụp tai, rụt cổ lại với vẻ chột dạ.
Hai ba tháng nay, chuyện trong nhà cứ liên tục xảy ra, cậu ta đúng là có chểnh mảng thật.
Dù có không xao nhãng, với thành tích hiện tại thì cũng chỉ xếp vào nhóm trung bình.
Nhưng nếu muốn lên hệ cao cấp của Solan thì cũng không phải vấn đề lớn.
Dù sao cậu ta là học sinh thẳng tuyến từ hệ trung cấp lên, điểm chuẩn sẽ thấp hơn nhiều so với thi tuyển từ ngoài vào.
Nhìn cảnh đó, Nha Ẩn nheo mắt: “Đại số cơ bản và hình học đều là điểm yếu của em. Chị nghĩ có khi nên thuê gia sư cho em thì hơn?”
Nha Nguyên hậm hực phản đối: “Không cần đâu! Học kỳ này em sẽ đuổi kịp ngay thôi.”
Ngừng một lát, cậu ta dò xét mở lời: “Em thấy con nhỏ ở viện Tây chân hình như khỏi rồi, vậy chúng ta…”
Im lặng vài giây, cậu ta lúng túng đáp: “Cũng không hẳn là thường xuyên, vốn dĩ bọn em đều lớn lên ở Lâm Tháp, trường danh tiếng thì chỉ có mấy cái đó thôi.”
“Từ tiểu học đã gặp mặt suốt rồi, nhà Thượng Dương cũng ở khu Vô Lâm, cách nhà mình chỉ hơn chục phút lái xe.”
Thấy Nha Ẩn không tỏ thái độ gì rõ ràng, Nha Nguyên lại bắt đầu luống cuống: “Em đâu có cá cược gì với họ đâu, chỉ là nghe người ta nói lại thôi.”
“Đồ mẹ để lại, em vẫn giữ rất cẩn thận mà.”
Nha Ẩn vốn dĩ cũng không nghĩ đứa em trai này gan to đến mức đem tiền đi đánh cược lớn như vậy với đám người ngoài.
Phải biết rằng, tuy hai chị em họ sinh ra trong gia tộc tài phiệt hàng đầu như nhà họ Nha, nhưng ngoài phần cổ phần nguyên thủy 1% đem lại khoản cổ tức hằng năm, thì khoản tiêu vặt gia đình cấp cho cũng không phải nhiều nhặn gì.
Với độ tuổi của cô và Nha Nguyên, chi phí ăn mặc sinh hoạt sẽ được đảm bảo ở mức giữ thể diện, đi lại cũng có xe sang đưa đón.
Nhưng nếu muốn điều phối một lượng tiền lớn theo ý mình, thì tuyệt đối không thể.
Còn cha của họ Nha Trạm Viễn chính là một trường hợp đặc biệt được bà cụ Nha chiều chuộng từ bé, nên mới có thể tiêu xài không kiêng dè bên ngoài.
Mà cô và Nha Nguyên thì không nằm trong số đó.
Trái tim của người cha tệ bạc ấy từ lâu đã nghiêng hẳn về phía mẹ con nhà họ Ngư rồi.
Còn về Thượng Dương…
“Chị có nói em đi cá cược đâu, căng thẳng gì chứ.”
Nha Ẩn cũng không định can thiệp chuyện em trai giao du với ai. Dù sao cũng là những người bạn từ bé lớn lên cùng nhau.
Tính đến hiện tại, Thành Dã Sâm vẫn chưa có động thái gì nhằm vào cô.
Cho dù hắn muốn dùng những chiêu thức chuyên xử lý học sinh đặc cách để đối phó cô, thì cũng không dễ dàng như vậy.
Chẳng qua đều là suy đoán vô căn cứ, không cần thiết phải nói ra rồi khiến thằng em ngốc của mình lo nghĩ lung tung.
Thấy cô cuối cùng cũng chịu lên tiếng, nét bất an trên mặt Nha Nguyên rốt cuộc cũng tan biến.
Cậu ta khẽ hắng giọng: “Chị quen bọn Thượng Dương kiểu gì vậy?”
“Em nhớ bọn họ đều học lớp C năm nhất hệ cao cấp mà, chị thì ở lớp A phải không?”
Nha Ẩn khẽ nhướng mày, giọng nói thong thả: “Ừm, hôm chuyển trường báo danh tình cờ gặp ở cổng trường.”
Nha Nguyên vừa nghe, còn gì không hiểu nữa, lập tức chửi thề: “Cái thằng khốn đó!”
“Em phải dạy dỗ hắn mới được! Dám có ý đồ với chị của em!”
Nha Ẩn nhấp một ngụm soda: “Em lo học SSAT cho tốt đi, đạt điểm cao một chút.”
Cô quyết định đổi chủ đề: “Từ vựng, toán, đọc hiểu và viết luận, chị nhớ toán là môn yếu nhất của em đúng không?”
Vừa nghe đến chuyện học hành, Nha Nguyên lập tức cụp tai, rụt cổ lại với vẻ chột dạ.
Hai ba tháng nay, chuyện trong nhà cứ liên tục xảy ra, cậu ta đúng là có chểnh mảng thật.
Dù có không xao nhãng, với thành tích hiện tại thì cũng chỉ xếp vào nhóm trung bình.
Nhưng nếu muốn lên hệ cao cấp của Solan thì cũng không phải vấn đề lớn.
Dù sao cậu ta là học sinh thẳng tuyến từ hệ trung cấp lên, điểm chuẩn sẽ thấp hơn nhiều so với thi tuyển từ ngoài vào.
Nhìn cảnh đó, Nha Ẩn nheo mắt: “Đại số cơ bản và hình học đều là điểm yếu của em. Chị nghĩ có khi nên thuê gia sư cho em thì hơn?”
Nha Nguyên hậm hực phản đối: “Không cần đâu! Học kỳ này em sẽ đuổi kịp ngay thôi.”
Ngừng một lát, cậu ta dò xét mở lời: “Em thấy con nhỏ ở viện Tây chân hình như khỏi rồi, vậy chúng ta…”
3
0
1 tháng trước
15 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
