TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 13
Chương 13: Con riêng cũng xứng để gọi là tiểu thư sao?

Đây là một bàn tay với khớp xương rõ ràng, các ngón tay thon dài, móng tay tròn trịa.

Trên mu bàn tay trắng trẻo hiện rõ vài đường gân xanh, nhưng không làm lu mờ cảm giác mạnh mẽ ẩn chứa bên trong.

Tựa như một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo, được chạm khắc bởi đôi tay điêu luyện của nghệ nhân.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng kẹp lấy một tấm ảnh trên bàn, trong ảnh là một thiếu nữ có ngũ quan sắc nét, vẻ đẹp diễm lệ nhưng lại mang theo khí chất lạnh lẽo, xa cách.

Một vẻ đẹp đầy mâu thuẫn nhưng mê hoặc lòng người.

Chỉ liếc qua thôi cũng có thể nhìn ra đây là một tiểu thư được nuông chiều trong nhung lụa.

“Thiếu gia, tất cả tư liệu về hai cô tiểu thư nhà họ Nha đều ở đây ạ.”

Cung Trạch Trì đẩy nhẹ cặp kính gọng vàng trên sống mũi, giọng lạnh như băng: “Con riêng cũng xứng để gọi là tiểu thư sao?”

“Ra ngoài đi.”

Người phụ trách thu thập thông tin biết mình đã lỡ lời, lập tức im lặng rút lui, khép cửa phòng lại một cách cẩn thận.

Rất nhanh, Cung Trạch Trì đã xem qua toàn bộ tư liệu dày cộp trên bàn đá lam văn, chỉ liếc mắt một lần đã ghi nhớ toàn bộ.

Túi hồ sơ ghi tên Ngư Thập Nguyệt bị anh tiện tay ném thẳng vào sọt rác.

Anh xưa nay ghét lãng phí thời gian vào những người hoặc sự việc vô dụng.

Xoa trán vì cơn đau âm ỉ, anh đứng dậy đi đến bên giá để máy phát nhạc cổ, chiếc máy quay đĩa cổ hơn trăm năm tuổi.

Anh đặt nhẹ đĩa nhạc than, điều chỉnh đầu kim, khúc concerto cung Rê thứ của Bach chậm rãi vang lên.

Trong tiếng nhạc cổ điển nhẹ như tuyết rơi, Cung Trạch Trì lại cầm lấy bức ảnh trên bàn.

Đầu ngón tay lướt qua khuôn mặt xinh đẹp như đóa hoa xuân của thiếu nữ trong ảnh.

Trong đầu anh đồng thời tua nhanh tất cả thông tin liên quan đến cô gái ấy.

Một lúc sau, đôi môi mỏng khẽ mím lại, trong đôi mắt lạnh lùng lộ ra vài phần kiêu ngạo và khinh thường: “Cũng chỉ đến thế mà thôi.”



Ông nội Nha hành động cực nhanh, chỉ trong vòng hai ngày đã cho người hoàn tất mọi thủ tục chuyển trường của Nha Ẩn.

Kể từ khi xảy ra “chuyện đó” năm mười tuổi, cô mới rời nhà ông bà ngoại, trở về sống lâu dài tại tổ trạch nhà họ Nha.

Cô từng tưởng mình sẽ được đón nhận một cuộc sống gia đình ấm áp bên người thân ruột thịt…

Nào ngờ, vỏ bọc của cuộc hôn nhân hoàn hảo giữa cha mẹ cô Nha Trạm Viễn và Bạch Uyển lại chỉ là một lớp che đậy cho sự dơ bẩn và hỗn loạn.

Vì Nha Trạm Viễn sống buông thả, ăn chơi trác táng đã thành thói, mẹ cô cuối cùng không thể chịu đựng nổi mà quyết định ly thân.

Vở kịch về một gia đình hạnh phúc trong tưởng tượng của Nha Ẩn cũng chỉ duy trì được chưa đến hai năm.

Cậu em trai nhỏ tuổi hơn là Nha Nguyên thì từ nhỏ chủ yếu được bà nội nuôi dưỡng tại tổ trạch ở thủ đô Lâm Tháp.

Còn cô thì theo mẹ về sống tại thành phố Cresson vùng giáp ranh thủ đô.

Cresson là quê nhà của mẹ, nơi đặt trụ sở của Tập đoàn Bạch thị, doanh nghiệp do gia đình mẹ sáng lập, cũng là thế lực tài chính hàng đầu khu vực.

Ông bà ngoại của cô rất mực yêu thương nhau, cả đời chỉ sinh một người con gái.

Thời thơ ấu sống tại nhà ông bà ngoại, Nha Ẩn từng rất an yên và hạnh phúc.

Theo thời gian, ảnh hưởng của “chuyện đó” dường như cũng mờ nhạt dần.

Bóng tối của những ngày bị bịt mắt, không được ăn uống; khuôn mặt hung tợn, những cú đánh bất thình lình; cả tiếng đạn xé gió lao qua tai…

Tất cả đã là quá khứ.

Nên việc quay lại Cresson lần nữa, với cô cũng không còn là chuyện khó khăn gì.

6

0

1 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.