0 chữ
Chương 15
Chương 15: Con hoang cỏ dại
Ngư Thập Nguyệt đứng yên tại chỗ, nhìn chiếc xe dần dần rời đi. Ngực cô ta phập phồng lên xuống vì tức giận.
Cô ta siết chặt vạt áo đồng phục, móng tay gần như bấm trắng bệch cả đầu ngón.
Nhưng rất nhanh, như chợt nhớ ra điều gì, cô ta lập tức buông tay.
Cẩn thận vuốt phẳng những nếp nhăn mảnh trên lớp vải cao cấp.
Nha Nguyên lững thững bước ra khỏi cổng lớn, vừa đi vừa khe khẽ ngân nga một khúc nhạc không rõ giai điệu, tâm trạng có vẻ rất tốt.
Hôm nay, cậu ta sẽ được một tài xế khác đưa đến phân khu trung học của Học viện Solan.
Từ xa, cậu ta đã thấy Ngư Thập Nguyệt đang đứng chờ bên lề đường trong sân trước, tay nắm chặt quai cặp.
Đối diện với ánh mắt vừa mừng rỡ vừa sợ hãi của cô ta, Nha Nguyên liếc xuống chân trái của đối phương, ánh mắt đầy ẩn ý.
Rồi cậu ta mỉa mai đầy ác ý: “Lành nhanh đấy nhỉ.”
“Đúng là con hoang thì y như cỏ dại, sức sống thật mãnh liệt... Lần sau thử mấy trò khác xem sao nhé?”
Ngư Thập Nguyệt đành cúi đầu xuống một lần nữa, tỏ vẻ đã nhận được bài học, trở nên ngoan ngoãn hơn.
Cô ta cố giảm thấp sự tồn tại của mình, lặng lẽ chờ cậu ta rời đi.
Tiếng xe lại vang lên bên tai.
Khi xe của Nha Nguyên khuất dạng, cô ta ngẩng đầu lên, trong đôi mắt nâu nhạt trào ra một tia hận thù dữ dội.
Nhưng rồi rất nhanh, như thay mặt nạ, cô ta lại trở về dáng vẻ yếu ớt nhẫn nhịn, tỏ ra kiên cường sau khi bị ức hϊếp.
Khuôn mặt trắng hồng như búp bê miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, tay lấy điện thoại gọi đến số của Nha Trạm Viễn, giọng ngọt ngào cầu cứu.
Quả nhiên, mẹ cô ta nói không sai, hai đứa con mà Bạch Uyển sinh ra, chẳng khác gì người mẹ đã chết kia, cùng một loại máu lạnh, giả tạo và độc ác.
Cứ chờ đấy, đường còn dài lắm.
…
Solan Academy (Học viện Solan) được thành lập từ năm 2570 tại Liên hợp Vương quốc Oske, tính đến nay đã có lịch sử gần 200 năm.
Vô số nhân vật tài phiệt và chính khách từng theo học tại đây, biến nó thành ngôi trường quý tộc danh giá nhất trên toàn quốc.
Học viện có hệ thống xét tuyển cực kỳ khắt khe, đòi hỏi học sinh phải đạt chuẩn cao ở mọi phương diện.
Cho đến nay, nơi đây gần như trở thành lãnh địa riêng của con em giới tài phiệt.
Tuy nhiên, để duy trì cái gọi là "công bằng", mỗi năm Solan vẫn dành khoảng 5% chỉ tiêu học bổng cho học sinh giỏi xuất thân từ các trường phổ thông trên cả nước.
Những học sinh xuất sắc nhất trong tầng lớp thường dân này có thể dựa vào điểm số vượt trội để nhập học miễn phí, thậm chí nhận được học bổng cao từ trường.
Ở kiếp trước, Nha Ẩn từng từ chối liên hôn do ông nội sắp xếp, cũng vì vậy mà không chuyển từ trường nữ sinh cũ sang Học viện Solan.
Vì thế cô chưa từng tận mắt chứng kiến những tình tiết yêu – hận – tình thù giữa nữ chính nguyên tác và các thiên tài danh giá trong học viện.
Chỉ lướt sơ vài tin đồn trên mạng, kiểu như: “Một cô gái dân thường xinh đẹp đã bám được cây đại thụ tài phiệt thế nào”.
Phần lớn đều là những suy đoán đầy kịch tính đúng kiểu cư dân mạng yêu thích: một cô gái thường dân vươn lên chinh phục giới thượng lưu.
Với loại scandal ái tình này, cô vốn không mấy quan tâm, nên chẳng rõ chi tiết cụ thể.
Tuy nhiên, sau khi tiếp nhận toàn bộ thông tin trong nguyên tác, Nha Ẩn biết rằng khoảng hai năm sau, tam thiếu gia nhà họ Cung sẽ tổ chức lễ đính hôn.
Người đính hôn với anh ta lại không phải nữ chính từng được đồn đại khắp nơi.
Mà là thiên kim nhà họ Đào - Đào Cảnh Di, gia tộc chuyên về phát triển đất đai và xây dựng.
Ngư Thập Nguyệt cuối cùng vẫn không thể thành công gả vào nhà họ Cung, nhưng chẳng hiểu vì sao, lại lọt vào mắt xanh của một nhân vật lớn trong hoàng thất.
Vì vậy dù sau này cô ta bày ra vô số âm mưu bị các nam chính vạch trần và xử lý, hình phạt cuối cùng cũng chỉ là bị trục xuất khỏi quốc gia, vĩnh viễn không được trở về.
Nhưng không sao cả. Cô không tham lam.
Chỉ cần vậy, cô đã thu được đủ loại thông tin hữu ích từ nguyên tác.
Thời gian còn dài, cô có thừa khả năng từng bước moi ra tất cả chân tướng.
Chắc chắn sẽ tìm ra nguyên nhân thực sự.
Lần này, cô sẽ khiến mẹ con Ngư Uyển Doanh Ngư Thập Nguyệt sống không bằng chết.
Dĩ nhiên, tên rác rưởi như Nha Trạm Viễn cô cũng tuyệt đối không định tha thứ.
Cứ xem đi, ai mới là người đi trước một bước.
Cô ta siết chặt vạt áo đồng phục, móng tay gần như bấm trắng bệch cả đầu ngón.
Nhưng rất nhanh, như chợt nhớ ra điều gì, cô ta lập tức buông tay.
Cẩn thận vuốt phẳng những nếp nhăn mảnh trên lớp vải cao cấp.
Nha Nguyên lững thững bước ra khỏi cổng lớn, vừa đi vừa khe khẽ ngân nga một khúc nhạc không rõ giai điệu, tâm trạng có vẻ rất tốt.
Hôm nay, cậu ta sẽ được một tài xế khác đưa đến phân khu trung học của Học viện Solan.
Từ xa, cậu ta đã thấy Ngư Thập Nguyệt đang đứng chờ bên lề đường trong sân trước, tay nắm chặt quai cặp.
Đối diện với ánh mắt vừa mừng rỡ vừa sợ hãi của cô ta, Nha Nguyên liếc xuống chân trái của đối phương, ánh mắt đầy ẩn ý.
“Đúng là con hoang thì y như cỏ dại, sức sống thật mãnh liệt... Lần sau thử mấy trò khác xem sao nhé?”
Ngư Thập Nguyệt đành cúi đầu xuống một lần nữa, tỏ vẻ đã nhận được bài học, trở nên ngoan ngoãn hơn.
Cô ta cố giảm thấp sự tồn tại của mình, lặng lẽ chờ cậu ta rời đi.
Tiếng xe lại vang lên bên tai.
Khi xe của Nha Nguyên khuất dạng, cô ta ngẩng đầu lên, trong đôi mắt nâu nhạt trào ra một tia hận thù dữ dội.
Nhưng rồi rất nhanh, như thay mặt nạ, cô ta lại trở về dáng vẻ yếu ớt nhẫn nhịn, tỏ ra kiên cường sau khi bị ức hϊếp.
Khuôn mặt trắng hồng như búp bê miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, tay lấy điện thoại gọi đến số của Nha Trạm Viễn, giọng ngọt ngào cầu cứu.
Quả nhiên, mẹ cô ta nói không sai, hai đứa con mà Bạch Uyển sinh ra, chẳng khác gì người mẹ đã chết kia, cùng một loại máu lạnh, giả tạo và độc ác.
…
Solan Academy (Học viện Solan) được thành lập từ năm 2570 tại Liên hợp Vương quốc Oske, tính đến nay đã có lịch sử gần 200 năm.
Vô số nhân vật tài phiệt và chính khách từng theo học tại đây, biến nó thành ngôi trường quý tộc danh giá nhất trên toàn quốc.
Học viện có hệ thống xét tuyển cực kỳ khắt khe, đòi hỏi học sinh phải đạt chuẩn cao ở mọi phương diện.
Cho đến nay, nơi đây gần như trở thành lãnh địa riêng của con em giới tài phiệt.
Tuy nhiên, để duy trì cái gọi là "công bằng", mỗi năm Solan vẫn dành khoảng 5% chỉ tiêu học bổng cho học sinh giỏi xuất thân từ các trường phổ thông trên cả nước.
Những học sinh xuất sắc nhất trong tầng lớp thường dân này có thể dựa vào điểm số vượt trội để nhập học miễn phí, thậm chí nhận được học bổng cao từ trường.
Vì thế cô chưa từng tận mắt chứng kiến những tình tiết yêu – hận – tình thù giữa nữ chính nguyên tác và các thiên tài danh giá trong học viện.
Chỉ lướt sơ vài tin đồn trên mạng, kiểu như: “Một cô gái dân thường xinh đẹp đã bám được cây đại thụ tài phiệt thế nào”.
Phần lớn đều là những suy đoán đầy kịch tính đúng kiểu cư dân mạng yêu thích: một cô gái thường dân vươn lên chinh phục giới thượng lưu.
Với loại scandal ái tình này, cô vốn không mấy quan tâm, nên chẳng rõ chi tiết cụ thể.
Tuy nhiên, sau khi tiếp nhận toàn bộ thông tin trong nguyên tác, Nha Ẩn biết rằng khoảng hai năm sau, tam thiếu gia nhà họ Cung sẽ tổ chức lễ đính hôn.
Người đính hôn với anh ta lại không phải nữ chính từng được đồn đại khắp nơi.
Mà là thiên kim nhà họ Đào - Đào Cảnh Di, gia tộc chuyên về phát triển đất đai và xây dựng.
Ngư Thập Nguyệt cuối cùng vẫn không thể thành công gả vào nhà họ Cung, nhưng chẳng hiểu vì sao, lại lọt vào mắt xanh của một nhân vật lớn trong hoàng thất.
Vì vậy dù sau này cô ta bày ra vô số âm mưu bị các nam chính vạch trần và xử lý, hình phạt cuối cùng cũng chỉ là bị trục xuất khỏi quốc gia, vĩnh viễn không được trở về.
Nhưng không sao cả. Cô không tham lam.
Chỉ cần vậy, cô đã thu được đủ loại thông tin hữu ích từ nguyên tác.
Thời gian còn dài, cô có thừa khả năng từng bước moi ra tất cả chân tướng.
Chắc chắn sẽ tìm ra nguyên nhân thực sự.
Lần này, cô sẽ khiến mẹ con Ngư Uyển Doanh Ngư Thập Nguyệt sống không bằng chết.
Dĩ nhiên, tên rác rưởi như Nha Trạm Viễn cô cũng tuyệt đối không định tha thứ.
Cứ xem đi, ai mới là người đi trước một bước.
6
0
1 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
