TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 27
Chương 27: Hóng drama

Giờ đến lượt mình chẳng lẽ phải chịu thảm cảnh đó, mới được buông tha?

Thành Dã Sâm hơi nghiêng đầu, ánh mắt phảng phất vẻ tàn nhẫn: “Không biết chơi hả?”

“Vậy thì…”

Thấy đôi mắt đối phương sáng lên như tìm được đường sống, như thể chỉ mong có thể lập tức chạy trốn, hắn lại nhe răng cười, lộ ra hàm răng trắng đều như sứ: “Thì học cách ‘bị đánh’ trước đi.”

Nói xong, hắn ngoắc tay về phía sau.

Ngay lập tức, một học sinh đặc cách run rẩy bưng khay bóng tennis tiến lại, hai tay dâng lên cung kính như đang dâng cống vật.

“Đứng yên đấy, đừng có nhúc nhích.”

“Lệch tay mất là lại khiến tao nổi giận đấy, mày không muốn đâu, đúng không?”

Thư viện của hệ cao cấp Học viện Solan đã được xây dựng từ ba trăm năm trước.

Dưới mái vòm khổng lồ là các khu vực sách được sắp xếp dày đặc và ngay ngắn. Men theo cầu thang xoắn gỗ được chạm trổ hoa văn, tổng cộng có ba tầng lầu. Toàn bộ cách bài trí bên trong tòa nhà đều mang đậm phong cách truyền thống của Oske. Ánh nắng chiếu qua cửa kính màu hình bông tuyết sáu cánh, tỏa ra rực rỡ mà không chói mắt, ánh sáng dịu dàng lan tỏa khắp nơi.

Tại đại sảnh tầng một là một khu vực học tập rộng lớn dành cho sinh viên.

Tuy chỉ mới vào học hệ cao cấp hơn một tháng, nhưng Nguyễn Trừng đã nắm rõ mọi ngóc ngách của khu vực học xá này.

Giờ phút này, cô ấy nhanh chóng tìm được một chiếc bàn gỗ nằm ở góc vắng giữa những giá sách và vẫy tay ra hiệu cho Nha Ẩn đến ngồi cùng.

Đã đến thư viện rồi, mà Nha Ẩn cũng không buồn ngủ như đang trong tiết xuân, thế nên cô tiện tay rút một quyển sách viết về lịch sử thành lập Học viện Solan, định dùng khoảng thời gian nghỉ trưa này để gϊếŧ thời gian.

Chẳng mấy chốc, Nguyễn Trừng từ tư thế chống cằm ngồi thẳng đã biến thành nằm gục hẳn trên bàn, mí mắt sụp xuống, trông rõ là đang buồn ngủ đến mức sắp ngủ gật.

Nha Ẩn thầm đoán liệu người này ngủ say rồi có ngáy đến mức bị quản lý thư viện đuổi ra ngoài không?

Cô đảo mắt nhìn quanh, phát hiện không ít người cũng đang mượn giấc mơ để “du ngoạn trong kho báu tri thức”.

Thế nên, cô yên tâm hơn hẳn.

Mới lật được chưa đến hai mươi trang sách, Nha Ẩn đã bắt đầu cảm thấy chán.

Nội dung bên trong khô khan lê thê như miếng vải bó chân của mấy bà già, vừa dài dòng lại vừa tẻ nhạt.

Điểm sáng duy nhất mà cô tìm được là một bức họa chân dung người sáng lập được in trên trang phụ lục.

Dù đã cách cả trăm năm, nhưng trông vẫn rất tuấn tú.

Không hiểu sao, khuôn mặt này lại dần trùng khớp với một gương mặt khác vừa hiện lên trong đầu cô.

Nhìn kỹ lại trang sách, thì ra người sáng lập này cũng họ Vu, lại còn là một công tước xuất thân từ hoàng thất.

Tốt lắm, thân phận khớp rồi đấy.

Biết đâu người sáng lập học viện lại chính là tổ tiên của Vu Tẫn Lạc, học sinh ED duy nhất trong lớp mà Nguyễn Trừng từng nhắc tới.

Đã không thể tập trung đọc sách, Nha Ẩn dứt khoát đóng sách lại, lấy điện thoại ra xem còn bao lâu nữa thì vào học.

Không ngờ lại thấy nhóm lớp trên ứng dụng đang tràn ngập tin nhắn.

Nha Ẩn vừa liếc mắt đã thấy mọi người đang bàn tán xoay quanh một người, chính là Thành Dã Sâm, người đã xuất hiện ở nhà ăn trong bữa trưa nay.

Giờ hắn lại tạo nên một “tin nóng” ngay tại sân tennis trong trường.

Thông thường, Nha Ẩn vốn không phải kiểu người thích hóng hớt, cũng chẳng mấy quan tâm đến những chuyện thị phi của người khác.

Nhưng lần này thì khác, nếu cô đoán không nhầm, “vở kịch hay” lần này chính là tình tiết quan trọng đánh dấu lần đầu nữ chính Tùy Xuân Sinh vướng vào rắc rối với một trong các nam chính Thành Dã Sâm.

“Dậy đi, Nguyễn Trừng, mau tỉnh dậy.”

Nha Ẩn vừa nhẹ nhàng đẩy thiếu nữ đang mơ gặp Chu Công, vừa ghé sát tai cô ấy thì thầm: “Có tin nóng.”

“Cậu có muốn đi xem không?”

“Cái, cái gì cơ…”

Nguyễn Trừng như phản xạ với từ khóa, lập tức bừng tỉnh.

5

0

1 tháng trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.