0 chữ
Chương 26
Chương 26: Sân tennis
Nha Ẩn tiếp tục giữ vẻ mặt tò mò, cố moi thêm chút thông tin về cách sinh tồn của học sinh đặc cách.
Dù sao thì lướt diễn đàn cũng không chính xác bằng thông tin trực tiếp từ người trong ‘bộ phận tình báo học đường’ như Nguyễn Trừng.
“Nhưng nếu không học môn cưỡi ngựa, thì thời gian đó họ học gì?”
Nhắc đến chuyện này, Nguyễn Trừng như được mở khóa, ánh mắt sáng lên, rõ ràng việc có người “chịu nghe” khiến cô rất có hứng kể lể.
“Thì là mấy môn thể dục cơ bản thôi, kiểu bóng rổ, bóng chuyền, tennis các thứ ấy.”
“Lớp bơi thì có học chung, nhưng như đánh golf hay chèo thuyền kayak thì học sinh đặc cách không cần học.”
“Nhưng để tiện cho việc quản lý, mấy tiết thể dục thường sẽ được xếp ở các sân thể thao ngoài trời, ngay sát khu cưỡi ngựa, tớ nhớ là sân tennis.”
Nghe vậy, khóe môi Nha Ẩn nhẹ nhàng cong lên.
Xem ra, có vẻ chẳng bao lâu nữa sẽ có chuyện hay để xem rồi.
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, sao cậu lại quan tâm đến cuộc sống của học sinh đặc cách như thế?” Nguyễn Trừng quả không hổ danh là thành viên của “bộ phận tình báo học đường” với độ nhạy cảm cực cao. Chỉ mới bị hỏi hai câu liên quan đến học sinh đặc cách đã lập tức để ý.
Cô cười hì hì hỏi: “Sao nào, cậu quen ai là học sinh đặc cách à?”
Nha Ẩn lắc đầu: “Chỉ là mình thấy chuyện vừa rồi có chút bất ngờ thôi.”
“Tớ ở Solan chưa lâu, nếu không vì một vài lý do thì lẽ ra giờ này vẫn đang học cao đẳng ở trường nữ sinh.”
Cô ấy dứt khoát bày tỏ rằng bản thân không thuộc giới quý tộc gốc gác của tầng lớp trên ở Solan.
Cô ấy liếʍ nhẹ môi, cẩn trọng lựa từ: “Trước khi đến đây, tớ không nghĩ rằng quan hệ giữa học sinh trong Solan lại được phân chia theo giai cấp rõ ràng như vậy.”
“À… xin lỗi nhé, chắc là do mình vẫn chưa thích nghi được.”
Nguyễn Trừng chớp mắt, dịu dàng an ủi: “Cậu đúng là người tốt bụng.”
“Mình cũng nghĩ như cậu thôi, nhưng với tư cách là người hưởng lợi từ hệ thống đó, dù có muốn nói gì thì cũng sẽ bị cho là ‘đứng nói chuyện chẳng đau lưng’ mất.”
Nguyễn Trừng nhăn mũi: “Chuyện như vậy ở đâu cũng có thể xảy ra, tớ nghĩ rồi cũng sẽ có cách giải quyết thôi.”
Nha Ẩn nhẹ nhàng thở ra một hơi. May quá, không uổng công cô dày công dẫn dắt câu chuyện lên tầng đạo đức cao như vậy, cuối cùng cũng che mắt được cô nàng này rồi.
…
“Vù… Bốp!”
Thành Dã Sâm khoác một bộ đồ thể thao trắng, đang đứng trên sân tennis, tràn đầy năng lượng bừng bừng.
Mỗi lần vung vợt, các cơ bắp săn chắc nơi cánh tay hắn lại siết chặt thành những đường nét dứt khoát mạnh mẽ.
Quả bóng tennis màu vàng huỳnh quang xoáy tít như một viên đạn, mang theo lực đạo khủng khϊếp bay vυ"t qua lưới, lao thẳng vào phía đối diện.
Lại thêm một cú giao bóng ăn điểm trực tiếp (Ace).
Thành Dã Sâm dừng tay, khẽ điều chỉnh vành mũ lưỡi trai trên đầu.
Hắn hất cằm nhìn về phía nam sinh đang đứng như chim cút bên kia lưới, chỉ biết bị động chịu trận: “Này, chưa ăn cơm à?”
Không có phản ứng.
“Hừ, phát bực thật.”
Hắn gãi đầu một cách thiếu kiên nhẫn: “Lại thêm một lượt nữa mà vẫn không đỡ nổi, tao sẽ chơi trò khác.”
“Ví dụ như để mày đứng làm bức tường luôn, sao cũng được, dù gì mày cũng chẳng đỡ nổi quả nào mà.”
Nam sinh ở nửa sân bên kia gần như muốn khóc. Cậu ta, cậu ta chưa từng chơi tennis bao giờ…
“Em, em không biết chơi ạ, xin lỗi thiếu gia Sâm…”
Dù có cố gắng đón bóng, thì với tốc độ và lực giao bóng kinh khủng kia, cậu ta hoàn toàn không thể đỡ nổi.
Ban đầu còn ráng sức chạy theo những cú đánh hiểm hóc, giờ thì hai chân đã đau tới mức sắp chuột rút.
Phải làm sao mới được tha đây…
Nếu cứ đứng đây, để hắn mặc sức vung vợt mà đánh trúng người cậu ta, có thể sẽ chết thật mất!
Nhất định là sẽ chết.
Tuần trước cậu tavcòn nghe kể: Thành Dã Sâm từng lôi một học sinh đặc cách lớp 12 lên sân tennis, vung một cú, bóng bay trúng thẳng mặt, làm vỡ cả kính. Mảnh kính bén ngọt cứa đầy mặt người kia, máu me be bét.
Dù sao thì lướt diễn đàn cũng không chính xác bằng thông tin trực tiếp từ người trong ‘bộ phận tình báo học đường’ như Nguyễn Trừng.
“Nhưng nếu không học môn cưỡi ngựa, thì thời gian đó họ học gì?”
Nhắc đến chuyện này, Nguyễn Trừng như được mở khóa, ánh mắt sáng lên, rõ ràng việc có người “chịu nghe” khiến cô rất có hứng kể lể.
“Thì là mấy môn thể dục cơ bản thôi, kiểu bóng rổ, bóng chuyền, tennis các thứ ấy.”
“Lớp bơi thì có học chung, nhưng như đánh golf hay chèo thuyền kayak thì học sinh đặc cách không cần học.”
“Nhưng để tiện cho việc quản lý, mấy tiết thể dục thường sẽ được xếp ở các sân thể thao ngoài trời, ngay sát khu cưỡi ngựa, tớ nhớ là sân tennis.”
Xem ra, có vẻ chẳng bao lâu nữa sẽ có chuyện hay để xem rồi.
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, sao cậu lại quan tâm đến cuộc sống của học sinh đặc cách như thế?” Nguyễn Trừng quả không hổ danh là thành viên của “bộ phận tình báo học đường” với độ nhạy cảm cực cao. Chỉ mới bị hỏi hai câu liên quan đến học sinh đặc cách đã lập tức để ý.
Cô cười hì hì hỏi: “Sao nào, cậu quen ai là học sinh đặc cách à?”
Nha Ẩn lắc đầu: “Chỉ là mình thấy chuyện vừa rồi có chút bất ngờ thôi.”
“Tớ ở Solan chưa lâu, nếu không vì một vài lý do thì lẽ ra giờ này vẫn đang học cao đẳng ở trường nữ sinh.”
Cô ấy dứt khoát bày tỏ rằng bản thân không thuộc giới quý tộc gốc gác của tầng lớp trên ở Solan.
Cô ấy liếʍ nhẹ môi, cẩn trọng lựa từ: “Trước khi đến đây, tớ không nghĩ rằng quan hệ giữa học sinh trong Solan lại được phân chia theo giai cấp rõ ràng như vậy.”
Nguyễn Trừng chớp mắt, dịu dàng an ủi: “Cậu đúng là người tốt bụng.”
“Mình cũng nghĩ như cậu thôi, nhưng với tư cách là người hưởng lợi từ hệ thống đó, dù có muốn nói gì thì cũng sẽ bị cho là ‘đứng nói chuyện chẳng đau lưng’ mất.”
Nguyễn Trừng nhăn mũi: “Chuyện như vậy ở đâu cũng có thể xảy ra, tớ nghĩ rồi cũng sẽ có cách giải quyết thôi.”
Nha Ẩn nhẹ nhàng thở ra một hơi. May quá, không uổng công cô dày công dẫn dắt câu chuyện lên tầng đạo đức cao như vậy, cuối cùng cũng che mắt được cô nàng này rồi.
…
“Vù… Bốp!”
Thành Dã Sâm khoác một bộ đồ thể thao trắng, đang đứng trên sân tennis, tràn đầy năng lượng bừng bừng.
Mỗi lần vung vợt, các cơ bắp săn chắc nơi cánh tay hắn lại siết chặt thành những đường nét dứt khoát mạnh mẽ.
Lại thêm một cú giao bóng ăn điểm trực tiếp (Ace).
Thành Dã Sâm dừng tay, khẽ điều chỉnh vành mũ lưỡi trai trên đầu.
Hắn hất cằm nhìn về phía nam sinh đang đứng như chim cút bên kia lưới, chỉ biết bị động chịu trận: “Này, chưa ăn cơm à?”
Không có phản ứng.
“Hừ, phát bực thật.”
Hắn gãi đầu một cách thiếu kiên nhẫn: “Lại thêm một lượt nữa mà vẫn không đỡ nổi, tao sẽ chơi trò khác.”
“Ví dụ như để mày đứng làm bức tường luôn, sao cũng được, dù gì mày cũng chẳng đỡ nổi quả nào mà.”
Nam sinh ở nửa sân bên kia gần như muốn khóc. Cậu ta, cậu ta chưa từng chơi tennis bao giờ…
“Em, em không biết chơi ạ, xin lỗi thiếu gia Sâm…”
Dù có cố gắng đón bóng, thì với tốc độ và lực giao bóng kinh khủng kia, cậu ta hoàn toàn không thể đỡ nổi.
Ban đầu còn ráng sức chạy theo những cú đánh hiểm hóc, giờ thì hai chân đã đau tới mức sắp chuột rút.
Phải làm sao mới được tha đây…
Nếu cứ đứng đây, để hắn mặc sức vung vợt mà đánh trúng người cậu ta, có thể sẽ chết thật mất!
Nhất định là sẽ chết.
Tuần trước cậu tavcòn nghe kể: Thành Dã Sâm từng lôi một học sinh đặc cách lớp 12 lên sân tennis, vung một cú, bóng bay trúng thẳng mặt, làm vỡ cả kính. Mảnh kính bén ngọt cứa đầy mặt người kia, máu me be bét.
7
0
1 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
