0 chữ
Chương 28
Chương 28: Ngư Thập Nguyệt
Nếu không phải Nha Ẩn nhanh tay bịt miệng cô ấy lại, thì giờ có lẽ đã làm ồn cả khu thư viện rồi.
Nha Ẩn nhướng cằm ra hiệu, hạ giọng nói: “Nhìn điện thoại đi, chuyện xảy ra ở sân tennis ấy.”
Nguyễn Trừng đúng là có tố chất của một người làm tin.
Vừa nghe xong liền lôi điện thoại ra, lướt một lèo mười dòng cùng lúc trong nhóm lớp, sau đó lại mở khu vực diễn đàn của trường lên xem.
Giờ này đã có người mở topic tường thuật trực tiếp rồi.
17L [Muốn cưới bạn trai 2D]: “Trời má, học sinh đặc cách mới nhập học mà gan to thật đấy.”
21L [Của tôi to hơn bạn]: “Lại còn là con gái nữa, dám đối đầu trực diện với thiếu gia Sâm… Không được không được, tôi phải đi hóng mới được!”
25L [Một con mèo trên cây]: “Nóng ruột quá, toàn thấy than vãn, không ai đưa link à? Xem ở đâu thế!”
38L [Nghệ sĩ đánh trống lui cấp quốc gia]: “Sân tennis, đến liền! Tôi chụp được nhiều ảnh đẹp của thiếu gia Sâm lắm!”
48L [Hạt dưa óc chó]: “Eeeee, sao tôi thấy học sinh đặc cách này nhìn quen thế nhỉ?”
49L [Cừu cừu cừu là sói]: “+1 Lại là cô ta đứng ra trước nữa rồi… Kiểu người cứ thấy đám đông là lên sân khấu hả?”
…
Soạt một tiếng, Nguyễn Trừng bật dậy, lập tức kéo lấy cánh tay của Nha Ẩn, co giò muốn chạy ra ngoài.
“Chúng ta phải nhanh lên, không thì không những không chiếm được chỗ đẹp, mà còn sợ lúc đến nơi thì chuyện cũng qua mất rồi.”
Nha Ẩn khẽ nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn không ngăn cản hành động “vượt ranh giới” của cô ấy.
“Ra khỏi thư viện rồi hãy chạy, nhỏ tiếng thôi, vừa rồi quản lý đã trừng cậu rồi đấy.”
“Ò ò, được rồi.”
…
“Đã bảo rồi mà, nhặt bóng phải nhanh lên chứ.”
Một học sinh năm hai hệ cao cấp bị ép ra sân tennis làm “nhặt bóng” nghe vậy, lập tức cúi đầu thấp hơn.
Tư thế hai tay dâng bóng cũng trở nên cung kính hơn: “Vâng, thiếu gia Sâm.”
Thành Dã Sâm tung nhẹ trái bóng tennis màu xanh lục huỳnh quang trong tay.
Ánh mắt hắn thản nhiên rơi xuống phía bên kia lưới. Tùy Xuân Sinh đang đỡ lấy một nam sinh sắp đứng không vững vì bị Thành Dã Sâm dùng bóng tennis đánh trúng.
Đôi mắt sáng đẹp đầy tức giận, trừng thẳng kẻ gây chuyện.
Vì thân phận ED của Thành Dã Sâm và ngoại hình nổi bật của hắn, nên bên ngoài hàng rào lưới quanh sân tennis đã tụ tập một đám đông người xem hóng chuyện.
“Không phải là bạn cùng lớp của chúng ta Lưu Dật sao? Còn cả Tùy Xuân Sinh nữa… Cô ta là học sinh đặc cách, tới đó làm gì chứ?”
Ngư Thập Nguyệt đi phía sau một cô gái có gương mặt ngọt ngào nhưng thần thái lại khá kiêu kỳ.
Cô ta hơi khẩn trương hỏi nhỏ: “Chi Chi, tớ vừa nghe nói thiếu gia Sâm lúc trưa đã dạy dỗ một học sinh đặc cách ở nhà ăn.”
“Nhưng nhà Lưu Dật chẳng phải là kiểu nhà giàu mới nổi sao, cũng bị dạy cho thành ra thế này à?”
Sáng nay, tuy Ngư Thập Nguyệt không thể ngồi xe của hai anh em nhà đó, nhưng cũng nhờ vậy mà được tài xế của cha đưa tới trường.
Dù tối qua cô ta đã chịu một trận uất ức to lớn, nhưng cha chỉ hứa sẽ mua quà bù đắp, còn chuyện cô ta bị chó dữ đuổi cắn thì lại bị ông ta nhẹ nhàng cho qua.
Điều đó khiến cô ta càng thêm rõ ràng nhận ra rằng, với tình cảnh hiện tại của mình, chỉ có thể hành xử cẩn trọng.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là cô ta sẽ hoàn toàn cam chịu.
Để bác sĩ gia đình xử lý vết thương xong, còn tiêm thêm một mũi phòng dại, dù chân vẫn còn đau, nhưng may mắn là không bị sốt.
Sáng sớm hôm sau, dù chân trái còn tập tễnh, cô ta vẫn vội vàng đến Học viện Solan báo danh.
Vì là học sinh chuyển trường mới đến nên không tránh được bị dò hỏi về gia thế.
Lời nói dối chuẩn bị sẵn rằng mình xuất thân từ nhà họ Nha bị cô ta vứt bỏ.
Chỉ nói rằng nhà mình kinh doanh ở thành phố khác, không thuộc doanh nghiệp tại thủ đô Lâm Tháp.
Các bạn học xung quanh nhìn cách ăn mặc, trang điểm và phụ kiện của cô ta đều rất tinh xảo, liền phán đoán rằng chắc là con nhà giàu mới nổi hoặc thuộc một tập đoàn nhỏ cuối bảng.
Nha Ẩn nhướng cằm ra hiệu, hạ giọng nói: “Nhìn điện thoại đi, chuyện xảy ra ở sân tennis ấy.”
Nguyễn Trừng đúng là có tố chất của một người làm tin.
Vừa nghe xong liền lôi điện thoại ra, lướt một lèo mười dòng cùng lúc trong nhóm lớp, sau đó lại mở khu vực diễn đàn của trường lên xem.
Giờ này đã có người mở topic tường thuật trực tiếp rồi.
17L [Muốn cưới bạn trai 2D]: “Trời má, học sinh đặc cách mới nhập học mà gan to thật đấy.”
21L [Của tôi to hơn bạn]: “Lại còn là con gái nữa, dám đối đầu trực diện với thiếu gia Sâm… Không được không được, tôi phải đi hóng mới được!”
25L [Một con mèo trên cây]: “Nóng ruột quá, toàn thấy than vãn, không ai đưa link à? Xem ở đâu thế!”
48L [Hạt dưa óc chó]: “Eeeee, sao tôi thấy học sinh đặc cách này nhìn quen thế nhỉ?”
49L [Cừu cừu cừu là sói]: “+1 Lại là cô ta đứng ra trước nữa rồi… Kiểu người cứ thấy đám đông là lên sân khấu hả?”
…
Soạt một tiếng, Nguyễn Trừng bật dậy, lập tức kéo lấy cánh tay của Nha Ẩn, co giò muốn chạy ra ngoài.
“Chúng ta phải nhanh lên, không thì không những không chiếm được chỗ đẹp, mà còn sợ lúc đến nơi thì chuyện cũng qua mất rồi.”
Nha Ẩn khẽ nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn không ngăn cản hành động “vượt ranh giới” của cô ấy.
“Ra khỏi thư viện rồi hãy chạy, nhỏ tiếng thôi, vừa rồi quản lý đã trừng cậu rồi đấy.”
“Ò ò, được rồi.”
“Đã bảo rồi mà, nhặt bóng phải nhanh lên chứ.”
Một học sinh năm hai hệ cao cấp bị ép ra sân tennis làm “nhặt bóng” nghe vậy, lập tức cúi đầu thấp hơn.
Tư thế hai tay dâng bóng cũng trở nên cung kính hơn: “Vâng, thiếu gia Sâm.”
Thành Dã Sâm tung nhẹ trái bóng tennis màu xanh lục huỳnh quang trong tay.
Ánh mắt hắn thản nhiên rơi xuống phía bên kia lưới. Tùy Xuân Sinh đang đỡ lấy một nam sinh sắp đứng không vững vì bị Thành Dã Sâm dùng bóng tennis đánh trúng.
Đôi mắt sáng đẹp đầy tức giận, trừng thẳng kẻ gây chuyện.
Vì thân phận ED của Thành Dã Sâm và ngoại hình nổi bật của hắn, nên bên ngoài hàng rào lưới quanh sân tennis đã tụ tập một đám đông người xem hóng chuyện.
“Không phải là bạn cùng lớp của chúng ta Lưu Dật sao? Còn cả Tùy Xuân Sinh nữa… Cô ta là học sinh đặc cách, tới đó làm gì chứ?”
Cô ta hơi khẩn trương hỏi nhỏ: “Chi Chi, tớ vừa nghe nói thiếu gia Sâm lúc trưa đã dạy dỗ một học sinh đặc cách ở nhà ăn.”
“Nhưng nhà Lưu Dật chẳng phải là kiểu nhà giàu mới nổi sao, cũng bị dạy cho thành ra thế này à?”
Sáng nay, tuy Ngư Thập Nguyệt không thể ngồi xe của hai anh em nhà đó, nhưng cũng nhờ vậy mà được tài xế của cha đưa tới trường.
Dù tối qua cô ta đã chịu một trận uất ức to lớn, nhưng cha chỉ hứa sẽ mua quà bù đắp, còn chuyện cô ta bị chó dữ đuổi cắn thì lại bị ông ta nhẹ nhàng cho qua.
Điều đó khiến cô ta càng thêm rõ ràng nhận ra rằng, với tình cảnh hiện tại của mình, chỉ có thể hành xử cẩn trọng.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là cô ta sẽ hoàn toàn cam chịu.
Để bác sĩ gia đình xử lý vết thương xong, còn tiêm thêm một mũi phòng dại, dù chân vẫn còn đau, nhưng may mắn là không bị sốt.
Sáng sớm hôm sau, dù chân trái còn tập tễnh, cô ta vẫn vội vàng đến Học viện Solan báo danh.
Vì là học sinh chuyển trường mới đến nên không tránh được bị dò hỏi về gia thế.
Lời nói dối chuẩn bị sẵn rằng mình xuất thân từ nhà họ Nha bị cô ta vứt bỏ.
Chỉ nói rằng nhà mình kinh doanh ở thành phố khác, không thuộc doanh nghiệp tại thủ đô Lâm Tháp.
Các bạn học xung quanh nhìn cách ăn mặc, trang điểm và phụ kiện của cô ta đều rất tinh xảo, liền phán đoán rằng chắc là con nhà giàu mới nổi hoặc thuộc một tập đoàn nhỏ cuối bảng.
7
0
1 tháng trước
1 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
