TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 14
Chương 14: Chị em tình thâm

Lúc này, Nha Ẩn đang đứng trước gương lớn, trên người đã thay bộ đồng phục mùa xuân mới toanh màu xanh đen được đặt may riêng.

Phù hiệu Học viện Solan được thêu bằng chỉ vàng, dưới ánh mặt trời lấp lánh ánh sáng rực rỡ.

Chuyện “món quà chào mừng” mà cô dành cho đứa con riêng cách đây hai hôm, cũng được người ta qua loa bỏ qua, không nhắc lại.

Có lẽ nhờ lời căn dặn của ông nội, mấy ngày nay Nha Trạm Viễn vẫn chưa xuất hiện trước mặt cô và Nha Nguyên.

Lại càng không dám lên tiếng giáo huấn gì bọn họ.

Cũng phải thôi, từ sau khi người luôn yêu chiều ông ta là bà nội qua đời…

Mỗi lần ông ta thấy cha mình, đều như chuột thấy mèo vậy.

Ông nội đã ra lệnh, thì ông ta làm sao dám không nghe theo?

Sau khi kiểm tra lại trang phục cùng toàn bộ giấy tờ nhập học không có gì sai sót, Nha Ẩn từ tốn bước xuống lầu.

Tài xế riêng đã đợi sẵn ngoài sân trước.

Còn Ngư Thập Nguyệt đã sớm thay xong đồng phục mới cũng đang im lặng chờ bên cạnh.

Nhìn thấy gương mặt đáng thương như hoa trắng mong manh kia, Nha Ẩn không khỏi nhướng nhẹ mày.

Cô thầm khâm phục dũng khí và sự cứng cỏi của đối phương, đồng thời trong lòng lại âm thầm nâng cấp mức độ nguy hiểm của cô ta lên một bậc nữa.

Đối diện với người từng khiến mình bị chó dữ cắn, mà vẫn có thể nhịn nhục không để lộ cảm xúc.

Với loại tâm cơ thế này, bất kể làm việc gì cũng dễ thành công hơn người.

Còn về phần Nha Trạm Viễn với đứa con riêng này, đúng là một người “cha hiền” điển hình đấy.

Người ta thường nói, muốn khiến một người đàn ông làm mọi chuyện vì bạn, thì cách tốt nhất chính là khiến hắn mang trong lòng cảm giác tội lỗi.

Vậy thì mẹ cô ta Ngư Uyển Doanh rốt cuộc phải có bản lĩnh thế nào mới tạm thời khống chế được tên công tử phong lưu như Nha Trạm Viễn?

Ngư Thập Nguyệt khẽ cụp mắt xuống, giọng nói nhỏ nhẹ đầy dè dặt: “Chị… Chị Ẩn… Em có thể đi học cùng chị không?”

Mái tóc đen dài được búi thấp, vắt qua vai trái, lộ ra đoạn cổ trắng trẻo mịn màng.

Tư thế ấy khiến khí chất của cô ta trở nên ngoan ngoãn, vô hại…

Lại càng dễ khơi dậy lòng thương hại của người khác.

Ánh mắt Nha Ẩn lướt qua đoạn cổ yếu ớt đó, dường như còn có thể thấy được những mạch máu xanh nhạt nổi lên dưới làn da mỏng.

Kiếp trước chẳng phải cô ta đã dùng những thủ đoạn không đáng lên mặt bàn thế này để mê hoặc Nha Nguyên sao?

Không nhận được hồi đáp như mong đợi, Ngư Thập Nguyệt khẽ cắn môi dưới, âm thầm nhắc nhở bản thân phải học cách nhẫn nhịn.

Cô ta lại rụt rè ngẩng đầu, mấp máy môi: “Được không ạ?”

Nha Ẩn chỉ thấy chán ghét đến cực điểm.

Kiếp trước, cô từng tận mắt chứng kiến bộ dạng huênh hoang, ngạo mạn của đối phương khi nắm được quyền thế trong tay.

Tự nhiên cũng hiểu rõ, cái gọi là khiêm tốn lễ độ hiện giờ chẳng qua chỉ là nhẫn nhục tạm thời.

Một khi có ngày lật mình, cô ta chắc chắn sẽ trả lại gấp trăm, gấp ngàn lần.

Nhưng thì sao chứ?

Giờ đây, không còn thân phận cháu gái chính thất của nhà họ Nha, cũng chẳng còn là “bàn đạp” danh chính ngôn thuận...

Muốn trèo cao? Ngư Thập Nguyệt sẽ phải cố gắng gấp trăm ngàn lần so với kiếp trước mới có cơ hội.

“Đúng là một cô em gái ngoan ngoãn yếu đuối, khát khao tình thân.”

“Ngược lại làm chị gái như tôi đây thành người vô tình mất rồi.”

Nha Ẩn bước đến bên chiếc xe màu đen viền vàng, người tài xế lập tức xuống xe, kính cẩn mở cửa cho cô.

“Người như cô, tôi gặp nhiều rồi. Rõ ràng là kẻ xâm nhập, nhưng cứ ra vẻ như cả thế giới nợ mình điều gì…”

“Tham lam như linh cẩu, nhưng lại không dám công khai đòi hỏi.”

Cô hạ kính xe xuống, ngón trỏ thon dài khẽ đặt lên môi: “Đừng tiết lộ thân phận con riêng khi ở trường. Đây là lời khuyên của tôi.”

“Tôi không rảnh chơi cái trò ‘chị em tình thâm’ với cô đâu.”

6

0

1 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.